Túc Miên ngẩn người thật lâu mới đưa tay cầm lấy nó. Trong khung ảnh phản chiếu đôi mắt còn ướt nước và đôi môi đang mím chặt của cô.
Cô gượng gạo kéo khóe môi thành một nụ cười. Vì quá ít khi cười nên biểu cảm ấy trông vừa cứng ngắc vừa buồn cười.
Nhưng cô vẫn muốn cười.
Cười đến sống mũi cay xè, cười đến mức nước mắt lộp bộp rơi xuống.
Cô biết Tỵ Thời đang nhìn mình, nhưng cũng không cố che giấu biểu cảm nữa.
Túc Miên biết hắn thích nhìn cô cười, theo mọi nghĩa nào đó — như một món quà đáp lễ cho chiếc lông vũ.
"Ơ?! Evelyn, suốt buổi tiệc mừng công cô không xuất hiện, cơ thể vẫn còn khó chịu à?"
Đám người chơi vừa định rời khỏi cung điện thì phát hiện Túc Miên trong khu vườn, lập tức chạy tới.
Túc Miên vội lau nước mắt, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Tôi không sao, chỉ là không thích nơi quá đông người thôi."
Adele mỉm cười gật đầu, kéo tay cô:
"Lúc nãy Tiffany đi xin lỗi cô mà, sao chẳng thấy cô ấy đâu nữa?"
Bruce nói:
"Không biết nữa, tôi thấy cô ấy quay về chỉ sau vài phút, mà mặt đỏ rất đáng nghi."
"À... chắc bắt gặp chuyện gì rồi chăng? Thôi bỏ đi, cũng chẳng quan trọng."
Adele xua tay, Duncan thì lao tới khoác vai Charles và Adrian.
"Tổng đốc muốn trao huân chương cho hai người đấy, khi nào đi nhận vậy hả đại công thần~"
Charles ghét bỏ hất tay anh ta ra:
"Biết rồi biết rồi, chẳng phải anh cũng có sao?"
"Của tôi đâu có giá trị bằng các cậu. Chuyện này đủ để tôi khoe trong trò chơi cả đời luôn ấy chứ, kiểu: 'Tôi từng trở thành cứu thế chủ của một phó bản thời Trung Cổ đó hahaha!'"
Adrian bất lực cười cười, quay sang nhìn Túc Miên.
"Cô nhận huân chương chưa? Thánh nữ đại nhân?"
Túc Miên thở dài, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ với cách gọi đó, cuối cùng chỉ lắc đầu.
"Không cần đâu."
Cô giấu khung ảnh vào trong tay áo.
"Tôi đã có một cái rồi."
(Phó bản 3 kết thúc)
Góc nhìn tổng kết của thế giới này được kể dưới góc nhìn của Cecily
Tôi tên là Cecily.
Tôi không phải anh hùng, chỉ là một kẻ lý tưởng chủ nghĩa thất bại, một người chuộc tội vụng về.
Câu chuyện của tôi đầy những lỗ hổng, do dự và dấu chấm dang dở.
Tôi từng là con gái của lãnh chúa Taren, sau này trở thành Thánh nữ của thành bang Vebens.
Taren và Vebens giao chiến suốt nhiều năm. Vebens cướp đi vô số lãnh thổ của chúng tôi, cướp đi sinh mạng của vô số người dân tộc tôi.
Năm này qua năm khác chiến tranh kéo dài, năm này qua năm khác thất bại nối tiếp.
Tôi không hiểu chiến thắng trên chiến trường mang đến vinh quang tối thượng thế nào.
Tôi chỉ biết người dân và vùng đất này đang phải gánh chịu tội ác không cách nào chịu đựng nổi.
Đúng lúc ấy, dịch bệnh bùng phát.
Bệnh thối nhiệt như móng vuốt tử thần, vươn tới vùng biên cảnh vốn đã nghèo khó.
Thế nhưng cha tôi lại lợi dụng điều đó, bí mật đưa những người nhiễm dịch và lương thực dính "máu đen" sang Vebens.
Cảnh tượng dân làng biên giới chết đi, giờ đây đang tái diễn tại những thị trấn của Vebens.
Tôi mất ngủ triền miên.
Tôi không thể tin cha mình muốn dùng phương thức như vậy để lập công.
Chiến tranh kéo dài vô tận, sống chết chẳng có lấy một phút th* d*c.
Phải có ai đó đưa tay ngăn nó lại.
Có lẽ... người đó là tôi?
Thế là tôi bắt đầu kế hoạch ngây thơ và nực cười của mình.
Tôi học theo cách viết của những sắc lệnh, làm giả một bản hiệp nghị đình chiến. Nhân lúc đêm khuya lẻn vào phòng cha, dùng dấu tay và con dấu của ông.
Tôi nói với cha rằng mình muốn ra ngoài cầu học.
Nhưng thật ra tôi dùng một con dấu đánh cắp được, một giấy thông hành giả, trà trộn vào đoàn hành hương vượt biển.
Tôi giúp băng bó những vết thương lở loét ở viện cứu tế địa phương, nghe tiếng chuông tang vang lên bảy lần mỗi ngày mà chưa từng lấy một đồng nào.
Người Vebens gọi tôi là "thiên thần không rõ lai lịch".
Có lẽ Thượng đế đã nhìn thấy mong ước của tôi.
Sau khi vị Thánh nữ tiền nhiệm qua đời, tôi kế thừa vị trí ấy.
Nhưng đúng lúc đó, Sera và Ollie, hai người đã chăm sóc tôi từ nhỏ tìm đến.
Tôi vô cùng hoảng hốt, nhưng dường như họ không phát hiện ra hiệp nghị giả mạo kia, chỉ nói rằng cha phái họ tới chăm sóc tôi.
Tôi đã chọn tin tưởng.
Sau đó tôi chủ động đề nghị với giám mục được cùng đến Pháo đài Anvil tham gia nghi thức thanh tẩy.
Tôi muốn người Vebens biết rằng dịch bệnh hoàn toàn không liên quan tới cái gọi là "truyền thuyết thai nhi chết".
Ngay lần đầu Giám mục Cain gọi tôi vào thư phòng, tôi đã biết ông nhìn thấu thân phận của mình.
Đôi mắt ông như biển sâu phủ sương, bên dưới vẻ bình lặng là vực xoáy sâu không thấy đáy.
Nhưng ông chẳng nói gì.
Ông âm thầm cho phép hành động của tôi.
Đêm trước nghi thức thanh tẩy, vì quá căng thẳng và kích động, tôi ra bờ sông đi dạo, vừa lúc gặp ông.
Tôi không ngờ ông sẽ chủ động nói chuyện với tôi.
Ông hỏi: "Nếu một ngày cô rời đi, cô có từng nghĩ ai sẽ kế thừa vị trí của mình không?"
Khi ấy tôi không hiểu.
Tôi tưởng ông hỏi ai sẽ thay tôi đảm nhận chức trách Thánh nữ.
Giờ nghĩ lại, có lẽ ông đang hỏi: Nếu tôi chết rồi, ai sẽ ngăn chiến tranh?
Ai sẽ trở thành cứu thế chủ được số mệnh chọn định?
Tôi không thể trả lời.
Bởi trong đầu tôi lúc ấy chỉ toàn là nghi thức ngày mai, chỉ toàn là bản hiệp nghị đình chiến mang con dấu của cha nhưng vĩnh viễn không thể được công khai dưới danh nghĩa con gái lãnh chúa Taren.
Tôi tưởng tượng cảnh nó được trải trên bàn nghị viện.
Tưởng tượng trên gương mặt đám quý tộc kiêu ngạo kia sẽ xuất hiện dù chỉ một tia dao động.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thể bước tới ngày ấy.
Khoảnh khắc tảng đá khổng lồ rơi xuống, tôi nhớ tới lời vị nữ tu kia từng nói với mình:
"Ngài có sợ không? Ngài sẽ trở thành oan hồn tiếp theo."
Tôi vốn nghĩ mình sẽ sợ.
Nhưng không.
Chỉ có một loại tiếc nuối sâu tận xương tủy như thủy triều dâng ngập lồng ngực.
Tiếc vì hiệp nghị vẫn chưa được gửi đi.
Tiếc vì chưa tận mắt thấy cánh đồng oải hương ở Bến Millford sẽ nở rộ ra sao trong thời đại hòa bình.
Tiếc vì sẽ không bao giờ được quay về quê hương mà tôi đã phản bội, nhưng cũng yêu tha thiết ấy nữa.
Những chuyện xảy ra sau đó, là điều linh hồn đã chết của tôi lang thang nơi chân trời mờ ảo nhìn thấy.
Nữ tu gan lớn tên Evelyn kia bất ngờ tìm ra mật thất của tôi trong giáo đường, phát hiện thân phận thật sự của tôi.
Khi nhìn thấy bức tranh sơn dầu tả thực mà tôi từng tiện tay nhờ người vẽ, dường như cô ấy hiểu ra.
Mà tôi cũng hiểu ra.
Hóa ra tảng đá kia rơi xuống không phải hình phạt của thần linh.
Mà là mệnh lệnh của cha tôi.
Ông sai hai người hầu động tay động chân trong hầm mỏ, khiến những tảng đá vốn bằng phẳng biến thành hình hài thai nhi chết, khiến cự thạch rơi xuống không lâu sau khi tiếng tù và vang lên.
Sera còn đeo mặt nạ da người giả làm tôi, để dân Taren tin rằng tôi thật sự chỉ đi xa cầu học.
Buồn cười biết bao.
Ván cờ đẫm máu này, lại do chính cha tôi bày ra.
Nhưng đáng mừng là...
Nữ tu tên Evelyn kia hay có lẽ là ác ma thật sự đang từng bước tiến gần chân tướng.
Cô ấy hợp tác với Công tước Hill vạch trần bí mật của nước thánh, phá tan lời đồn về thai nhi chết.
Cô ấy cưỡi chiến mã bất tử trong truyền thuyết lao vào chiến trường, bắn cuộn da dê thấm đẫm tuyệt vọng và hy vọng của tôi tới con thuyền vốn nên là trung tâm của giết chóc.
Ai sẽ kế thừa vị trí của tôi?
Giờ đây tôi cuối cùng cũng có thể trả lời rồi.
Là vô số người.
Là mỗi một người.
Mỗi một người khát vọng hòa bình.
Dịch bệnh không có quốc tịch.
Đau khổ cũng không phân phe phái.
Chúng ta đều mắc kẹt trong cùng một nỗi sợ.
Sợ lẫn nhau.
Sợ điều chưa biết.
Sợ mất đi thứ mình yêu thương.
Và hận thù sinh ra từ nỗi sợ ấy đang g**t ch*t tất cả chúng ta.
Câu chuyện của tôi đã kết thúc.
Nhưng chân tướng cuối cùng cũng bắt đầu hành trình của nó.
Giống như những bóng chiếu trong hầm mỏ của Pháo đài Anvil.
Ánh sáng chưa từng biến mất.
Nó chỉ cần tìm đúng góc độ để chiếu tới nơi cần đến.
Tôi là Cecily.
Tôi từng nói dối.
Cũng từng truy tìm chân tướng.
Tôi chết dưới một tảng đá rơi xuống.
Nhưng tôi sống trong tất cả những ai không cho phép hận thù nghiền nát sinh mệnh.
—— Cecily Von Taren, suy nghĩ cuối cùng trước khi ý thức tan biến