Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 77: Trị liệu

Tiffany ngẩn người. Sau khi chiến tranh kết thúc, đúng là có chuyện như vậy. Cô ta, Charles và Duncan vô duyên vô cớ bị bắt tới đó.

Suốt ba ngày liền, cả ba bị ép đứng dưới nắng gắt giữa trưa, múc nước từ con mương rồi khiêng sang nơi khác, dùng bàn chải cọ sạch rêu.

Quan trọng là còn có cả đám ăn mày đi vệ sinh ở đó. Sang ngày thứ hai Tiffany suýt ngất đi, lại bị tên cai công giám sát dùng gậy đập tỉnh.

Đến lúc ba người gần bị hành cho thần kinh không bình thường thì mới được thả.

Hoàn hồn lại, họ thấy Adele chống cằm nói: "Con người Evelyn ấy à... nếu nói cô ấy bác ái, trở thành vị cứu thế, thì cô ấy cũng cực kỳ thù dai, đối với ai cũng thiếu kiên nhẫn."

Cô ấy nhìn Tiffany cùng hai người kia.

"Cho nên xét từ hành động mà nói, cô ấy đã tha thứ cho mọi người rồi. Nhưng nếu thật sự muốn xin lỗi, thì hãy đàng hoàng xin lỗi trước mặt cô ấy đi."

Ở một nơi khác, trong khu sân vườn hoàng gia dưới tầng một của cung điện.

Một hồ nước xanh biếc nằm giữa hoa cỏ cây cối, mặt hồ nổi đầy hoa súng.

Đài phun nước ở trung tâm tung lên những đốm sáng li ti. Bên hồ là chậu đá điêu khắc hoa văn, cắm đầy những khóm hoa tím hồng xen lẫn.

Dây leo cùng muôn hoa quấn quanh nơi ấy, mờ ảo như mộng. Trong hành lang vòm cong, hai bóng người hòa vào nhau, mái tóc đen của thiếu nữ rơi xuống vai cổ người đàn ông đeo mặt nạ.

"... Thả tôi xuống."

Giọng Túc Miên đặc nghẹt tiếng mũi, nheo mắt mơ hồ phản đối.

"Lúc bị đám binh lính vây quanh thì bước chân loạng choạng, mặt đỏ bừng. Không biết còn tưởng em mê trai đến mất trí."

Túc Miên lạnh mặt đáp: "Tôi chỉ bị sốt thôi."

Tỵ Thời khẽ cười, đặt cô ngồi lên lan can đá chạm trổ của hành lang. Lưng cô bị bụi hoa hồng phía sau cọ đến ngứa ran.

Túc Miên khó chịu khẽ nhúc nhích, đột nhiên mất thăng bằng nên chỉ đành chống một tay lên đầu người đàn ông.

Mái tóc đỏ không cứng như cô tưởng, trái lại còn mềm mại, sờ rất dễ chịu.

Một dải lụa che lên mắt cô. Đầu óc chậm chạp đến mức cô không lập tức phản kháng.

"... Anh muốn làm gì?"

"Không biết cô thám tử còn nhớ không."

Giọng hắn vang lên từ phía dưới, rõ ràng là đã tháo mặt nạ xuống.

Nhận ra điều đó, Túc Miên trái lại càng căng thẳng hơn. Hai chân lơ lửng không có điểm tựa, chỉ có thể vô thức cọ vào cơ thể người đàn ông.

"Ở phó bản trước cô bị thương hôn mê, là tôi chữa trị cho cô."

"Mà cách chữa trị là..."

"Nước bọt của tôi."

Đầu óc Túc Miên trống rỗng trong chớp mắt, vô số mảnh ký ức vụn vặt hiện lên. Vết thương trên mắt cá chân cô... hóa ra là...

"Rồi sao?"

Túc Miên cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng cảm nhận được ngón tay lạnh lẽo thon dài nắm lấy bắp chân mình, chậm rãi vuốt lên trên.

"Ừm... Ngựa Bất Tử nói với tôi rằng đùi và xương cụt của em đều bị trầy rách."

"Nếu không mau khỏi, sang phó bản tiếp theo vẫn sẽ mang theo những vết thương đó."

Nhận ra Tỵ Thời định làm gì, hơi thở cô lập tức rối loạn. Cô khó khăn chống tay muốn nhảy khỏi bệ đá.

"Không..."

Một câu hoàn chỉnh còn chưa nói xong đã bị người ta dễ dàng đặt trở lại.

"Không phải đang cầu xin sự che chở của ác ma sao?"

Chóp mũi cao thẳng của hắn đã áp sát vào phần đùi mềm mại của Túc Miên. Mỗi một nhịp hô hấp đều khiến da đầu cô tê dại. Bàn tay hắn mạnh mẽ vuốt sang một bên.

"Tôi chỉ làm điều tôi nên làm thôi, Miên Miên."

"Ưm—"

Túc Miên mở to mắt, toàn thân run lên, dùng tay bịt miệng nuốt hết âm thanh còn dang dở xuống.

Một tay hắn giữ chặt đùi cô, tay kia ôm lấy eo để tránh cô ngã xuống. Tư thế kỳ quái ấy khiến đầu óc Túc Miên hỗn loạn thành một mảnh.

Đầu của hắn... đang ở... dưới váy cô.

Kỳ quái quá rồi.

Cảm giác nóng ấm mang theo dòng điện lan khắp người. m*t nhẹ, dừng lại, tiến sâu hơn, cô còn mơ hồ cảm nhận được răng nanh đang cọ lên da mình.

Dù chỉ quanh quẩn nơi bị thương, cách cấm địa kia chỉ còn một chút, nhưng cảm giác nóng bỏng tê dại vẫn cuốn khắp toàn thân. Túc Miên bị trêu chọc đến căng cứng mu bàn chân, mơ hồ hoảng loạn muốn co chân lại nhưng bị giữ chặt.

"Tỵ Thời..."

Âm thanh bật ra mang theo hơi thở run rẩy, thành công khiến hắn dừng lại. Người nọ ngẩng đầu nhìn cô với vẻ ngây thơ, như thể thật sự chẳng hiểu gì, chỉ đơn thuần đang chữa trị cho cô.

"Khó chịu sao?"

"Anh... cố ý?"

Tỵ Thời chớp mắt rồi lắc đầu. Khuôn mặt dưới lớp mặt nạ mỉm cười với cô.

"Cô thám tử có phản ứng lớn như vậy, là vinh hạnh của tôi."

Nói rồi, hắn chẳng cho Túc Miên cơ hội phản ứng, trực tiếp trói hai tay cô lại, ép lên cây cột đá điêu khắc bên cạnh.

Mái tóc đen che đi gương mặt nghiêng, chỉ lộ chiếc mũi nhỏ phủ mồ hôi mỏng. Cơ thể cô theo bản năng cong xuống, mềm mại mơ màng.

Tấm lưng hoàn toàn phơi bày trước mắt hắn. Tỵ Thời lặng lẽ nghiến răng.

Túc Miên vùi mặt vào khuỷu tay, triệt để bỏ cuộc.

"Anh nhanh lên đi."

"Ừm, vậy mà không nổi giận với tôi."

Giọng hắn hơi khàn đi.

"Anh còn nói nữa thì chưa chắc đâu."

Túc Miên nghiến răng. Trong tầm mắt của Tỵ Thời chỉ có gương mặt phồng má giận dỗi của cô. Hắn khẽ cong môi, đưa tay kéo vạt váy cô lên, chỉ còn lại xúc giác nhạy bén cùng cảm quan bị khuếch đại.

Khoảnh khắc đôi môi áp xuống, thói quen b*nh h**n luôn đè nén cảm xúc của Túc Miên hoàn toàn tan vỡ. Cô th* d*c, run giọng uy h**p: "Nếu anh dám xuống dưới nữa tôi giết anh."

Sự bất an khiến cô không thể tiếp tục dùng lớp mặt nạ lạnh nhạt che giấu mọi thứ nữa.

"Ừ."

Một câu đáp nhẹ tênh khiến Túc Miên tức đến muốn bốc hỏa. Cô vừa định đem toàn bộ lời chửi thề trong đầu xổ ra, lại bị đầu lưỡi hắn đảo qua ở giây tiếp theo làm âm thanh méo hẳn đi.

Chỉ thiếu một chút.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi...

Nhưng hắn dừng lại.

"Evelyn, không được nói lời th* t*c."

Hắn dường như lại biến thành vị giáo phụ đạo mạo giả tạo kia, ác ý ban phát kh*** c*m.

......

Tỵ Thời buông vạt váy xuống, nhìn con mèo nhỏ ướt át đang tựa mặt lên cột đá, hoàn toàn mất hồn. Sự h*m m**n trong lòng hắn được thỏa mãn triệt để.

Hắn vuốt nhẹ tóc cô, tựa như đang v**t v* sau chuyện ấy.

"Như vậy mới đúng chứ. Có tức giận thì cứ phát ra, sao cứ phải nhịn mãi?"

"......"

Túc Miên không muốn nói chuyện, cụp mắt thở gấp.

"Anh hình như biết tôi có bệnh."

Không khí đông cứng trong thoáng chốc, chỉ còn tiếng nước từ đài phun chảy xuống. Đom đóm bay ngang. Tỵ Thời chậm rãi thu lại nụ cười.

"Tôi không biết."

"Tôi chỉ biết Miên Miên cũng giống tôi."

"Đều đang đeo mặt nạ."

"Chỉ là mãi không chịu tháo xuống thôi."

......

Màn đêm dần buông.

Cô ngồi xổm bên suối nước rất lâu, như đang bình ổn cảm xúc, nhưng thật ra lại chẳng nghĩ gì cả.

Vết thương được l**m qua chưa đến nửa tiếng đã khỏi, nhưng cô lại không thể bước đi nổi.

Dù là kịch bản vụ án khó đến đâu, cô chỉ cần suy luận vài ngày là hiểu ra. Nhưng cứ nghĩ đến con người Tỵ Thời, đầu óc cô lại quá tải muốn nổ tung.

Có hối hận vì đã trói định với hắn không?

Hình như không phải.

Có cảm thấy ghê tởm khi hắn chạm vào mình không?

Hình như cũng không.

Cho đến khi khách khứa trong cung điện lần lượt kéo ra ngoài, Túc Miên mới hoàn hồn đứng dậy.

Cô vừa định rời đi, lại khựng lại nơi lan can chạm trổ lúc nãy.

Ở đó đặt một khung ảnh bằng gỗ kim ti nam.

Ngay chính giữa khung ảnh là một chiếc lông vũ trắng như tuyết.

Phần bị gãy được khâu lại bằng những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, khiến người ta hoàn toàn không nhìn ra bất thường.

truyenfull,truyenfull vn