Adele đội trên đầu con số "1" thật to, suýt nữa thì bật khóc. Cô ấy cảm kích mỉm cười với Adrian rồi cũng giương cung lên, hít sâu một hơi.
Mũi tên đầu tiên, trượt bia.
Mũi tên thứ hai, vẫn trượt.
Theo đó là nhịp tim tăng vọt cùng áp lực đè nặng. Tay cô ấy bắt đầu run dữ dội. Đúng lúc ấy, bên cạnh bỗng có hai mũi tên bay ra cắm thẳng vào bia.
Vòng năm.
Vòng bảy.
Charles thở phào một hơi rồi đập tay với Duncan.
"Chỉ còn lại sáu suất sống thôi nhé~"
Mùi Thời ngồi trên khán đài, gác chân lên người một tên lính bên cạnh, giọng đầy thích thú như sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
"Adele, đừng căng thẳng."
Adrian nhỏ giọng nói phía sau, lại sợ nói lớn sẽ làm cô ấy phân tâm. Nhưng đúng lúc đó, một người đàn ông gầy gò bỗng bắn một mũi tên về phía bia ngắm.
Cả đấu trường lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay cùng tiếng cười chế giễu. Đám khán giả không ngừng hô:
"Loser!"
"Loser!"
Tiếng reo hò không đúng lúc ấy khiến cơ thể người đàn ông cứng đờ.
Anh ta nhìn sang người đồng đội bên cạnh mình. Gương mặt đối phương lúc này đã hoàn toàn đổi khác, ánh mắt nóng rực nhìn hắn, sự khao khát sống sót gần như tràn khỏi đôi mắt.
"Xin lỗi."
Người đàn ông mở to mắt nhìn mũi tên của mình c*m v** vòng chín, chợt hiểu ra điều gì đó.
"Không... không..."
Trên đầu đồng đội anh ta là số "9". Rất có thể bản thân anh ta cũng là "9".
Để giúp đồng đội chiếm lấy đáp án sai, anh ta đã không chút lệch hướng mà bắn trúng vòng chín.
Nhưng đồng đội anh ta đã nói dối.
Người đàn ông gầy gò trợn trừng mắt. Một mũi tên xuyên thẳng qua ngực anh ta. Tiếng hét chói tai vang lên khắp nơi, mùi máu tanh nồng lập tức lan rộng.
"Ôi~ thật đáng thương."
Mùi Thời giương cung tên, vẻ mặt hưng phấn xen lẫn trêu đùa.
"Kẻ xui xẻo đầu tiên hôm nay đã xuất hiện rồi."
Vở kịch ấy vừa mở màn, bầu không khí lập tức bị bao phủ bởi nghi kỵ và sợ hãi.
Có người không dám tin bất kỳ ai nữa.
Có người hỏi nhiều người khác nhau lại nhận được những con số hoàn toàn khác nhau, đến mức chẳng biết nên tin ai.
"Phập–"
Vòng bốn.
Lại thêm một mũi tên nữa.
Trán Tiffany đầy mồ hôi. Rõ ràng cô ta cũng đã bắn rất nhiều lần mới giành được suất này. Cô ta thở phào nhẹ nhõm, Duncan bên cạnh vui vẻ an ủi cô ta.
Lại thêm một vị trí sống sót bị chiếm mất.
Adele sốt ruột đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Sau đó cô ấy lại liên tiếp bắn trượt. Adrian lập tức chạy tới khu để cung tên, chọn cho cô ấy một cây khác, ánh mắt nhìn cô ấy kiên định mà dịu dàng.
"Cô làm được mà, Adele. Cố lên."
Dù anh ta là trai thẳng chính hiệu, không giỏi cổ vũ người khác, nhưng lúc này nói nhiều cũng vô ích.
Anh ta chỉ là...
Không muốn khiến Evelyn thất vọng thêm nữa.
Đè nén những cảm xúc khác xuống, cô gái bên cạnh cuối cùng cũng reo lên kinh ngạc, kích động nhìn Adrian.
Trúng rồi.
Vòng chín.
Cô ấy vui mừng ôm chầm lấy anh ta.
Cơ thể Adrian lập tức cứng đờ. Hương hoa thoang thoảng tràn vào chóp mũi, gương mặt anh ta đỏ bừng như máu dồn lên, đôi tay lơ lửng giữa không trung không biết nên đặt đâu.
Lại có thêm vài kẻ xui xẻo trúng "vé tử thần". Mùi Thời mỉm cười ban phát cái chết cho họ, tiện thể xem có mô hình gương mặt nào cô ta thích không để lát nữa mang đi lột da mặt thay lên mình.
Trò chơi bước vào giai đoạn giằng co.
Xác suất một phần năm.
Một số người chần chừ không dám bắn.
Một số người bắn trượt liên tục.
Theo thời gian trôi qua, vòng ba cũng bị chiếm lấy.
Ollie đứng ở góc, run rẩy giương cung, nhắm mắt hét lớn: "Cecily, phù hộ cho tôi đi!!!"
"Phập–"
Cậu ta bắn trúng vòng tám.
Bruce đứng bên cạnh vui mừng cổ vũ cho cậu ta.
Quay đầu lại thì mặt mày ủ rũ.
Chính mình còn chưa bắn trúng, vui cái gì chứ.
Anh ta giương cung lên, tay hơi run, bởi vì giờ chỉ còn lại hai vị trí.
Mà trong đó, vòng sáu lại chính là số tử vong của anh ta.
Nói cách khác, anh ta chỉ có thể bắn trúng vòng hai.
Độ khó quá lớn.
Anh ta không nhịn được mà tuyệt vọng than thở, căng thẳng đến mức liên tục mím môi.
Nhưng mọi thứ giống như đang trêu ngươi anh ta vậy.
Anh ta bắn trúng vòng sáu.
Toang rồi!!!
Mồ hôi lập tức túa ra như mưa. Cả người anh ta run lẩy bẩy quỳ sụp xuống đất.
Nhưng...
Không có tiếng reo hò chế giễu vang lên.
Hả?
Hả?!!!
Vòng sáu không phải số tử vong!!!
Bruce phản ứng lại thì kích động nhảy cẫng lên, gào thét om sòm.
Ollie phía sau lặng lẽ rời đi, ánh mắt u ám khó hiểu.
Vòng hai cuối cùng cũng bị người khác chiếm mất.
Ngay sau một tiếng hét thảm, toàn bộ đấu trường bùng nổ cảnh tượng kinh hoàng vượt ngoài sức tưởng tượng.
Những người chơi không giành được suất sống, đầu của họ lần lượt nổ tung một cách phi lý.
Sương máu đỏ trắng hòa lẫn phun tung tóe theo hình quạt lên mặt và cơ thể những người đang đứng chết lặng xung quanh.
Những thân thể không đầu thậm chí còn giữ nguyên tư thế siết nắm tay, đứng cứng mất nửa giây rồi mới mềm nhũn ngã xuống.
Âm thanh nổ vang lên liên tiếp, tần suất càng lúc càng nhanh, hợp thành một khúc hợp xướng bùng nổ ướt nhẹp ghê rợn.
Khung cảnh hoàn toàn mất kiểm soát.
Chỉ có Mùi Thời cười lớn điên cuồng. Biểu cảm vặn vẹo đến mức suýt làm lớp da mặt trên mặt nạ nứt toác, cô mới miễn cưỡng thu lại nụ cười.
"Thành tích anh Tỵ Thời không cần, thì tôi nhận vậy."
Trong đấu trường giờ chỉ còn tiếng máu nhỏ tí tách, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng thi thể co giật cọ xát trên mặt đất, cùng tiếng khóc nức nở bị đè nén tới cực hạn của những người sống sót.
Trời vừa hửng sáng, tất cả lại quay về đường phố thành bang.
Bruce bước đi loạng choạng vài bước rồi được Adrian đỡ lấy.
Một phó bản ba mươi người.
Giờ chỉ còn lại mười một.
Không ai nói nổi lời nào.
Ngay cả mấy người chơi cấp cao lúc này sắc mặt cũng khó coi vô cùng.
"Tại sao... cái cô Evelyn kia lại không tham gia sự kiện lần này?"
Không biết ai hỏi một câu, lập tức có người tiếp lời.
"Đúng vậy, sao cô ta không tham gia? Chết rồi à?"
Lời vừa dứt, người kia đã bị một lực cực mạnh bóp lấy cổ.
Trước mắt hắn là gương mặt méo mó dữ tợn của Adrian. Đôi mắt Adrian như sắp lồi ra ngoài, giọng nói lại run rẩy.
"Ngậm cái miệng thối của ngươi lại, đồ rác rưởi."
"Được rồi được rồi, tai anh điếc à?"
Tiffany bước ra can ngăn.
"Hệ thống ngay từ đầu đã nói rồi, phạm vi kích hoạt là trung tâm thành bang. Evelyn xuống vùng quê thăm bạn tốt của cô ấy, đương nhiên không nằm trong phạm vi kích hoạt."
"Còn có thể như vậy nữa à..."
Bruce lẩm bẩm một tiếng, đột nhiên có chút ghen tị với Evelyn.
Biết vậy anh ta đã đi cùng rồi.
"Chờ đã–"
Adrian buông cổ người kia ra, ánh mắt bỗng khựng lại, cực kỳ chậm rãi đứng dậy.
"Phạm vi kích hoạt..."
Anh ta lẩm bẩm, chậm rãi cau mày.
"Phạm vi kích hoạt..."
"Adrian, anh muốn nói gì?"
Duncan mất kiên nhẫn hỏi.
"Có nghĩa là... Bến Millford rất có thể cũng đã kích hoạt sự kiện ngẫu nhiên."
"Không thể nào."
Tiffany lắc đầu.
"Từ hai người trở xuống sẽ không cấu thành sự kiện ngẫu nhiên."
"Vậy thì mọi thứ đều khớp rồi."
Anh ta bật dậy, lao thẳng về phía nhà thờ. Đám người phía sau bị hành động đột ngột ấy làm cho trở tay không kịp.
"Adrian, cậu đi đâu vậy?"
Adele thấy gọi không được, chỉ đành nhấc váy đuổi theo.
Bruce nhìn bóng lưng cả đám rời đi mà ai oán kêu trời.
"Mấy người tôn trọng cái đôi chân đang mềm nhũn của tôi chút được không hả..."
Trong lúc chạy, ánh mắt Adrian càng lúc càng kiên định.
Tim anh ta đập nhanh dần.
Ánh mắt cũng càng lúc càng sáng lên.