Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 59: Đắm chìm

Trên mặt cô đúng lúc hiện lên một tầng đỏ ửng đầy bối rối. Cô cụp mắt xuống, hàng mi dài đổ bóng mờ nhàn nhạt lên gò má.

"Cha xứ đại nhân... tôi không biết phải cảm ơn ngài thế nào vì đã cho phép tôi rời khỏi khu cách ly."

"Người hầu nói ngài vẫn chưa nghỉ ngơi, nên tôi... tự ý mang chút rượu tới."

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ươn ướt, cố tình để lộ nơi khóe mắt một chút quyến rũ non nớt thuộc về phái nữ.

"Hy vọng tôi không làm phiền ngài."

Ánh mắt Cain lướt qua vạt váy phồng lên của cô, rồi quay lại khuôn mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh kia.

Ông ta không lập tức đáp lời, mà xoay người đi tới chiếc bàn tròn nhỏ giữa phòng. Trên bàn trải một quyển cổ thư dày cộm, bên cạnh là một cốc nước trong.

"Đặt rượu lên bàn đi."

"Xách váy như vậy, không mệt sao?"

Túc Miên nghe lời bước tới, cẩn thận lấy từng chai rượu trong váy ra đặt bên mép bàn.

Vạt váy nhung tối màu dính chút bụi từ hầm rượu, theo động tác của cô mà khẽ bay lên.

Cô cố tình để lúc đặt chai cuối cùng xuống, ngón tay như vô tình lướt qua mu bàn tay Cain đặt bên mép bàn.

Xúc cảm hơi lạnh.

Ngón tay Cain gần như không thể nhận ra mà co lại một chút, nhưng ông ta không rút ra.

Ông ta ngước mắt, lặng lẽ nhìn cô.

Tim Túc Miên đập dồn dập trong lồng ngực, nhưng cô không lùi bước. Cain sâu không lường được, hoàn toàn không ôn hòa vô hại như vẻ ngoài.

Cho nên, cô biết rõ Cain hiểu được những ám chỉ của mình.

"Cha xứ đại nhân... tôi nghe nói đại giáo đường trong Thành Bang có thư viện hoàn chỉnh nhất, bên trong có lẽ lưu giữ những điển tịch về y thuật cổ xưa?"

Cô hơi nghiêng người về phía trước, để ánh nến chiếu sáng mình rõ hơn. Đường nét xương quai xanh dưới cổ áo lúc ẩn lúc hiện.

"Đồng bào của tôi... bọn họ không chờ được nữa. Tôi biết quy định của giáo hội, cách ly là vì sự bình an của nhiều người hơn."

"Nhưng tôi chỉ muốn... dù chỉ là cho tôi vào tra cứu chút tư liệu, có lẽ... có lẽ vẫn còn một tia hy vọng?"

Trong lời nói của cô pha lẫn sự cầu xin, tuyệt vọng, cùng chút mềm mại cố ý mang theo cảm giác dựa dẫm.

Cain không trả lời câu hỏi của cô.

Ông ta cầm một chai rượu lên nhìn nhãn, rồi lại đặt xuống.

Ánh mắt lần nữa quay về khuôn mặt Túc Miên. Cái nhìn ấy như thể có thể xuyên thấu lớp yếu đuối cô khổ công duy trì, chạm thẳng vào nơi sâu nhất.

"Người yêu dấu."

Ông ta chậm rãi mở miệng.

"Trên người con có một loại khí chất mâu thuẫn. Ta có thể cảm nhận được khi con ở cạnh đám người kia, em mang theo chút chán ghét nhàn nhạt."

Ông ta cầm lên một chai rượu đỏ sẫm khác.

"Vì sao không thuận theo nội tâm, từ bỏ bọn họ đi?"

Ông ta rút nút chai, hương rượu đậm đà lập tức lan tỏa.

Ông ta không tìm ly, chỉ đặt chai rượu giữa hai người.

"Con biết không? Trong những lời răn cổ xưa, rượu bị xem là tạo vật của ma quỷ khiến con người sa ngã, nhưng đồng thời cũng có thể dùng để khử trùng vết thương, tạm thời làm tê liệt đau đớn."

Ông ta nhìn cô, ánh nến nhảy múa trong đôi mắt tối màu.

"Evelyn muốn uống rượu là vì điều gì?"

Túc Miên tháo chiếc mũ chóp vướng víu xuống, cúi người đổ cốc nước trong vào chậu cây bên cạnh, mở nắp rồi rót rượu đỏ vào trong.

Hương thơm ngọt ngào và nồng đậm của vang đỏ lan ra, giống hệt cô gái lanh lợi giảo hoạt trước mắt.

Câu trả lời của cô cũng quyết định Cain có giúp cô hay không.

"Vì sao tôi muốn uống rượu..."

Cô khẽ lặp lại, như đang nghiền ngẫm câu hỏi ấy.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt đã thay đổi.

Không còn chỉ là vẻ yếu đuối mang theo cầu xin, mà là thứ gì đó sâu hơn, sắc bén hơn, chân thật hơn — bản tính thật đang rò rỉ khỏi khe nứt.

"Bởi vì tôi muốn biết..."

Cô tiến lại gần Cain đang ngồi trên sofa, cánh tay nhẹ nhàng đặt lên vai ông ta, nâng một lọn tóc ông ta ên, khẽ đặt bên môi mình.

Như vô ý, lại mang theo sự khiêu khích cố tình.

"Rốt cuộc là rượu khiến người ta sa đọa... hay là ngài."

Cain chăm chú nhìn động tác của cô, ánh mắt men theo sợi tóc trong tay cô dừng lại trên môi cô, hơi thở dồn dập hơn vài phần.

"Evelyn."

Lần đầu tiên ông ta bỏ đi kính ngữ, giọng nói trầm thấp khàn khàn.

"Gai của hoa hồng có thể tô điểm con đường đầy bụi gai, tiếng hót của chim sơn ca có thể che lấp âm thanh của cạm bẫy."

Ông ta cầm ly rượu Túc Miên vừa rót, giọng nói trở nên rất khẽ, như đang tự lẩm bẩm.

"Nhưng dưới ánh nhìn của Chúa, mọi chiếc mặt nạ..."

"Đều sẽ rơi xuống."

Môi ông ta áp lên thành ly, uống cạn rượu đỏ ngọt đắng trong một hơi. Sau đó ông ta xoay tay ôm lấy cô gái đang ở vị trí cao hơn, như một tín đồ thành kính đưa cam lộ vào miệng cô.

Khoảnh khắc rượu lan tràn giữa môi răng cô, ông ta giữ lấy gáy cô. Túc Miên khẽ run lên, hơi thở ở khoảng cách gần trong gang tấc trở nên nóng bỏng.

Cô đã dự đoán tới bước này.

Nhưng ngay lúc sắp đẩy ông ta ra, những ngón tay lại chậm rãi cuộn lại.

Chất lỏng lạnh buốt k*ch th*ch trượt xuống cổ họng. Túc Miên nghe thấy tiếng nuốt của chính mình bị khuếch đại trong không khí. Xúc cảm mềm mại hết lần này đến lần khác kéo tới, khiến cô thậm chí có chút không thể kháng cự, mặc cho cơ thể chìm đắm.

Vết rượu trên môi bị ông ta m*t hết lần này đến lần khác, môi răng va chạm, nhiệt độ dần tăng cao.

d*c v*ng điên cuồng, xấu xa, tự do sinh trưởng dụ dỗ vị giác của ác quỷ. Túc Miên nhất thời thất thần, muốn chạm vào mặt Cain.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tay cô đã bị giữ lại.

Hơi thở hai người hỗn loạn quấn lấy nhau, không khí nhất thời im lặng đến đáng sợ.

Không biết qua bao lâu, ông ta mới buông cổ tay Túc Miên ra, nhắm mắt điều chỉnh hô hấp.

"Hai ngày nữa, hai ngày nữa em sẽ cùng ta tới trung tâm Thành Bang, đồng thời ta sẽ gia hạn cho đồng bạn của em thêm ba ngày."

Thần linh... cũng sẽ có lúc mất khống chế sao?

Túc Miên nghe tiếng hít thở không ổn định của Cain, phần xấu xa trong cô lại bắt đầu quấy phá.

Cô cong môi cười, nâng cằm ông ta đang căng chặt lên, đặt một nụ hôn bên môi ông ta.

"Cảm tạ ngài, cha xứ đại nhân của em."

Cơ bắp của ông ta lập tức căng cứng đáp lại cô. Trong mắt Túc Miên thoáng qua tia đắc ý.

Cô giả vờ cơn buồn ngủ kéo tới rồi vội vàng rời khỏi căn phòng. Mục đích đạt được rồi thì có thể mặc kệ tất cả. Vị cha xứ đáng thương chỉ có thể tự mình tiêu hóa mọi chuyện.

(Tôi nghi ngờ Cain là Tỵ Thời nhưng tôi ko chứng minh được:))

...

Gần đây viện điều dưỡng Thánh An Tức xuất hiện rất nhiều lời đồn kỳ lạ, mà nhân vật chính của những tin đồn ấy chính là cha xứ Cain và một nữ tu nhỏ bên cạnh hắn.

Vài phu nhân quý tộc thường lén tụ tập trong giờ trà chiều để bàn tán. Có người nói từng nhìn thấy nữ tu kia thường xuyên chơi cờ cùng cha xứ, mãi đến khi chuông cầu nguyện sáng sớm vang lên mới rời đi.

"Không chỉ chơi cờ đâu nhé. Hôm qua Martha nhà tôi tới đưa thuốc tận mắt nhìn thấy hai người cùng vào thư viện. Khi người hầu vào dọn dẹp, sách vở rơi đầy đất, chẳng biết đã làm gì nữa."

"k*ch th*ch hơn là vừa nãy tôi còn thấy họ cùng bước ra từ suối nước nóng ngầm trong hoa viên..."

Những ngón tay dưới lớp găng tay lụa khẽ siết lại, trong giọng nói đè thấp mang theo chút hưng phấn không che giấu.

......

Hai ngày này, Túc Miên quả thực luôn ở chung phòng với Cain.

Kể từ sau nụ hôn hoang đường ấy, mọi thứ đã âm thầm mất kiểm soát.

Mỗi khi cô cảm thấy hơi chán, hắn luôn xuất hiện đúng lúc, sai người bày sẵn một bàn cờ, rồi cực kỳ kiên nhẫn dạy cô luật chơi và cách đi.

Hắn chưa từng cố ý nhường cô, rất nhanh đã khơi dậy tính hiếu thắng trong tận xương tủy của Túc Miên. Dù thua hết ván này tới ván khác, cô vẫn càng thua càng hăng.

Mà hắn cũng cứ như vậy ở bên cạnh cô, như thể thời gian chưa từng trôi qua.

truyenfull,truyenfull vn