Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 76: Hòa bình muôn năm

"Cái gì?!" Vị thuyền trưởng có khuôn mặt bị gió biển và rượu mạnh hun thành thô ráp hiện đầy vẻ kinh hãi.

"Cô điên rồi sao?! Đó là chiến trường! Đạn lạc, tàu cháy, binh lính rơi xuống nước phát điên... đi tới đó chẳng khác nào tìm chết!"

"Hiệp nghị ở đây, lệnh của Tổng đốc cũng ở đây."

Tyler bước lên một bước, thân hình cao lớn chắn kín cửa khoang, bóng tối phủ lên người thuyền trưởng. "Làm theo lời Thánh nữ nói."

Thuyền trưởng còn muốn cãi lại, nhưng Adrian im lặng giơ con dao găm vừa tịch thu được lên.

Sắc mặt thuyền trưởng trắng bệch, cuối cùng nỗi sợ cái chết vẫn thắng thế.

Ông ta hung hăng nhổ một bãi nước bọt rồi quay người gào lớn:

"Bẻ lái hết sang trái! Kéo buồm lên tối đa! Đổi hướng đông bắc! Mau lên, lũ lười biếng các ngươi! Động đậy hết cho ta!"

Tiếng tù và xé toạc không trung, vang lên trầm đục, mang theo cảm giác bi tráng của một trận đánh sống còn.

Đám buôn lậu chen sau những thùng hàng, ánh mắt hoảng loạn thì thầm bàn tán.

Túc Miên tựa vào cột buồm chính, mặc cho gió biển thổi tung mái tóc dài.

Cô nhìn bờ biển ngày càng xa dần, thu nhỏ thành một đường xám mờ. Phía xa, từng tiếng nổ trầm thấp vọng lại.

Không biết là tiếng sấm cuộn nơi chân trời hay tiếng pháo từ chiến trường.

Bão tố gào thét giữa các hạm đội. Cột buồm gãy nát, buồm cháy rực, mùi nhựa thông hòa lẫn mùi máu tanh trong khói đen.

Chiến thuyền va chạm dữ dội, mảnh gỗ văng tung tóe. Những kỵ sĩ mặc giáp sắt chém giết trên boong tàu chao đảo, kiếm đao giao nhau, mảnh giáp vỡ tung như những cánh diều rách bay trong hư không.

Charles đứng ở mũi tàu, cánh tay nặng đến mức gần như không thể nhấc nổi thanh kiếm. Tiếng pháo rung chấn khiến tai anh ta ù đặc.

Ngay cả âm thanh cũng trở nên méo mó, nghe như tiếng hát cuối cùng của thiên nga.

Tầm nhìn hắn dần tối đi, nhưng bên tai vẫn là tiếng gào của đồng đội khi ngã xuống.

Đây là một thời đại lấy chiến tranh để ca tụng vinh quang, cũng là một thời đại bị chiến tranh rút cạn linh hồn!

Giờ thì anh ta đây mới thật sự hiểu ra rồi.

Anh ta chẳng còn sức để cười nữa, chống kiếm cố gắng đứng dậy.

Nghĩ lại một lập trình viên bình thường của thế kỷ 21 như anh ta, giờ cũng thành người có thể ra chiến trường rồi. Nếu còn sống trở về, nhất định phải đem chuyện này ra khoe.

... Dù chắc chẳng ai tin, mà có lẽ anh ta cũng chẳng sống nổi.

Ngay khoảnh khắc anh ta gần như quỳ gục, bầu trời bỗng vang lên tiếng trầm thấp.

Mây đen bị xé toạc, một con ngựa xám có cánh từ trên cao lao xuống, tựa như thần dụ giáng thế.

Móng ngựa chưa chạm mặt biển, nhưng sóng nước đã tự động tách ra.

Trên lưng ngựa, chiếc váy đỏ nở rộ như đóa hồng máu, lại trang nghiêm như tấm màn rủ trên tế đàn.

Charles cùng những người khác ngẩng đầu nhìn lên, lồng ngực đột nhiên thắt lại. Mọi đau đớn tan biến theo nhịp tim đang tăng vọt.

Là cô.

Là Evelyn.

Phi mã, thiếu nữ, trường cung.

Tựa như một thần thoại xé gió mà đến, hoàn mỹ diễn giải hình tượng vị cứu tinh mang chủ nghĩa anh hùng định mệnh.

Trái tim anh ta đập cuồng loạn không cách nào kiềm chế. Ánh sáng xuyên qua tầng mây khiến mắt anh ta đau nhức, nhưng anh ta không thể rời mắt dù chỉ một giây.

"Charles!!! HIỆP ƯỚC ĐÌNH CHIẾN!"

Túc Miên lớn tiếng gọi.

Cô kéo căng trường cung, dây cung rung lên.

Mũi tên xé gió lao tới, mang theo sáp niêm phong và cuộn da dê, ghim mạnh lên tấm ván gỗ phía xa.

Charles sững người.

Anh ta lập tức lao tới, giơ tấm khiên che trước ngực, bất chấp mưa tên đá văng cuộn giấy vào tay.

Sau đó, anh ta đứng thẳng lưng, quay người ra lệnh thổi tù và.

Tiếng tù và khản đặc vỡ vụn giữa cuồng phong. Trong thân thể đã cạn kiệt kia, không biết từ khe nứt nào lại dâng lên dòng nhiệt cuối cùng.

Anh ta dùng giọng nói gần như xé rách cổ họng, hét lớn về phía hạm đội đối địch:

"CESSATE IGNEM. ARMA DEPOSITE!"

(Ngừng bắn! Hạ vũ khí xuống!!!)

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, vạn vật im lặng.

Ngay giây tiếp theo, toàn quân đồng thanh hô vang theo. Âm thanh xuyên thấu màng nhĩ, mang theo lời kêu gọi hòa bình vượt qua cả thế kỷ. Hàng ngàn con bồ câu trắng bay ngang những cánh buồm, đôi cánh vỗ tung bầu trời còn chưa tan khói thuốc súng.

Phía đối diện, vị chỉ huy mặc giáp sắt cũng đầy máu lặng lẽ đứng đó. Ông ta ngẩng đầu, hạ thanh trường kiếm đang giơ cao xuống. Qua khe hở của mũ sắt, không rõ là nước mắt hay mồ hôi đang chảy ra.

Túc Miên cưỡi Ngựa Bất Tử đáp xuống boong tàu. Gió tung mái tóc nhuốm bụi khói của cô lên. Tất cả binh lính đều quỳ xuống.

Không ai còn sức để hô thêm điều gì, nhưng sự thần phục xuất phát từ tận đáy lòng lúc này là thật.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm chiến trường tan nát thành sắc vàng đỏ bi thương.

Charles đứng trên chiếc thuyền trung lập được chỉ định trong hiệp nghị để tiến hành cuộc gặp đầu tiên.

Anh ta bắt tay vị chỉ huy kia, rất lâu không nói nổi lời nào. Cuối cùng chỉ vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào:

"Hòa bình muôn năm..."

Chiến tranh kết thúc rồi.

Đêm nay sẽ không còn tiếng tù và hay pháo đạn nữa.

Chỉ còn tiếng sóng và gió biển.

...

"... Sao cô vẫn còn ở đây?"

Charles nhìn thấy Túc Miên đang bị binh lính vây quanh, trong thoáng chốc có chút hoảng hốt.

Thiếu nữ tựa vào lưng ngựa, hơi ngượng ngùng đáp: "Nó không bay nổi nữa."

Được rồi... thật ra là nếu hút máu cô thêm nữa thì cô sắp thiếu máu luôn rồi.

Cô khẽ ho vài tiếng, trông như quay lại dáng vẻ mỹ nhân bệnh tật ngày trước, nhưng trong mắt dường như đã có thêm rất nhiều thứ khác.

......

Cung điện Nghệ thuật Vebens.

Trong đại sảnh tiệc rộng lớn sáng choang, trần nhà phủ đầy những bức họa thần thoại trên mái vòm.

Xung quanh là những phù điêu mạ vàng cùng chiếc bàn tiệc dài phủ khăn trắng sang trọng, phô bày vẻ đẹp đối xứng của thời kỳ Phục Hưng.

Người chơi và giới quý tộc tụ tập nơi đây, nâng ly chè chén thâu đêm. Adrian đứng dậy, bên cạnh là Công tước Hill từng không được thế tục chấp nhận.

"Cái gì cơ?!"

"Mọi người định ở lại phó bản này sao?"

Duncan vừa uống ngụm rượu vào đã phun ra, kinh ngạc nhìn Adrian và Adele.

Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Adele nói:

"Bọn tôi nghe Charles nói rồi, cho dù vượt qua trò chơi này thì sau đó vẫn còn vô số trò chơi khác chờ phía trước."

"Thay vì mỗi ngày sống trong nỗi sợ chết chóc, chi bằng tìm một phó bản có vẻ an toàn hơn để 'an tử'."

Hệ thống cho phép người chơi ở lại một phó bản sống hết đời, nhưng cái giá là phải từ bỏ sinh mệnh ở thế giới thật. Mà chẳng ai dám chắc mình có thể sống sót trong trò chơi tiếp theo.

Dù thế giới trò chơi cũng chẳng an toàn, nhưng so với những biến số không xác định, nhiều người thà ở lại một thế giới quen thuộc hơn.

Duncan nghĩ kỹ lại thì thấy cũng không phải vô lý. Chỉ cần họ chấp nhận từ bỏ vài thứ, cũng chẳng có gì để nói nữa.

Còn anh ta thì thôi. Thân phận lính đánh thuê quá dễ chết, vẫn nên kiếm thêm điểm để bảo mạng.

Bruce hỏi: "Mà đúng rồi, Evelyn đâu?"

Adele lắc đầu, vẻ mặt lại đầy lo lắng.

"Vì kế hoạch này mà cô ấy vừa chạy khắp nơi vừa dầm mưa, cơ thể chắc chắn không chịu nổi nữa rồi, có lẽ đang nghỉ ngơi."

Tiffany đột nhiên đứng dậy, cúi sâu người trước mọi người.

"Chuyện cách ly... là tôi tổ chức mọi người làm vậy. Tôi nợ các anh một lời xin lỗi."

Nói xong, Charles và Duncan cũng đứng dậy.

"Chiến thắng của trò chơi này còn phải cảm ơn các cô."

"Chính xác hơn là cảm ơn Evelyn."

Adele cười nói:

"Mấy ngày trước chẳng phải mọi người bị bắt đi dọn cái cống hôi sau thư viện sao? Là Evelyn sắp xếp đó."

truyenfull,truyenfull vn