Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 68: Sân bắn xui xẻo

Cô bình tĩnh lại một lúc, động tác nhẹ nhàng hơn rồi nằm xuống. Quả nhiên cô thật sự không nghe thấy tiếng hít thở nào. Cô hơi ngạc nhiên một chút, rồi chui luôn vào trong chăn.

Trong lúc cơn buồn ngủ dần kéo đến, cô lại bất giác nghĩ lung tung.

Tại sao từ sau khi gặp Tỵ Thời, rất nhiều cảm xúc trước giờ chưa từng xuất hiện, hoặc đúng hơn là cô khinh thường việc biểu lộ ra ngoài, lại dần trở thành chuyện thường ngày?

Khả năng tự kiểm soát cực cao cùng sự lý trí luôn là "lớp bảo vệ" của Túc Miên. Nhưng "trường năng lượng" khác thường cùng tính xâm lược trên người Tỵ Thời lại khiến cô cứ liên tục dao động giữa cảnh giác và tùy hứng.

【Hiệu ứng gỡ bỏ ức chế.】

Một giọng điện tử non nớt vang lên không đúng lúc, khiến Túc Miên giật mình, bị giọng của 4399 dọa cho hoảng sợ.

【Ý chỉ khi ở trong môi trường cảm thấy tuyệt đối an toàn, sự ức chế xã hội sẽ bị gỡ bỏ, từ đó biểu hiện ra mặt chân thật thậm chí có phần trẻ con nhất của bản thân. Hiện tượng này thường xuất hiện ở người có kiểu nhân cách gắn bó né tránh...】

...?

"4399, cậu đang làm gì vậy?"

【A Miên Miên, tôi đang học khóa bắt buộc về cảm xúc của con người. Có phải làm ồn đến ngươi rồi không?】

Nó xin lỗi một tiếng rồi tắt đoạn ghi âm, chẳng biết lại chạy đi làm gì nữa.

Để lại một mình Túc Miên nằm im trong chăn.

Chậc.

Thôi vậy.

Ngủ thôi.

......

Nửa mê nửa tỉnh, giọng của hệ thống đột nhiên vang lên.

【Đinh đông– Sự kiện ngẫu nhiên cấp độ kích hoạt, cấp độ sự kiện: B cấp, phạm vi kích hoạt: Bến Millford–】

Lời còn chưa tải xong thì bỗng khựng lại một chút. Sau vài tiếng rè điện, giọng nói đột nhiên đổi hướng.

【Phát hiện khu vực hiện tại chỉ có hai người chơi, sự kiện không đủ điều kiện hình thành, hủy bỏ sự kiện】

Sau vài tiếng rè rè nữa thì hoàn toàn im bặt.

Túc Miên đang ngủ say hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ khẽ nhíu mày rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

...

Màn đêm như mực dần rút xuống, tia sáng đầu tiên nhô lên từ phía đường chân trời ngoài biển cả. Bến cảng dần vang lên tiếng vó ngựa cùng tiếng người đan xen.

Mấy người bán hàng rong kéo theo xe hàng, dùng thứ tiếng Pháp cổ để thu hút sự chú ý. Một bóng trắng lao vun vút qua phố, va phải không ít công dân qua đường, khiến nhiều người quay đầu chửi rủa vài câu.

Hiệp hội thương nhân Vebens.

"Bốp–"

Người phụ nữ đội mũ Hanning, khuôn mặt bị lớp mạng che khuất không thấy rõ, đặt đồng tiền của Taren xuống mặt bàn.

Mấy tên thủy thủ đang hút thuốc ngẩng đôi mắt đục ngầu lên, chậm rãi cất tiền đi rồi đưa cho cô một tấm vé tàu, dùng giọng khàn khàn chỉ hai người nghe thấy mà nói: "Tiểu thư, cô mua tấm vé cuối cùng rồi đấy."

Anh ta phun ra một vòng khói, chống khuỷu tay lên thùng dầu, nhìn về phía doanh trại tiền tuyến ở nơi xa.

"Sau lễ Phục Sinh năm nay, con tàu này sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian."

Ở một phía khác của trung tâm thành bang Vebens, các người chơi vừa mới tách nhau ra chưa được bao lâu thì lập tức bị truyền tống tới một nơi khác.

Adrian vẫn còn chìm trong cơn tức giận vì bị nhóm người chơi thành bang uy h**p. Trong lúc thất thần, anh ta bỗng ngẩng đầu lên, đồng tử co rút dữ dội.

Bọn họ bị ném vào một đấu trường La Mã khổng lồ nằm giữa sườn núi. Khán đài hình vòng cung chật kín người xem.

Những bóng người khoác áo choàng hoặc mặc giáp chen chúc nhau, trông như sắp diễn ra một trận đấu sinh tử long trọng.

【Chào mừng tiến vào sự kiện ngẫu nhiên cấp độ lần này: Trường Bắn Xui Xẻo】

Giọng nói vọng xuống từ không trung phía trên đấu trường.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một cô bé với cặp sừng linh dương khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung.

Cô bé mặc sườn xám đỏ máu, đeo chiếc mặt nạ trắng đặc trưng, mỉm cười chào hỏi đám người chơi.

"Là Quản trò của Đoàn Trọng Tài 12 Thời Thần — Mùi Thời."

(Có 1 chương mình dịch biệt danh của Tỵ Thời là Thời Thần số 12, là nhầm nhé, phải là 12 Thời Thần - là tên của Đoàn trọng tài của game)

Charles lên tiếng. Sắc mặt mọi người lập tức trở nên nghiêm trọng. Tiffany quay đầu, cau mày nói:

"Quản trò của màn này chẳng phải là Tỵ Thời sao? Sao cô ta lại ở đây?"

Nhóm người chơi cấp thấp bên cạnh Adrian thì hoàn toàn mờ mịt, không hiểu bọn họ đang nói gì.

Nhưng Quản trò Mùi Thời dường như biết họ muốn hỏi gì, che miệng cười khúc khích sau lớp mặt nạ. Tiếng cười vang vọng khắp đấu trường.

"Anh Tỵ Thời tạm thời có việc, nên nhờ tôi tới chơi game cùng các người."

Cô bé búng tay một cái. Ở giữa đấu trường, từ dưới lòng đất từ từ nâng lên một bia ngắm khổng lồ, hồng tâm hướng thẳng về phía tất cả người chơi.

Trong nháy mắt, trên đỉnh đầu mỗi người hiện lên một con số đỏ như máu. Có người là "1", có người là "10".

"Luật chơi rất đơn giản, đúng như những gì các ngươi đang thấy."

Không biết từ lúc nào Mùi Thời đã ngồi lên trên bức tường bia ngắm, vắt chéo chân nhìn xuống đám người với đủ loại biểu cảm.

"Trên đầu mỗi người đều có một con số. Ngoại trừ chính bản thân, tất cả những người khác đều có thể nhìn thấy con số đó."

"Đó là số vòng tử vong của các ngươi. Có nghĩa là, nếu bắn trúng số vòng trên đầu mình thì sẽ lập tức chết ngay. Còn bắn trúng bất kỳ số vòng nào khác thì sẽ sống. Nhưng mỗi vòng chỉ được bắn một lần."

"Thế thì chúng ta nói cho nhau biết là được mà."

Duncan khoanh tay trước ngực. Anh ta cực kỳ tự tin vào kỹ thuật bắn cung của mình, đã bắt đầu nóng lòng muốn thử. Nhưng cô bé phía trên lại nhìn chằm chằm vào anh ta, khiến sống lưng anh ta lạnh toát.

Vừa nghĩ tới chuyện Quản trò này thật ra là một mụ phù thủy già thích lột da mặt của người chơi đẹp là anh ta đã thấy rợn người.

Anh ta vẫn nhớ lúc vô tình đọc được tài liệu về nguyên mẫu của vị trọng tài này, anh ta đã buồn nôn nguyên cả ngày.

"Sự kiện cấp A nào có dễ như vậy."

Charles liếc anh ta một cái rồi phản bác.

"Đúng vậy." Mùi Thời cười hì hì. "Mặc dù các người có thể nói cho nhau biết, nhưng nơi này chỉ có mười vòng bia."

Lời này vừa dứt, mọi người lập tức hiểu ra.

Mỗi vòng bia chỉ chứa được một người, mà ở đây có tận hai mươi tám người.

Nói cách khác...

Phải loại bỏ mười tám người.

Đám đông lập tức bùng nổ hỗn loạn. Có vài người chơi mới không chịu nổi mà ôm đầu khóc lớn. Ngay cả phía người chơi cấp cao cũng đều biến sắc nghiêm trọng.

"Giá vũ khí đã mở."

Theo tiếng Quản trò vừa dứt, Duncan lập tức lao lên trước, giật lấy cây trường cung nặng nhất cùng một mũi tên.

Những người khác cũng nhanh chóng hành động. Tiffany chọn một mũi tên có lông đuôi gọn gàng chỉnh tề.

Adele thấy sắc mặt Adrian khó coi thì vỗ nhẹ lưng anh ta rồi bước tới.

"Anh tin tôi không?"

Adrian không chút do dự gật đầu. Hai người ăn ý nhìn lên đầu đối phương.

"1"

"2"

Ngay lúc hai người đang trao đổi thông tin thì bên kia bỗng vang lên một tiếng kinh hô. Có người đã b*n r* mũi tên đầu tiên.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn qua đó.

Là Tyler, tên đầu trọc ít nói kia. Trên đầu anh ta hiện số "3", còn mũi tên của anh ta thì cắm thẳng vào vòng 10.

"Vòng khó nhất tôi chiếm trước rồi. Phần còn lại tùy các người."

"Đệt..."

Không biết ai buột miệng chửi một câu. Mọi người lập tức nhìn anh ta bằng ánh mắt khác hẳn.

Trong tình huống chưa trao đổi thông tin mà đã trực tiếp bắn tên, chẳng khác nào đánh cược mạng sống.

Dù chỉ có xác suất một phần mười phải chết, nhưng liên quan tới tính mạng, ai dám tùy tiện hành động chứ?

Mũi tên quyết đoán đó không chỉ cứu sống Tyler mà còn khiến bầu không khí trong sân càng thêm căng thẳng.

Chiếm được tiên cơ là cực kỳ quan trọng.

Hiểu được điều đó, Adrian không chút do dự b*n r* một mũi tên. Anh ta cố tình lệch sang mép một chút, trực tiếp chiếm lấy vòng 1.

Không chỉ giành được suất sống cho bản thân, anh ta còn giúp Adele loại bỏ khả năng tử vong.

truyenfull,truyenfull vn