Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 63: Tham lam

Trán Túc Miên nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực hắn.

Trong tầm mắt rũ xuống là mái tóc mềm mại của cô cùng vành tai hơi ửng đỏ.

Cain khựng lại một thoáng, định đưa tay ôm lấy cô, lại nghe người trong lòng lúng túng lên tiếng.

"Đừng cử động."

Nghe vậy, Cain chậm rãi hạ tay xuống.

Hắn biết đó là "phần thưởng" cô gái dành cho mình, là con bài dùng để đổi lấy manh mối.

Bàn tay cuối cùng buông thõng trên bãi cỏ.

Cain, kẻ nhìn thấu mọi thứ cảm thấy khó chịu, nhưng lại chẳng biết cơn bực bội này từ đâu mà tới.

Hắn nâng gương mặt vừa lạnh nhạt vừa quyến rũ kia lên, hơi cúi sát lại.

"Một cái ôm không thể làm ta thỏa mãn đâu, em yêu."

Hắn hạ thấp giọng, hơi thở lướt qua hàng mi cô, dừng trên đôi môi hồng nhạt kia.

Túc Miên nhìn hắn không nói gì, môi mím chặt.

Cain hiểu rồi.

Trong đôi mắt xinh đẹp ấy tuy có chút giận dỗi, nhưng không hề bài xích, giống như một con mèo kiêu ngạo đang xù lông, căng thẳng chờ đợi nụ hôn ấy hạ xuống.

"Tham lam thật đấy..."

Âm cuối mềm mại bị nuốt chửng giữa môi và môi.

Đôi môi mỏng hơi khô của hắn nghiền lên.

Cain bóp cằm khiến Túc Miên phải ngẩng đầu.

Ngay khoảnh khắc ấy, gió thổi tung mái tóc cô, vài sợi lướt nhẹ qua mu bàn tay hắn.

Gương mặt trắng lạnh lập tức phủ lên một tầng đỏ ửng.

Cơ thể cô mềm nhũn nóng bừng giữa từng tiếng môi lưỡi quấn quýt, cuối cùng bị dễ dàng đè ngã xuống cánh đồng oải hương, cỏ lay động cọ vào vành tai gây ngứa ngáy.

"Đủ... rồi... ưm—"

Cô gái bị ép tới mức căng cứng người.

Bàn tay to lớn vuốt lên eo cô, sau khi nghe tiếng th* d*c ngắt quãng của Túc Miên mới chậm rãi dừng lại.

Hắn cúi đầu nhìn đôi mắt đã mờ nước kia.

Sau đó lại tiếp tục áp sát, đầu ngón tay đè cằm cô buộc cô hé môi, nhưng chỉ khẽ hôn lướt qua như chuồn chuồn chạm nước, không còn xâm nhập mạnh mẽ nữa.

Sự trêu chọc lúc gần lúc xa khiến đầu óc vốn đã không tỉnh táo của Túc Miên càng thêm hỗn loạn.

Cô bắt đầu chủ động đáp lại.

Cô kéo tóc Cain ép hắn cúi xuống, khẽ rên nũng nịu đòi tiếp tục.

Sự ám chỉ vụng về đổi lấy d*c v*ng phóng túng sau khi được cho phép.

Đôi môi cuối cùng cũng tách ra, kéo theo một sợi chỉ bạc mê loạn.

"Ngoan lắm."

Hắn cúi người, dùng môi và hơi thở phác họa đường nét gò má cô, nhẹ cắn vành tai đã đỏ bừng.

Túc Miên run rẩy mất kiểm soát, vô thức nuốt nước bọt.

Hai bóng người triền miên quấn lấy nhau giữa biển hoa, hòa tan vào nhau, tạm thời quên sạch mọi thứ, chìm đắm trong d*c v*ng vừa ngắn ngủi lại tựa như vĩnh hằng.

Hoàng hôn dần khép lại.

Ánh sáng cuối cùng nơi chân trời cũng bị nuốt chửng.

Tiếng chuông giáo đường vừa lúc vang lên, đánh thức hai người giữa đồng hoang.

Túc Miên đột ngột đẩy Cain ra, che đôi môi sưng đỏ mà th* d*c.

Dù cô không phải kiểu người cổ hủ gì, cô thừa nhận vừa rồi bản thân cũng thấy khá thích...

Nhưng vẫn khó chịu vì không hiểu sao mình lại nghiện mất rồi.

Tín hiệu thỏa mãn truyền tới đại não, vẻ mặt cô lại trở về nhàn nhạt, chỉ có vành tai vẫn còn lưu lại hơi nóng ẩm ướt.

Cain cũng không đòi hỏi thêm.

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn cô, yết hầu khẽ chuyển động, trong đôi đồng tử màu hổ phách là cảm xúc phức tạp tối nghĩa.

Một vị cha xứ điên loạn bị nữ tu ác ma dụ dỗ sa ngã...

Quả thật rất phù hợp với thiết lập nhân vật.

Nhưng một vị quản trò thống trị nhìn thấu nhân loại...

Tại sao lại bị dụ dỗ chứ?

Những trò nhỏ ngu xuẩn mà trước đây ngươi xem thường, sao giờ lại ép ngươi mất kiểm soát đến vậy?

Rốt cuộc ngươi đang diễn kịch...

Hay đã sớm nhập vai rồi?

––

Hôm nay là hạn cuối của nhóm người chơi ở Millford.

Khi bầu trời còn chưa sáng hẳn, Túc Miên đã đứng sẵn nơi hành lang.

Cô lại dùng đàn hạc chơi khúc nhạc kia một lần nữa.

Lần này, mật thất mở ra.

Túc Miên thở phào nhẹ nhõm, đặt cây đàn xuống rồi một mình bước vào.

Bên trong là một góc thư phòng phủ đầy mạng nhện.

Trên bàn chỉ còn lại một cây nến trắng cháy dở, trông như đã bị bỏ hoang rất lâu.

Giữa tường treo một bức tranh sơn dầu.

Túc Miên tiến lại gần, lập tức mở to mắt.

Trong tranh là toàn cảnh pháo đài Anvil.

Màu sắc đã tối đi vì thời gian bào mòn, nhưng từng tảng đá, từng góc nhỏ...

Mái vòm hầm mỏ được vẽ bằng nét cọ cực mảnh, mọi chỗ lồi lõm đều hiện lên rõ ràng.

Đầu ngón tay cô chạm lên phía trên hầm mỏ, hơi thở dần gấp gáp.

Túc Miên đột ngột lùi lại hai bước, nghiêng người đốt nửa cây nến còn lại, để ánh sáng xiên qua mặt tranh.

Ánh nến vượt qua vai cô, phủ lên khu vực hầm mỏ trong tranh một lớp bóng mờ nhàn nhạt.

Ngay giữa những đường vân đá ấy, vài cái bóng méo mó cỡ nắm tay trẻ con vừa khéo lơ lửng trên vai những người thợ mỏ trong tranh.

Trong đầu cô lóe lên khung cảnh bên trong hầm mỏ:

Ánh sáng u ám.

Những gương mặt hoảng loạn.

Và "bóng ma" mãi không tan nơi bả vai họ.

Tin đồn về xác trẻ sơ sinh là giả.

Đó chỉ là bóng phản chiếu.

Mà những tảng đá hình thù kỳ quái trên đỉnh hầm không phải do tự nhiên tạo thành.

Là có người cố ý làm ra.

Người gác đêm thổi kèn hiệu.

Buổi cầu nguyện sáng sắp bắt đầu.

Cô nhanh chóng kéo ngăn kéo ra.

Bên trong rải rác vài đồng tiền và một tấm giấy da dê.

Mơ hồ còn thấy được con dấu đỏ, trông giống giấy thông hành.

Túc Miên trước tiên đặt tấm giấy sang một bên, cẩn thận quan sát mấy đồng tiền kia.

Người sống lâu năm ở Vebens đều biết tiền tệ thống nhất trông như thế nào.

Mà những đồng này hoàn toàn không phải tiền lưu hành trong thành bang.

Cô lại nhìn sang tờ giấy da phủ bụi, nhẹ nhàng phủi sạch, để lộ hàng chữ Latin phía trên.

Giấy thông hành.

Trong lòng Túc Miên dần xuất hiện một suy đoán, nhưng vẫn chưa thể hoàn toàn xác định.

Cô cầm manh mối đi tìm người đánh xe ở khu chợ, nhờ ông ta đưa mình tới doanh trại tiền tuyến.

Người đánh xe vẻ mặt kỳ quái, nhưng sau khi nhận một khoản tiền lớn cũng không nói gì.

Sau nửa ngày lên đường, cảnh vật xung quanh dần trở nên hoang vu.

Túc Miên lờ mờ nhìn thấy phía xa có khói bốc lên.

Trên đồi cát xuất hiện tường thành cao vút.

Trên pháo đài đá cổ kính, chiến kỳ đỏ thẫm cuốn theo gió cát phần phật tung bay.

Binh sĩ trước cổng chặn cô lại.

Túc Miên lấy huy hiệu Charles đưa từ trong tay áo ra, lập tức được cho qua.

Tháp canh nối liền với thành lũy.

Binh sĩ xếp hàng chỉnh tề tuần tra bên cạnh võ đài.

Mà nơi tiếp giáp giữa doanh trại và biển khơi phía xa...

Mây đè xuống rất thấp.

Ánh sáng le lói miễn cưỡng chiếu sáng tàn tích đổ nát cao vút phía xa.

Một nửa bức tường trong mây đã bị cỏ dại ăn mòn, rễ cây điên cuồng cắm sâu vào vùng đất hoang vu nứt nẻ.

Chưa nhìn thấy Charles, Túc Miên đã gặp Tiffany – nữ dược sư lâu ngày không gặp.

Cô ta ngồi dưới túp lều cỏ treo cờ hiệu, băng bó cho những binh sĩ bị thương.

"Charles đâu?"

Tiffany thấy Túc Miên thì hơi ngạc nhiên.

Cô ta dừng việc trong tay, chỉ về phía khác.

"Anh ta ở trên tường thành."

Tiffany muốn nói lại thôi.

Túc Miên thậm chí chẳng cho cô ta thêm một ánh nhìn, quay đầu đi lên cầu thang dẫn lên thành.

Charles nhìn manh mối Túc Miên mang tới thì vô cùng kinh ngạc.

Anh ta chăm chú nhìn đi nhìn lại mấy đồng tiền kia.

"Cái này... hình như là tiền tệ của Taren."

Túc Miên nhìn chằm chằm anh.

Cô đưa tiếp tờ giấy da dê cho Charles, trong đầu dần hình thành một suy đoán.

"Anh nói xem..."

"Có khả năng Cecily thật ra là người Taren không?"

truyenfull,truyenfull vn