*Nhật Chiếu Kim Sơn (日照金山) là hiện tượng thiên nhiên kỳ thú khi ánh nắng đầu tiên của ngày mới chiếu rọi vào các đỉnh núi tuyết, làm cho chúng rực rỡ vàng óng như được dát vàng
Sau khi buổi cầu nguyện sáng kết thúc, Túc Miên nhanh chóng quay lại hành lang kia.
Cô xin Philip toàn bộ bản nhạc mà các giám mục thường dùng khi cầu nguyện hoặc cử hành nghi thức, rồi chọn ra những khúc có sử dụng đàn hạc.
Kết hợp với bức tranh kia, chất lượng của cây đàn hạc trong tranh dường như không được tốt lắm. Có vài dây đàn xuất hiện dấu hiệu lớp mạ bị mài mòn, điều này cô đã chú ý ngay từ lần đầu nhìn thấy bức tranh.
Chỉ khi ngón tay thường xuyên tiếp xúc với dây đàn, đặc biệt là móng tay và đầu ngón tay ma sát liên tục, lớp mạ kim loại ấy mới dần bị mòn đi.
Mà những dây bị mòn lại nằm ở phần giữa hơi cao của thân đàn, cùng vài dây đơn đặc biệt.
Dựa trên toàn bộ bản nhạc để suy đoán, cây đàn hạc trong bức tranh hiện thực này là kết quả của việc lâu dài chỉ đàn duy nhất một khúc nhạc.
Và bản nhạc phù hợp với kết quả ấy chính là...
Túc Miên trải đầy bản nhạc trên mặt đất, cầm lấy tờ nằm chính giữa.
《Khúc Ca Thánh Nữ》
Vấn đề mới lại xuất hiện.
Nếu điều kiện để mở mật thất là chơi bản nhạc này, vậy cô phải mở thế nào?
Cô đâu biết chơi đàn hạc.
Để tăng tốc mà vẫn giữ kín đáo, Túc Miên tìm đại một nhạc công nửa mùa trên phố thành bang, học tạm rồi lập tức quay lại hành lang diễn tấu.
Đầu ngón tay cô còn mang sự vụng về của người mới học, lực gảy dây hơi cứng nhắc.
Một khúc kết thúc.
Cô nín thở nhìn bức tường treo bức tranh sơn dầu cổ xưa.
Không có gì xảy ra cả.
Tim Túc Miên chùng xuống.
Lẽ nào cô suy đoán sai rồi?
Ngay lúc cô cau mày suy nghĩ, một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía hành lang, mang theo chút tiếng vọng.
"Tiết tấu của em sai rồi."
Túc Miên lập tức quay đầu.
Trong bóng tối sâu hun hút nơi hành lang, Cain chẳng biết đã đứng đó từ bao giờ.
Ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe cửa sổ rơi trên vai hắn, phủ lên bộ áo trắng một tầng thần tính dịu dàng mà hư ảo.
Hắn mỉm cười chậm rãi bước tới.
"Tiết tấu sai đương nhiên sẽ không nhận được hồi đáp từ thần."
Giọng hắn trầm thấp dễ nghe.
Ánh mắt Cain dừng trên bản nhạc trong tay cô, rồi chuyển sang gương mặt cô.
"Điều em cần không phải là diễn tấu..."
"Mà là đánh thức."
Hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài khẽ lướt phía trên cây đàn hạc.
"Ta có thể dạy em. Nhưng... nơi này không phải lớp học thích hợp."
Hắn không cho Túc Miên cơ hội hỏi thêm, chỉ hơi nghiêng người, làm động tác "mời".
Túc Miên do dự chốc lát, cân nhắc một hồi rồi gật đầu.
Những gì diễn ra sau đó vượt ngoài tưởng tượng của cô.
Cain không dẫn cô tới mật thất hay thư phòng nào trong giáo đường.
Hắn dẫn cô xuyên qua một cánh cửa nhỏ không mấy nổi bật phía hậu viện, bước lên con đường mòn ngoằn ngoèo hướng lên núi, hai bên nở đầy những loài hoa dại không tên.
Không khí dần trở nên trong lành lạnh buốt, mang theo hương hoa và mùi đất.
Khi họ lên đến đỉnh núi, Túc Miên không khỏi nín thở.
Trước mắt bỗng rộng mở.
Khắp núi đồi là biển hoa oải hương trải dài tới tận chân trời.
Lúc này đã gần hoàng hôn, mặt trời đang chậm rãi mà tráng lệ chìm xuống phía dãy núi phương tây.
Đồng tử phản chiếu ánh chiều tà.
Vầng sáng khổng lồ như đang bốc cháy, từng chút một nhuộm đỉnh núi tuyết liên miên phía đối diện thành màu vàng rực.
Ánh vàng chảy tràn, phủ kín cả dãy núi, như thể thần linh cầm ngọn nến khổng lồ, đổ xuống những dải hào quang rực rỡ, phủ lên biển hoa oải hương lay động một tầng ánh sáng ấm áp lưu động.
Trong không khí lan tỏa hương thơm thanh lạnh của oải hương hòa cùng hơi ấm cuối ngày.
Lãng mạn mà hư ảo.
Túc Miên ngẩn người hồi lâu.
Cain đứng bên cạnh cô, bóng dáng cao lớn bị ánh chiều tà kéo dài, khẽ chồng lên cái bóng của cô.
"Bây giờ, thả lỏng hơi thở, quên hết những kỹ thuật em đã học."
Giọng hắn trong làn gió ấm nghe đặc biệt rõ ràng.
Hắn không chạm vào dây đàn, chỉ dùng lời nói dẫn dắt, giảng giải ngắn gọn mà chuẩn xác.
Về việc hơi thở dẫn động lực nơi cổ tay ra sao.
Về cách khoảng lặng tạo nên hồi hộp và mong chờ thế nào.
Về cuộc đối thoại giữa tiếng gọi và sự đáp lại ẩn sâu trong tiết tấu.
"Rất tốt."
Khi dưới sự chỉ dẫn của hắn, Túc Miên dần đàn ra giai điệu trôi chảy và sinh động hơn trước rất nhiều, Cain bỗng đổi giọng.
"Evelyn, nhắm mắt lại."
Giọng hắn đến gần hơn, thì thầm bên tai cô.
Bàn tay ấm áp che phủ đôi mắt cô, cảm giác bị phóng đại vô hạn. Túc Miên nghe thấy nhịp tim mình dần tăng lên.
"Hãy tưởng tượng vùng đất đầy hoa oải hương dưới chân em bỗng tràn ngập khói lửa..."
Hắn như một bậc trưởng giả bình thản mà sâu không thấy đáy, giọng nói trầm chậm, nhưng khiến đoạn lịch sử hư vô đáng sợ kia như sống dậy trong lời hắn.
"Em ngửi thấy không còn là hương hoa nữa, mà là đất cháy và thuốc súng."
"Em nghe thấy không còn là tiếng gió và chim hót, mà là tiếng gào khóc và tiếng chiến mã hí vang."
"Em nhìn thấy không còn là núi vàng lúc hoàng hôn, mà là tường đổ nhà nát, là bầu trời nhuốm đỏ bởi máu và lửa..."
Đầu ngón tay Túc Miên vô thức run lên, tiếng đàn xuất hiện một âm trượt đột ngột.
Trong bóng tối trống rỗng trước mắt cô, đao kiếm chiến mã hỗn loạn tung bay, như bước vào một cơn ác mộng vừa hoang đường vừa chân thực.
Thanh kiếm dài hung hăng đâm về phía cô.
Máu đỏ nhuộm kín đồng tử.
Trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu và bài xích mãnh liệt.
Tuyệt vọng, đau đớn, sợ hãi.
"Ư..."
Cô vùng vẫy muốn đứng dậy, miệng th* d*c từng hơi nhỏ.
"Evelyn, ngoan nào, bình tĩnh."
Bàn tay che mắt cô không hề rời đi.
Ngón cái của bàn tay còn lại áp lên đôi môi đang run rẩy, khiến cô không thể hét lên, chỉ phát ra tiếng nức nghẹn như thú non.
Giọng dỗ dành trầm thấp dịu dàng khiến cô tạm ngừng giãy giụa, vô thức co người lại.
Cain cúi mắt nhìn ngón tay dính chút nước bọt, cùng đôi môi đỏ lên vì bị ma sát của cô gái, cố ép xuống d*c v*ng không đúng lúc.
"Đừng sợ, thứ em thấy chỉ là ảo giác."
"Bây giờ, đàn đi."
"...Ừm."
Giọng cô hơi khàn.
Cô hít sâu tập trung tinh thần.
Gần như cùng lúc ấy, dây đàn trong tay cô như bị một sức mạnh vô hình dẫn dắt.
Giai điệu vốn nhẹ nhàng thăm dò bỗng trở nên gấp gáp, sắc bén, tràn đầy cảnh báo và chất vấn.
Ngón tay cô nhanh chóng lướt qua dây đàn, trút toàn bộ kinh hãi và phủ định bất ngờ vào tiếng nhạc.
Sau vài đoạn cao trào vút lên, khung cảnh dần tan biến.
Không biết từ lúc nào Cain đã buông tay.
Mà Túc Miên vẫn chưa mở mắt.
Giai điệu lại trở nên dịu dàng yên bình, hòa cùng tiếng gió lướt qua cánh đồng oải hương xào xạc, cùng ánh vàng cuối cùng đang nguội dần trên đỉnh núi tuyết phía xa.
Mặt trời lặn rồi.
Khúc nhạc kết thúc.
Túc Miên hơi thở gấp gáp, nhìn đôi tay mình, có chút mờ mịt trước màn diễn tấu mất kiểm soát vừa rồi.
"Tuy nói thế này không hợp lắm, nhưng ta cảm thấy em đàn hay hơn Cecily, cũng táo bạo hơn."
Sự yên lặng bất ngờ khiến tai cô ù nhẹ.
Túc Miên chớp đôi mắt ướt át, phải một lúc lâu mới chuyển tầm mắt khỏi núi vàng hoàng hôn sang gương mặt Cain.
Người đàn ông khẽ nhướng mày.
Đường quai hàm như tượng khắc hơi nâng lên, mái tóc trắng được phủ một tầng ánh ấm, thật sự mang vài phần thần tính vượt khỏi phàm tục.
"Sao vậy? Không tin lời ta nói? Hay không tin những gì ta dạy em có thể phát huy..."
Hai chữ cuối còn chưa kịp thoát ra khỏi môi, hương táo xanh nhàn nhạt đã ập tới trước.
Đồng tử hắn khẽ rung động.
Sự ấm áp và mềm mại bất ngờ lao thẳng vào lòng hắn.