Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 60: Mỹ nhân tắm

Hắn nhận ra cô không thích ăn phô mai hay bơ sữa các loại, kể từ lần đó trên bàn ăn không còn xuất hiện chúng nữa.

Túc Miên là một người Trung Quốc chính gốc, đối với những loại sốt kỳ quái này luôn mang tâm lý không hiểu nhưng tôn trọng.

Thứ duy nhất cô có thể chấp nhận chính là tiêu đen, vì vậy từ đó về sau trên bàn ăn lúc nào cũng có nó.

Đôi khi cô kén ăn, không muốn ăn thịt, Cain sẽ lạnh mặt, sau bữa ăn dùng thước kẻ đánh vào lòng bàn tay cô.

Tuy rằng chẳng đau mấy, nhưng Túc Miên cảm thấy rất xấu hổ, bởi vì Cain sẽ bắt cô phải kêu thành tiếng, còn cảnh cáo rằng lần sau còn kén ăn thì sẽ đánh vào chỗ khác.

Mà "chỗ khác" đó, Túc Miên nghĩ cũng không dám nghĩ, chỉ đành ậm ừ nói lần sau sẽ không như vậy nữa.

Ngoài lúc chơi cờ và ăn cơm, thời gian còn lại Túc Miên đều ngủ.

Không biết hắn biết từ đâu chuyện cô sẽ đau đầu sau khi tỉnh dậy.

Mỗi lần mở mắt ra, cô luôn thấy một người hầu mỉm cười đứng cạnh giường, nhẹ giọng hỏi có cần xoa bóp thái dương cho cô không.

Cain từ đầu đến cuối đều là một người cực kỳ hiểu chừng mực.

Nếu cô muốn ở một mình, bên cạnh tuyệt đối sẽ không xuất hiện thêm người thứ hai. Nếu cô cảm thấy buồn chán, hắn sẽ nhẹ gõ cửa hỏi có muốn cùng đi dạo không.

Thậm chí trước khi cô định tới thư viện, hắn đã âm thầm cho giải tán toàn bộ người bên trong.

Cain có thể nắm rõ sở thích của cô, chỉ cần liếc mắt đã nhìn ra sự mất kiên nhẫn của cô, giống như một người yêu hoàn hảo vô cùng dịu dàng.

Nhưng Túc Miên có thể cảm nhận được, hắn đang kiềm chế bản thân.

Dù sao ác quỷ có thể cảm nhận d*c v*ng của loài người, dưới cái vỏ bọc vĩ đại của vị cha xứ ấy, là một vực sâu nguy hiểm và đói khát vĩnh viễn.

Sự nhẫn nại như kẻ săn mồi, che giấu d*c v*ng chiếm hữu khiến người ta kinh hãi.

Có đôi khi Túc Miên cũng không thể phân biệt được, đôi mắt kia rốt cuộc đang nhìn Evelyn, hay là thông qua Evelyn mà nhìn chính cô.

Buổi sáng trước ngày rời đi, để đám người chơi trong khu cách ly yên tâm, Túc Miên định lén vào báo cho họ biết tình hình hiện tại.

Sau khi tới Thành Bang rồi nghĩ cách cứu họ ra.

Phó bản sẽ không ngu ngốc tới mức nhốt một đám người ở nơi hoàn toàn không có manh mối.

Cho nên việc cần làm tiếp theo chính là tìm đám người chơi Thành Bang kia đối chất. Bọn họ chắc chắn biết nhiều manh mối hơn.

Kết quả trên đường trở về viện điều dưỡng, Túc Miên bị lạc.

Cô tiện tay trèo qua một hàng rào, sau đó liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến người ta nghẹt thở.

Mỹ nhân tắm.

Đương nhiên "mỹ nhân" ở đây là vị cha xứ vĩ đại của chúng ta.

Khoảnh khắc Cain quay đầu lại, Túc Miên muốn lùi xuống nhảy khỏi hàng rào, kết quả tay trượt, cả người bay về phía trước.

Độ cao này sẽ không gây thương tích nghiêm trọng, nhưng chắc chắn sẽ ngã úp mặt xuống đất.

Túc Miên vội vàng nhắm mắt.

Má cô dán lên lồng ngực ấm nóng ẩm ướt, vòng tay mạnh mẽ ôm chặt lấy cô vào lòng.

Chỉ cách một lớp vải mỏng, Túc Miên có thể cảm nhận rõ thân thể săn chắc cân đối đầy sức bật kia.

Lúc này nó tỏa ra nhiệt độ nóng rực, một loại khí tức pha trộn giữa mùi bồ kết thanh mát và hormone nam tính bao trùm kín lấy cô.

Cô nghe thấy nhịp tim mình đập dồn như trống, nghe thấy tiếng nước trong hồ khẽ gợn sóng, thậm chí còn nghe được hơi thở bình ổn gần ngay trước mắt của hắn.

"Muốn nhìn thì cứ nhìn đi, cơ thể ta là kiệt tác của Đấng Sáng Tạo."

Hắn khẽ cười một tiếng.

"Ta nghĩ em cũng sẽ rất hài lòng."

Lời này khiến người ta không khỏi liên tưởng.

Túc Miên lập tức giãy giụa nhảy khỏi lòng hắn, loạng choạng lùi lại mấy bước cho tới khi lưng đập vào hàng rào.

"Em không biết đây là suối nước nóng."

Cô khô khan giải thích, vịn tường quay mặt sang chỗ khác.

Người đàn ông lúc này đã chậm rãi mặc quần áo, mái tóc trắng như tuyết xõa dài tới eo.

Nước men theo cơ thể trượt xuống, làm ướt lớp áo trong vừa mặc, để lộ vòng eo thấp thoáng với những đường nét săn chắc đầy sức mạnh.

Đối với một nữ sinh đại học ngây ngô gần như chưa từng yêu đương như Túc Miên mà nói, quả thực là đòn công kích thị giác chí mạng.

Dù cô không nhìn thấy mặt Cain, nhưng chính điều đó lại càng tăng thêm sức hút và lực hấp dẫn thị giác. May mà ánh mắt đầu tiên của cô chỉ chú ý phần trên cơ thể hắn, không nhìn xuống dưới.

Nhưng với chiều cao của hắn... chỗ đó chắc cũng không tệ đâu...

......

......

Đệt.

Cô đang nghĩ cái gì vậy.

Túc Miên lập tức hoàn hồn, tự véo mình một cái.

Cain đã mặc xong quần áo, đứng xa xa không biết đã nhìn cô bao lâu, vẻ mặt như cười như không.

"Buổi trưa chúng ta sẽ khởi hành, em có muốn mang theo người bạn nhỏ của mình không?"

"Ai cơ?"

Túc Miên ngẩn ra một giây, rồi chợt nhớ tới chuyện hai hôm trước cô từng nhắc với hắn, cô muốn đưa Adele cùng tới Thành Bang.

Đó là người chơi duy nhất hiện tại chưa bị cách ly. Thêm một người là thêm một phần sức mạnh. Không ngờ Cain lại đồng ý.

Cô lập tức quên sạch chuyện vừa rồi, gật đầu nói "Được".

Để tránh lặp lại sự cố lần trước, Túc Miên quyết định ngồi cùng xe ngựa với Adele. Đường đi sẽ chậm hơn một chút so với lúc tới bờ sông cối xay.

Khi tới quảng trường Vebens thì trời đã tối hẳn.

Thêm đường xá khó đi, ước chừng lúc này đã khoảng một giờ sáng.

Adele thấy Túc Miên ngủ say, đang do dự không biết có nên gọi cô dậy không, thì thấy Cain vén rèm xe lên, bế cô gái đi.

Trong lúc còn kinh ngạc, người hầu bên cạnh tiến lên dẫn đường.

"Tiểu thư Adele, từ hôm nay cô sẽ tạm ở tại đại giáo đường Vebens. Tôi sẽ đưa cô tới chỗ nghỉ."

"Ồ... ồ, được."

Cô ấy nhìn về phía đó rất lâu không hoàn hồn, thậm chí còn vô thức cảm thấy hai người rất xứng đôi. Mãi một lúc sau mới nhận ra mình đang nghĩ cái gì.

Đó là người chơi mà.

Người chơi sao có thể ở bên NPC được chứ. Chắc chỉ là thiết lập nhân vật thôi.

Adele lắc đầu, nghĩ chắc do quá khuya nên đầu óc cũng không tỉnh táo, rồi đi theo người hầu tới chỗ ở.

Khi đi ngang hành lang, cơn gió lạnh từ sau gáy thổi tới khiến cô rùng mình, lén tiến sát lại gần người hầu hơn một chút.

Lúc quay đầu, cô ấy bỗng nhìn thấy một bóng người lướt qua đại sảnh.

Tim cô ấy run lên, lập tức nắm lấy tay người hầu.

"Chủ giáo đường của các anh... không có truyền thuyết ma quỷ gì chứ?"

Người hầu mỉm cười, tiếng cười vang vọng trong hành lang trống trải nghe âm u quỷ dị.

"Tiểu thư Adele, sao có thể chứ? Giáo đường là nơi tụ tập của tín đồ thần linh, sẽ không có ma quỷ xuất hiện đâu."

Adele chậm rãi gật đầu, cũng không biết có nghe lọt tai hay không, hít sâu một hơi rồi tiếp tục đi về phía trước.

...

Túc Miên vốn ngủ rất say, kết quả lại nghe thấy một tiếng hét cực lớn, mà giọng đó nghe rất quen.

Cô cố mở mắt trong cơn mơ màng, ngồi dậy xoa thái dương.

Ngay giây tiếp theo, cửa phòng bị đập mạnh.

"Evelyn... cô còn thức không?"

Túc Miên mở cửa.

Adele nước mắt đầy mặt, khom người lao vào phòng, run rẩy ngồi phịch xuống đất.

"Cô làm sao vậy?"

"Tôi nhìn thấy... tôi nhìn thấy Cecily rồi!"

Khi nói chuyện cô ấy vẫn còn sợ hãi rõ rệt, cơ thể không ngừng run lên, răng va lập cập.

Túc Miên cuối cùng cũng tỉnh táo hơn đôi chút.

"Cô nói gì?"

"Lúc... lúc tôi đi tới chỗ ở, đèn hành lang đột nhiên tắt phụt, hu hu hu... sau đó khi đèn sáng lại, người hầu kia biến thành mặt của Cecily, kéo tôi đi về phía trước."

"Lúc đó tôi sợ chết khiếp, hoàn hồn lại là lập tức chạy theo hướng hai người rời đi."

truyenfull,truyenfull vn