Ấm quá.
Chiếc chăn mềm mại khiến Túc Miên có cảm giác như mình đã quay về nhà.
Hương xô thơm phảng phất quanh chóp mũi cô gái. Hàng mi run nhẹ, cô khó nhọc mở mắt.
Tầm nhìn dừng lại trên nền gạch đỏ sẫm, mí mắt dần nâng lên, bức tường mang sắc vàng kem với kết cấu đá tinh tế, ngoài ô cửa kính hoa văn là một rừng sồi trải dài.
Khung cảnh ấm áp đến mức Túc Miên suýt tưởng mình đã lên thiên đường, bên tai bỗng vang lên giọng của 4399.
【Hu hu hu Miên Miên cuối cùng cô cũng tỉnh rồi, dọa chết tôi rồi.】
"Đây là đâu?"
【Cô bị cha xứ bế đi rồi á, bây giờ đang ở viện điều dưỡng bên cạnh.】
Mí mắt Túc Miên giật giật. Cứu người thì cứu người thôi, tại sao nhất định phải dùng từ "bế đi" chứ.
Ngoài cửa truyền đến tiếng động. Tay nắm cửa bị vặn mở, Túc Miên lập tức đoán ra người tới là ai, hoảng hốt vén chăn tìm khăn che mặt của mình.
"Con đang tìm thứ này sao? Evelyn thân yêu của ta."
Không biết Cain đã vào phòng từ lúc nào. Túc Miên chậm rãi quay đầu, người đàn ông đứng cạnh giường, trong tay cầm chiếc khăn che mặt của cô.
Túc Miên đưa tay muốn lấy, nhưng bàn tay kia lại lùi ra sau một chút. Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp mà dịu dàng.
"Con cừu nhỏ do chính tay ta nuôi lớn không chỉ bỏ đi không lời từ biệt, giờ còn trở nên vô lễ như vậy nữa."
Không lấy được khăn, Túc Miên cũng chẳng định dây dưa. Dù sao ông ta đã nhận ra thân phận của cô rồi, đeo hay không cũng chẳng còn ý nghĩa.
Cô đang định ngồi phịch trở lại giường thì bất ngờ bị một tay nhấc bổng lên. Túc Miên khẽ kêu lên, khuỷu tay hoảng loạn chống lên vai Cain.
"Ừm... đúng là đã chịu không ít khổ sở."
Ông ta thấp giọng nói, ôm cô gái trong lòng, dùng hai ngón tay nâng cằm cô lên quan sát kỹ càng. Quầng thâm dưới mắt cùng vết máu sẫm nơi cổ Túc Miên đều bị ông ta nhìn thấy rõ mồn một.
"Lâu như vậy không gặp, sao con cũng chẳng thích cười nữa?"
Túc Miên quay mặt đi muốn giãy ra, lòng bàn tay đẩy cánh tay người đàn ông. Đôi chân lạnh ngắt đá loạn lên chiếc quần tây, khiến ga giường cũng nhăn lại đôi chút.
Bàn tay làm loạn rất nhanh đã bị Cain giữ chặt.
"Biết điều một chút đi, người yêu dấu."
Giọng ông ta trầm hơn lúc nãy, mang theo chút lạnh lẽo mơ hồ. Ông ta nhẹ vỗ lưng cô gái rồi kéo cô vào lòng mình.
Thân mật như lời thì thầm giữa những người tình.
"Cơ thể của em là do Chúa ban cho, hiểu không?"
Đầu ngón tay hắn lướt dọc sống lưng Túc Miên, nơi đi qua đều dấy lên từng đợt tê dại.
"Chúa không cho phép con dân của ngài tùy tiện hủy hoại thân thể mình."
"Nhưng tôi đã nhiễm dịch bệnh rồi, thưa cha xứ."
Bị v**t v* đến nổi da gà, Túc Miên lẩm bẩm lên tiếng. Tim cô đập hơi nhanh, đáy mắt lóe lên chút giảo hoạt và đắc ý.
"Ngài đứng gần tôi như vậy, cẩn thận bị lây thứ ô uế đó."
Nói rồi còn cố tình ghé sát hắn, giả vờ ho khan hai tiếng.
Nhưng Cain lại chẳng có bất kỳ phản ứng nào. Ông ta nhìn khuôn mặt ngang ngược của Túc Miên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô.
Hô hấp Túc Miên khựng lại, nhất thời quên cả đẩy ông ta ra.
"Ta sẽ không từ bỏ đứa con của mình."
"Cho dù con mắc dịch bệnh, ta cũng sẽ chăm sóc con, giống như trước kia."
Lại nữa rồi.
Loại cảm giác kỳ lạ khiến cô run rẩy mà hưng phấn.
"Cho đến khi con không thể đứng dậy nữa."
d*c v*ng chiếm hữu.
"Cho đến khi con chỉ có thể dựa vào lòng ta."
Mãnh liệt đến vậy.
––
Sự trói buộc mang danh "từ ái", nụ hôn dịu dàng nhưng tàn nhẫn.
Dù Túc Miên có chậm hiểu đến đâu cũng nhận ra, tình cảm của vị cha xứ này dành cho Evelyn là cấm kỵ. Nhưng không hiểu vì sao, trong kịch bản lại không hề nhắc tới.
Để giành được quyền tiến vào Thành Bang, kéo dài thời hạn xử tử những người chơi trong khu cách ly, cô quyết định lợi dụng thứ tình cảm này.
Môi trường của viện điều dưỡng tốt hơn khu cách ly quá nhiều. Đây là nơi tụ tập của các quý tộc mắc dịch bệnh.
Bọn họ không chỉ tránh được án tử, mà còn có thể an nhàn chờ chết tại đây, biến luân lý và sinh mệnh trở thành thứ phụ thuộc vào đẳng cấp xã hội.
Túc Miên rời khỏi phòng. Hành lang nối liền với đại sảnh, hoàn toàn khác với vẻ nghèo nàn của thị trấn Bến Millford, giống như nơi trú ẩn do giới quý tộc tạo dựng.
Dọc theo hành lang cong trải thảm Ba Tư, từ những căn phòng khép hờ truyền ra đủ loại âm thanh.
Bên trái vang lên tiếng đàn lia thất nhịp run rẩy, xen lẫn tiếng quân cờ chạm vào bàn cờ khô khốc.
Bên phải tràn ngập mùi rượu vang pha gia vị.
Những bóng người khoác gấm vóc nghiêng mình trên trường kỷ mềm mại, dùng tẩu ngà hút thứ thuốc lá tỏa mùi quế khi cháy.
"Tiểu thư Evelyn, nếu cô muốn đi đâu có thể nói với tôi, tôi sẽ dẫn đường cho cô."
Người hầu tiến lên khoác áo choàng len lên vai Túc Miên.
Túc Miên nhìn quanh.
"Tại sao cha xứ đại nhân lại ở đây?"
Cô giả vờ tùy ý hỏi, âm thầm quan sát phản ứng của người hầu. Người kia cúi đầu, không để lộ biểu cảm gì.
"Cha xứ ở đây cầu phúc cho những người mắc bệnh, hy vọng họ sớm khỏe lại."
"Ngài ấy khi nào quay về Thành Bang?"
"Chuyện này... tiểu thư Evelyn, tôi cũng không rõ."
Túc Miên gật đầu, phất tay cho người hầu lui xuống, một mình đi dạo trong đại sảnh. Tờ báo nơi góc phòng thu hút sự chú ý của cô.
Cô tiện tay cầm một tờ lên. Hình ảnh góc trên bên trái là cảnh hơn mười người bị thương nằm trên quảng trường. Tờ báo được viết bằng tiếng Latin.
4399 giúp cô dịch nội dung. Đại khái là dịch bệnh đã lan tới chủ thành Vebens, ngay cả binh lính cũng bị liên lụy. Nếu không giải quyết sớm, e rằng sẽ không thể giao chiến với Taren.
Phần còn lại đều là tin lá cải. Túc Miên lật qua loa, thấy không có thông tin hữu ích nên đặt lại chỗ cũ.
Đêm xuống.
Dưới sự chỉ dẫn của người hầu, Túc Miên thay bỏ bộ đồ cách ly, mặc vào bộ quần áo do Cain chọn cho cô.
Nữ hầu mặc cho cô chiếc váy tối màu dài tới mắt cá chân. Chân váy rộng xếp nhiều tầng, bên ngoài là áo corset phong cách Victoria ôm sát eo, tôn lên vòng eo mảnh mai.
Chiếc mũ nhung vành rộng chóp nhọn hơi cong lên, khiến khuôn mặt Túc Miên lúc ẩn lúc hiện, vừa thần bí vừa diễm lệ, khiến người qua đường liên tục ngoái nhìn.
Không ít người khe khẽ bàn tán, suy đoán thân phận của cô.
Túc Miên cũng không ngờ gu thẩm mỹ của vị cha xứ này lại đi trước thời đại như vậy. Nếu cô đoán không sai, thời đại này còn chưa xuất hiện phong cách Gothic.
Nhưng trọng điểm không phải chuyện đó.
Cô lẻn vào hầm rượu dưới lòng đất lấy vài chai rượu. Không đọc hiểu tiếng Latin trên nhãn nên cô dứt khoát lấy đủ mỗi loại một ít.
Nơi ở của Cain nằm trên tầng ba viện điều dưỡng. Váy của cô hơi vướng víu, nên cô tiện thể bọc đám rượu trong lớp váy ngoài cùng.
Trông như một chú kangaroo con vừa mới học đi.
"Cốc cốc—"
Túc Miên nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ sồi dày nặng.
Bên trong truyền tới tiếng bước chân ổn định. Cửa mở ra.
Cain đứng trước cửa, ánh nến từ phía sau hắn tràn ra, phủ quanh người ông ta một quầng sáng dịu nhẹ.
Ông ta mặc thường phục. Cổ áo sơ mi tối màu hơi mở ra, bớt đi vài phần nghiêm nghị của giáo sĩ, nhiều thêm chút lười biếng thuộc về đêm tối.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Túc Miên.
"Evelyn?"
Giọng ông ta vẫn dịu dàng như cũ.
"Vào đi."
Túc Miên cẩn thận bước vào phòng. Những chai rượu trong váy khẽ va vào nhau, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.