Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 65: Cung phụng ác ma

Mọi người bắt đầu la hét, xô đẩy nhau. Có kẻ lao lên bục đá muốn chất vấn Công tước Hill, cũng có người đứng ngơ ngác nhìn quanh.

Nhiều hơn nữa là những ánh mắt căm hận hướng về phía các thành viên nghị hội và đại diện của họ đang hoảng loạn ở rìa quảng trường.

"Là cô ta, người phụ nữ đeo mạng che mặt đó!"

"Yêu ngôn hoặc chúng!"

"Bắt lấy cô ta—"

Đại diện của nghị hội quý tộc, vài vị công tước mặc áo nhung thêu chỉ vàng, dưới sự bảo vệ của đội cận vệ tinh nhuệ, nhanh chóng tiến ra phía trước quảng trường.

Sắc mặt họ tái xanh, rút kiếm chỉ thẳng lên ban công nơi Túc Miên đang đứng, giọng nói vang dội đầy quyền uy: "Binh sĩ! Bắt lấy con yêu nữ đeo mạng che mặt kia! Cô ta đã bị tà linh nhập xác, gieo rắc lời đồn, mê hoặc lòng người, âm mưu lật đổ thành bang!"

"Những gì cô ta nói đều là lời mê sảng của ác quỷ! Bắt luôn cả tên dị giáo Hill kia!"

Đám binh sĩ trang bị đầy đủ lập tức như thủy triều tràn về phía lối vào dưới tháp chuông. Một nhóm khác bắt đầu xua đuổi, thậm chí đánh đập những người dân đứng gần nhằm kiểm soát cục diện.

Charlie quát lớn định ngăn cản, nhưng lại bị nhiều binh sĩ trực thuộc nghị hội cố tình tách ra.

Ngay khi binh sĩ sắp xông lên ban công, Túc Miên gần như rơi vào cảnh cô lập không viện trợ.

Coong——

Coong——

Coong——

Tiếng chuông hùng hồn và trang nghiêm bất chợt vang lên từ đỉnh đại giáo đường phía bắc quảng trường.

Không phải tiếng chuông cầu nguyện buổi sáng thường ngày, mà là "chuông thánh" chỉ vang lên trong những nghi lễ trọng đại hoặc khi khẩn cấp triệu tập.

Ba tiếng liên tiếp, vang dội đến rung trời, mang theo sức mạnh như thanh tẩy linh hồn, lập tức át đi mọi âm thanh hỗn loạn.

Đám đông đang hỗn loạn theo bản năng khựng lại, đồng loạt nhìn về phía giáo đường.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề chậm rãi mở vào trong.

Ánh mặt trời tràn vào tận sâu bên trong giáo đường, phác họa nên một bóng người cao lớn khoác thánh bào trắng viền vàng, đầu đội mũ miện cao.

Người đó cầm quyền trượng khảm thánh thạch, gương mặt nghiêm nghị. Mỗi bước đi đều chậm rãi mà đầy áp lực, phía sau là hai hàng tu sĩ cầm lư hương và kinh quyển.

Cain đi thẳng đến giữa quảng trường rồi dừng lại.

Ánh mắt hắn lướt qua đám binh sĩ đang giương cung bạt kiếm, những người dân còn chưa hết hoảng loạn và các vị công tước với sắc mặt khó coi.

Cuối cùng, hắn ngẩng đầu nhìn lên bóng dáng váy trắng tung bay trên ban công.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau ấy, giống như linh hồn cùng cộng hưởng.

Hắn giơ quyền trượng lên, dùng giọng nói vang dội rõ ràng đủ để toàn bộ quảng trường nghe thấy mà tuyên bố:

"Nhân danh Thánh Chủ, hôm nay chúng ta chứng kiến rằng, dưới sự chỉ dẫn thiêng liêng và theo cổ luật xác nhận, Evelyn đã được chọn làm 'Thánh nữ Vebens' đời mới."

"Lời nói của Thánh nữ chính là ý chỉ của Thánh Chủ."

"Cái nhìn thấu suốt của Thánh nữ chính là ánh sáng dẫn đường."

"Bất kỳ hành vi bất kính nào với Thánh nữ đều là sự báng bổ đối với Thánh Chủ và nền móng của thành bang."

Quyền trượng nặng nề nện xuống đất, phát ra tiếng vang trầm thấp đầy uy nghi.

"Hỡi chúng sinh, nghe lệnh—"

Trong chớp mắt, toàn trường im phăng phắc.

"Hạ vũ khí xuống. Dùng tấm lòng thành kính mà cúi đầu trước Thánh nữ."

Chỉ còn tiếng gió lướt qua cột cờ trong quảng trường cùng tiếng đập cánh của vài con bồ câu trắng.

Đám binh sĩ như thủy triều đồng loạt lùi lại, thu vũ khí về.

Vô số ánh mắt kinh ngạc, kính sợ, hoang mang, mừng rỡ lại đồng loạt hướng về Túc Miên trên cao.

"Kịch bản đâu có đoạn này?!"

Một người chơi đứng trong góc bị cảnh tượng hùng tráng làm cho há hốc mồm. Anh ta vốn tưởng hôm nay chỉ đến cho đủ mặt, ai ngờ lại chứng kiến cảnh thay đổi cả thời đại.

Người bên cạnh thúc cho anh ta một cùi chỏ.

"Ngốc à? Đó là người chơi!"

Dưới lớp mạng che mặt, Túc Miên nhẹ nhàng nhắm mắt rồi lại mở ra.

Cô nhìn thấy vạn người quỳ lạy.

Cô nhận lấy chiếc vương miện bạc tượng trưng cho thân phận Thánh nữ từ tay vị tu sĩ bên cạnh, chậm rãi đội lên mái tóc mình.

"Tuân lệnh."

"Thưa Đức Giám mục của tôi."

Cô chậm rãi lên tiếng, ánh mắt dừng trên vị linh mục đang hành lễ quý tộc trước mặt — vị linh mục cố chấp luôn đứng ở nơi cao nhất kia.

Giờ phút này lại trở thành tín đồ thành kính, hoặc đồng phạm được cứu rỗi, dâng toàn bộ quyền lực và vương miện lên cho cô, con quỷ dữ này để cô trở thành vị thần mới được muôn người ngưỡng vọng.

Thật hoang đường.

Nhưng mà...

Trong khoảnh khắc mọi người cúi đầu, quyền lực được chuyển giao, sự thần thánh và dối trá hoàn mỹ chồng khít lên nhau...

Quả thực rất sảng khoái.

Ngay khi tất cả mọi người đều cúi đầu sám hối đầy thành kính, Túc Miên chống cằm trên tháp chuông, đầu ngón tay thon dài nhẹ vén mạng che mặt lên rồi mấp máy môi với Cain.

"Tôi nhận rồi."

Cain hiểu được tín hiệu đó.

Hắn cong môi cười, đưa tay làm động tác hôn tay trong khoảng không.

Ngước mắt nhìn chằm chằm bóng dáng cô gái trên cao, ánh mắt tr*n tr** mà sắc bén.

Cho đến khi Túc Miên không chịu nổi phải quay mặt đi nơi khác, gương mặt dần đỏ lên, ai kia mới thỏa mãn cho mọi người ngừng sám hối, lấy lý do trời đã muộn mà giải tán đám đông.

Sự thật bị phơi bày cùng sự thay đổi quyền lực đối với người dân Vebens vẫn cần rất lâu để tiêu hóa.

Niềm tin thần quyền chưa hề biến mất, bởi tầng lớp thống trị của thành bang vẫn không thay đổi. Chỉ là tạm thời giúp những cảm xúc sợ hãi của con người có chỗ trút bỏ mà thôi.

Vừa bước xuống xe ngựa, Túc Miên đã nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc bên ngoài giáo đường.

"Evelyn, cô giỏi quá."

Bruce hai mắt sáng rực. Sự mệt mỏi và bất an suốt nhiều ngày nay lúc này đều hóa thành cảm kích và khâm phục, gần như muốn bật khóc.

Adrian và Tyler đứng trong đám đông vẫy tay chào cô. Túc Miên chỉ khẽ gật đầu với vẻ mặt bình thản.

"Sao mọi người không ở lại Bến Millford thêm chút nữa?"

Cô đến thành bang vốn là để cứu đám người này ra, nhưng trên thực tế, Bến Millford chắc chắn vẫn còn rất nhiều manh mối chưa được phát hiện. Không cần phải vội vã chạy tới đây như vậy.

Adrian như nhớ ra điều gì đó, ánh mắt lóe lên. Anh ta nuốt khan rồi chậm rãi đáp: "Tôi thấy bên đó không còn manh mối nữa nên dẫn họ tới thành bang. Cô biết mà, cha tôi cũng ở trong thành."

Túc Miên gật đầu, không nhận ra điều bất thường của anh ta.

Ánh mắt cô lướt qua toàn bộ người chơi từ Bến Millford, rồi chợt khựng lại, quay sang Adrian.

"Sera đâu?"

Khoảnh khắc câu nói vang lên, bầu không khí ấm áp yên bình lập tức tan biến sạch sẽ.

Biểu cảm của nhiều người chơi trở nên cứng ngắc khó hiểu. Nụ cười trên môi Adrian dần biến mất.

Túc Miên cảm nhận được có gì đó không ổn. Cô nhíu mày bước tới, ánh mắt ghim chặt lên Adrian.

"Tôi hỏi anh, Sera đâu?"

Adrian không dám nhìn vào mắt cô. Hô hấp của anh ta trở nên khó khăn, yết hầu khẽ chuyển động.

"Cô ấy chết rồi."

Một người chơi phía sau lên tiếng thay Adrian.

Hơi thở của Túc Miên ngưng lại nửa nhịp.

Cô đứng im tại chỗ.

Bóng đổ từ giáo đường vừa lúc phủ lên người cô. Gương mặt vốn luôn lạnh nhạt điềm tĩnh chìm trong bóng tối, không ai nhìn rõ biểu cảm.

Chỉ có những ngón tay buông bên người khẽ co lại gần như không thể nhận ra.

"...Chết như thế nào?"

Cuối cùng Adrian cũng ngẩng đầu lên, mồ hôi lạnh lấm tấm nơi thái dương.

Anh ta há miệng, giọng khàn đặc.

"Ngày chúng tôi được thả đi, Sera vẫn nhớ lời cô nói. Cô ấy bảo trong tu viện nữ có thể còn manh mối, trước khi đến thành bang thế nào cũng phải quay lại xem thử."

Tốc độ nói của anh ta càng lúc càng nhanh, như sợ rằng chỉ cần dừng lại thì sẽ không thể tiếp tục nói thêm được nữa.

truyenfull,truyenfull vn