Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 67: Khổ nhục kế

Hắn chưa từng chủ động để lộ thân phận của mình, cũng giống như hắn chưa từng cho phép người chơi làm trái thiết lập nhân vật.

Nhưng sau khi gặp Túc Miên, mọi lý do đều không còn cần đến lý do nữa.

Giống như lúc này đây, hắn chủ động gỡ bỏ lớp vỏ nhân vật, chỉ vì muốn cô gái kia bớt đau lòng hơn một chút.

Bởi từ khoảnh khắc nước mắt cô rơi xuống, bản thân cô đã trở thành toàn bộ lý do rồi.

––

Thi thể của Sera được chôn ở Nghĩa trang Mộ Nha bên bờ sông Millford.

Nơi này trông như đã bị bỏ hoang từ lâu, chỉ còn cỏ kế mọc um tùm và vài tấm bia mộ xiêu vẹo chứng minh nơi đây từng là nghĩa địa.

Người giữ mộ, lão Joe, là người duy nhất trong làng còn chịu nhận công việc ở đây. Lúc này ông ấy đang ngủ trong căn lều tranh, hoàn toàn không biết có một nam một nữ xông vào.

Tấm bảng gỗ cắm xiêu vẹo, bên trên chỉ viết tên Sera và một chuỗi ngày tháng.

Túc Miên đặt trước mộ một bó bách hợp cùng dây thường xuân, lặng lẽ ngồi xổm thật lâu, mãi tới khi bàn chân tê rần mới đứng dậy.

Ánh trăng trong vắt chiếu lên đóa bách hợp, khiến chúng ánh lên sắc trắng lạnh.

"Đi thôi."

Cô khẽ nói.

Mấy con quạ vỗ cánh bay lên mái lều tranh, kêu quang quác inh ỏi.

Lão Joe ném một chiếc dép lên, dọa đám quạ tán loạn. Chiếc dép vẽ thành một đường cong trên không rồi rơi xuống cạnh cái xẻng sắt.

"Không ở thêm chút nữa sao?"

Túc Miên lắc đầu.

Tỵ Thời thấy vậy cũng không nói thêm gì, chỉ nhìn về cánh đồng tối đen phía xa.

"Giờ muộn rồi, khách đ**m với nhà trọ đều đóng cửa hết."

Hai người bước đi trên con đường quê.

Guồng nước chậm rãi xoay, mang theo tiếng nước róc rách đổ vào con mương tối đen.

Côn trùng ẩn trong những bụi cỏ dày đặc phát ra tiếng rỉ rả.

Vốn tưởng tối nay chỉ có thể ngủ ngoài trời, nhưng mắt Túc Miên rất tinh, cô nhìn thấy phía xa có một căn nhà còn sáng đèn dầu, bên trong có một bà lão đang ngồi đan áo len trên ghế bập bênh.

Bước chân cô khựng lại.

Đôi mắt trong bóng tối chợt sáng lên như mèo săn mồi trước khi vồ lấy con mồi.

Cô kéo tay áo người đàn ông bên cạnh.

Người kia chỉ liếc một cái đã hiểu ngay cô đang nghĩ gì.

"Chúng ta như thế này... có dọa người ta không?"

Túc Miên trừng hắn một cái.

Cái gì gọi là "chúng ta như thế này"?

Rõ ràng chỉ có hắn là đáng sợ thôi.

Tóc đỏ lại còn mặc trường bào, người không biết còn tưởng tử thần đến rồi.

Suy nghĩ một lát, nhân lúc Tỵ Thời không để ý, cô cúi xuống quệt tay vào bùn đất.

Rồi "bốp" một cái bôi thẳng lên mặt hắn.

Biểu cảm còn vô cùng nghiêm túc, như thể bản thân đang làm chuyện cực kỳ quan trọng.

......

Túc Miên chớp mắt.

"Không biết anh đã từng nghe qua khổ nhục kế chưa?"

Tỵ Thời nhướng mày.

Hắn hoàn toàn có thời gian phản ứng với động tác của cô gái, nhưng cố ý không né, chỉ muốn xem đầu óc cô thám tử nhỏ này lại đang nghĩ ra trò xấu gì.

Thì ra là chờ hắn ở đây.

Hắn bật cười khẽ, chẳng hề cảm thấy chật vật, trực tiếp nâng cằm cô gái lên rồi ghé sát mặt tới.

Túc Miên còn chưa kịp phản ứng đã kêu lên một tiếng.

Đất bùn ướt nhẹp lập tức bị bôi ngược lại lên mặt cô.

Cô dùng hai tay chống lên ngực hắn đẩy ra ngoài, kết quả vẫn bị cọ dính đầy mặt.

Trong lớp bùn còn lẫn xúc cảm mềm mại từ gương mặt hắn, cọ đến mức cô chu môi lên.

Trên khuôn mặt trắng nõn lập tức hiện ra vết bẩn lem luốc.

"Anh—!!!"

Cô nghiến răng, trở tay đấm Tỵ Thời một cái.

Nhưng người đàn ông chỉ giơ hai tay đầu hàng, không né tránh, nghiêng đầu cười.

"Khổ nhục kế sao có thể chỉ để một mình tôi diễn được chứ, em yêu."

Hai người cứ đùa giỡn như vậy rồi đi tới trước căn nhà kia.

Bà lão đeo kính kiểu Tây, vẫn chưa phát hiện ra họ đến.

Túc Miên đứng trước cửa, hít hít mũi, lập tức đổi sang vẻ mặt khác.

Tỵ Thời đầy hứng thú nhìn màn diễn này.

"Có... có ai không? Làm ơn... mở cửa giúp chúng tôi với..."

Động tĩnh bên trong ngừng lại.

Một lúc sau, phía sau cánh cửa vang lên tiếng bước chân lê chậm chạp.

Cánh cửa "két" một tiếng mở ra một khe nhỏ.

Bà lão nheo đôi mắt mờ đục, cảnh giác đánh giá hai người ngoài cửa.

Túc Miên lập tức co rụt cổ, giấu mặt vào trong bóng tối, chỉ để lộ đôi mắt sáng đến lạ thường trên nền bùn đất.

"Bà ơi... cứu chúng cháu với, hai anh em cháu đang đi đường thì trời tối, trong rừng gặp phải mấy kẻ cầm gậy hung dữ..."

"Chúng cháu không có gì cho bọn họ, họ liền đuổi theo. Chúng cháu chạy đến rơi cả giày, lăn đầy bùn đất, trời xung quanh tối om rồi, thật sự không còn chỗ nào để đi nữa..."

Vừa nói, cô vừa lén véo mặt trong cánh tay Tỵ Thời.

Người đàn ông lập tức nhận tín hiệu.

Hắn ôm bụng, khẽ th* d*c, phát ra tiếng rên đau bị đè nén.

Cúi đầu giấu nửa khuôn mặt trong bóng tối, nghe gợi cảm đến mức chẳng giống bị thương chút nào.

Túc Miên chạm lên vành tai hơi đỏ của mình, suýt nữa phá công.

Tên này thở bên tai cô làm gì chứ?!

May mà bà lão không phát hiện điều gì bất thường.

Sự đề phòng trên mặt bà dần biến mất, sau đó thở dài một hơi, mở rộng cửa.

"Tội nghiệp thật..."

Bà lẩm bẩm, nghiêng người tránh ra.

"Vào đi, giờ bên ngoài đáng sợ lắm. Có lạnh không? Chỗ lò sưởi vẫn còn chút hơi ấm đấy."

Túc Miên nhanh chóng đỡ Tỵ Thời vào nhà.

Bà lão cất cuộn len còn chưa đan xong rồi dẫn đường cho hai người.

Trong phòng chỉ có duy nhất một chiếc giường gỗ, nhưng chăn gối đều sạch sẽ tinh tươm, mặt đất không có lấy một hạt bụi.

Trong đĩa trái cây bằng thiếc đầu giường có lẻ loi vài quả sơn tra.

Không khí thoang thoảng mùi phấn xô thơm.

"Chỉ còn một cái giường thôi, hai đứa chịu khó nhé. Có gì cần thì nói với ta."

Túc Miên lập tức gật đầu, kéo lấy tay bà.

"Cảm ơn bà rất nhiều."

Bà lão xua tay, mỉm cười lắc lư đi ra ngoài.

Bà đã sớm nhìn ra từ những tương tác giữa họ rằng hai người không phải anh em.

Nếu ngủ chung một giường mà họ cũng không để ý, bà càng chẳng cần nhiều lời.

Sau khi thắp nến lên, Túc Miên tháo khăn che mặt và hành lý xuống.

Không gian chật hẹp yên tĩnh không tiếng động.

Ánh nến phản chiếu khiến bóng của hai người hòa vào nhau.

"...Tôi không quen ngủ cùng người khác."

"Cho nên?"

Tỵ Thời nhướng mày.

Túc Miên đưa ngón tay gãi gãi má, quay mặt sang chỗ khác lẩm bẩm, còn vô cùng chính nghĩa mà nói:

"Anh đâu phải con người, chắc không cần ngủ chứ."

Ánh nến lay động trong chốc lát.

Hắn tiến lên một bước, trực tiếp bế bổng Túc Miên lên.

Cô kinh hô một tiếng rồi bị đặt lên giường.

"Vậy thì tiếc thật."

"Tôi đặc biệt cài đặt thêm mục ngủ nghỉ vào chương trình của mình, nên chỉ có thể làm phiền cô chịu đựng một chút thôi, cô thám tử."

Nói rồi, hắn ngồi xổm xuống cởi giày cho cô.

Túc Miên nghiến răng, nhẹ đá một cái vào bộ vest của người đàn ông, giọng điệu châm chọc:

"Anh đúng là biết hưởng thụ."

Tỵ Thời nắm lấy cổ chân cô, ngước mắt nhìn từ dưới lên, ánh mắt dần sâu hơn.

"Em đối xử với ai cũng như vậy sao?"

"Cái gì?"

Túc Miên còn chưa hiểu hắn đang nói gì thì thấy người đàn ông cởi áo khoác, áp sát tới.

Cô vội vàng lùi về sau, ép mình sát vào góc tường.

"Đừng lo bị suy nhược thần kinh."

"Tôi sẽ tắt hệ thống hô hấp."

Hắn kéo chăn lên rồi nằm xuống, động tác dứt khoát gọn gàng.

"Ngủ ngon."

Căn phòng lại yên tĩnh.

Ánh nến chiếu lên chiếc mặt nạ kỳ dị kia, vậy mà lại khiến hắn trông có chút dịu dàng bình yên.

Mái tóc đỏ ngoan ngoãn rũ bên tai.

Túc Miên nhìn tấm lưng rộng lớn của hắn.

Cả người to đùng vậy mà lại cố nép sát mép giường ngủ, như thể để chừa chỗ cho cô, trông đáng thương vô cùng.

Không hiểu sao... cô cũng chẳng còn bài xích đến thế nữa.

truyenfull,truyenfull vn