Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 66: Cái chết của Sera

"Mọi người đều đang thu dọn hành lý, hẹn gặp ở chợ buôn ngựa sau khi chuẩn bị xong, nhưng đợi mãi không thấy cô ấy tới, nên mới nói sẽ đến tu viện nữ xem thử."

"Các nữ tu đi ngang qua nói rằng... cô ấy đã chọc giận tiểu thư Anna, rồi bị lính... chém chết bằng một kiếm."

"Adrian."

Túc Miên gọi tên anh ta một lần, khiến Adrian hoàn hồn.

"Trước khi rời đi, tôi đã nói gì?"

Dưới giọng điệu bình tĩnh ấy là chất vấn sắc bén gần như phá tan lớp băng lạnh.

Bruce muốn bước lên giải thích gì đó:

"Evelyn, lúc đó mọi người đều quá mệt rồi, nên không nghĩ tới manh mối gì nữa..."

"Tôi hỏi anh à?"

Túc Miên liếc sang, Bruce lập tức im bặt.

Ánh mắt cô lại khóa chặt trên gương mặt Adrian, từng bước tiến tới, cho tới khi khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở bị đè nén của đối phương.

"Tôi đã nói, bất kể thế nào, anh cũng phải bảo vệ cô ấy thật tốt."

Trong đám đông vang lên tiếng nức nở bị kìm nén, không biết ai đang khóc vì Sera, nhưng thế giới trò chơi vô hạn tàn nhẫn này vốn là như vậy, không có che chở, không có quyền lực.

Có lẽ nếu đổi lại là Túc Miên, cô cũng sẽ chết ở đó, số mệnh khó cưỡng, còn có thể trách ai đây?

Túc Miên nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, cảm xúc cuộn trào đã bị ép trở về tận đáy.

"Thi thể đâu?" Cô hỏi.

"...Không mang về được." Tyler thấp giọng đáp, "Bị 'người dọn dẹp' kéo đi rồi, có lẽ... ở bờ sông khu Millford."

Túc Miên không do dự chút nào, lập tức quay đầu nói với người hầu bên cạnh: "Chuẩn bị ngựa."

"Vâng."

Bruce trợn to mắt: "Evelyn, cô định quay lại..."

Túc Miên gật đầu, môi khẽ mở, phải nhìn kỹ mới thấy nó đang run lên.

"Tôi muốn gặp cô ấy."

"Hay thôi đi... biết đâu... đã bị Quản trò dọn sạch rồi."

Không biết ai trừng mắt một cái, Tylerr mới miễn cưỡng ngậm miệng lại. Túc Miên không để ý tới mọi người, xoay người bước lên xe ngựa.

Ngay lúc sắp buông rèm xuống, Adrian đột nhiên lên tiếng.

"Evelyn."

Anh ta tiến lên, trong mắt tràn ngập tự trách sâu sắc.

"Xin lỗi."

Túc Miên cụp mắt, buông rèm xe xuống, không đáp lại.

Xe ngựa dần đi xa trong tầm mắt mọi người, thì một nhóm khác bỗng tụ tập kéo tới.

"Nếu còn sống, vậy thì cùng phá án đi, không còn nhiều thời gian trước khi trò chơi kết thúc nữa đâu."

Duncan khoanh tay bước tới, phía sau là một đám người chơi phe thành bang.

Adrian lùi lại hai bước, ánh mắt đầy cảnh giác, Bruce và những người khác lập tức lộ rõ địch ý.

"Đừng tưởng bọn tôi không biết vụ cách ly là do các người làm."

"Thì sao?"

Duncan nhún vai không để tâm, cười rất đáng ghét.

"Không có Evelyn, các người còn năng lực gì nữa? Đến một cô gái còn không bảo vệ nổi, chứ đừng nói sống sót trong thành bang."

Adrian siết chặt nắm tay, nhíu mày.

Tiffany ôm một đống thảo dược chen ra, nụ cười ngây ngô chất phác.

"Đừng nói vậy chứ, Adrian. Cha anh đã giúp anh rất nhiều, có thể để ông ấy nói cho chúng tôi thêm vài manh mối không?"

Không khí nhất thời rơi vào trầm mặc.

Hai phe giằng co không ai nhường ai.

Đầu óc Adrian rối bời, trong tâm trí vẫn lặp đi lặp lại ánh mắt thất vọng của cô gái kia.

Cuối cùng anh chỉ khàn giọng nói một câu: "Tôi về phòng thí nghiệm của cha xem thử."

"Như vậy mới đúng chứ~ Tìm ra hung thủ thật sự mới là mục tiêu chung của chúng ta."

Tiffany chìa tay ra, nghiêng đầu mỉm cười.

"Vậy thì... những người chơi của khu Millford, hợp tác vui vẻ nhé?"

Adrian lạnh lùng nhìn cô ta một cái, lướt qua vai cô rồi rời khỏi giáo đường, phía sau là đám người đi theo.

Cánh tay Tiffany vẫn lơ lửng giữa không trung, vẻ mặt thoáng nứt vỡ.

Đúng lúc nhóm người chơi thành bang cũng chuẩn bị rời đi, trong đầu tất cả mọi người đồng thời vang lên một giọng nói.

【Đinh đông — Sự kiện ngẫu nhiên cấp độ được kích hoạt.】

【Cấp độ kích hoạt: A】

【Địa điểm kích hoạt: Trung tâm thành bang Vebens.】

...

Quyết định đến quá đột ngột, khiến Túc Miên không cân nhắc tới yếu tố thời gian.

Lúc rời khỏi trung tâm thành bang, trời đã gần hoàng hôn.

Cảm giác đau đớn đã nhạt đi rất nhiều, ngoài chấp nhận ra thì không còn cách nào khác.

Cô không thích tự dằn vặt nội tâm.

Nếu có thể gặp được thi thể của Sera, cũng xem như chấm dứt khúc mắc ngắn ngủi trong lòng.

Cô không biết Cain đã ngồi lên xe của mình từ lúc nào.

Lúc hoàn hồn lại, hắn đã chống cằm nhìn cô rồi.

"Có muốn tôi đọc Kinh Thánh cho em nghe để bớt khó chịu hơn không?"

Túc Miên bật cười khẽ, lẩm bẩm rồi quay mặt sang chỗ khác.

"Thôi khỏi đi, anh còn chẳng nhớ nổi lời kinh mà đọc."

Cain không dời mắt, chỉ cười.

"Em phát hiện từ khi nào?"

"Tôi trộm tờ da dê của anh, trên đó có ghi phao."

Bị vạch trần mà hắn chẳng hề xấu hổ, ngược lại còn ghé sát tới, nâng cằm cô gái lên, ép cô chuyển sự chú ý.

"Đúng vậy... tôi đã ám chỉ rõ ràng như thế rồi mà, Evelyn."

Túc Miên ngẩn người nhìn hắn, trong đầu lại hiện lên những hình ảnh kỳ lạ không đúng lúc.

Cô đột nhiên ma xui quỷ khiến mà lên tiếng.

"Anh cũng là ác ma... đúng không?"

Lời vừa dứt, người đàn ông cuối cùng cũng nở nụ cười cực lớn, ôm cô vào lòng, ghé sát vành tai cô thấp giọng dịu dàng:

"Thông minh lắm, đồng loại của tôi."

Không nhớ Kinh Thánh, cũng không có lòng thương xót mà một linh mục nên có, còn có thể khiến người khác nhìn thấy ảo giác.

Vì sao ban đầu Cain cứu Evelyn?

Không phải vì hắn là linh mục, mà bởi dưới lớp vỏ linh mục kia, hắn nhìn thấy một sự tồn tại bị lưu đày khác giống mình.

Tự tay nuôi lớn một dị loài nhỏ bé, đóng vai "người dẫn đường" hiền lành thân thiện.

Thật ra khi thấy cô lộ vẻ chán ghét lúc ca ngợi Thượng Đế, đỡ người già đến đau lưng mỏi eo, hay thỉnh thoảng nổi hứng bày trò nghịch ngợm, hắn đều sẽ bật cười đầy nhàm chán.

Tiểu ác ma của hắn không giống hắn.

Cơ thể được nuôi dưỡng bởi ác niệm nhưng vẫn lưu giữ sự dịu dàng.

Lấy mọi cảm xúc tiêu cực làm thức ăn nhưng chưa từng tham lam.

Ngay từ lúc nhìn thấy nhân vật này, hắn đã cảm thấy Túc Miên vô cùng phù hợp, như được đo ni đóng giày riêng cho cô vậy.

Lạnh lùng, kiêu ngạo, nhưng lại trượng nghĩa và dũng cảm như một chú mèo nhỏ.

Không hòa nhập với thế tục, nhưng lại đứng trên đỉnh cao của thế tục.

Nhưng bây giờ...

Mèo nhỏ của hắn đang buồn.

"Em muốn nhìn dáng vẻ thật sự của tôi không?"

"Cái gì?"

Túc Miên sửng sốt, rồi nhanh chóng phản ứng lại.

Cain đang nói tới dáng vẻ ác ma của hắn.

Dù không hiểu tại sao, cô vẫn tò mò gật đầu.

Chỉ trong nháy mắt, đồng tử Túc Miên bị sắc đỏ chiếu rực.

Cô nhìn thấy mái tóc hắn từ trắng chuyển thành đỏ.

Mà chiếc mặt nạ kia... quen thuộc đến mức không thể quen hơn.

Là Tỵ Thời.

Túc Miên há miệng, trong lòng nhất thời ngũ vị tạp trần.

Một loại rung động mang tên "trùng phùng" khiến tim cô đập dữ dội theo ánh nhìn.

Gió nhẹ thổi qua, vén lên rèm sa của xe ngựa, để lộ ánh trăng trong trẻo yên bình.

"Tôi biết cô thám tử bướng bỉnh không muốn khóc lóc trước mặt người lạ."

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng cô, kéo cô vào lòng.

"Nhưng chúng ta đã cùng nhau trải qua ba ván trò chơi rồi."

Hắn dùng phần miệng của chiếc mặt nạ chạm lên đầu cô gái, khẽ thì thầm.

"Miên Miên."

"Tôi không còn là người xa lạ nữa."

"Nếu muốn khóc... thì cứ khóc đi."

......

truyenfull,truyenfull vn