Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 57: Nhiều người phẫn nộ

"Tyler, anh điên rồi à?"

Sera lao tới đỡ Túc Miên, nước mắt lập tức trào ra. Adrian mạnh tay kéo Tyler ra.

Những người chơi khác bị dọa đứng chết trân tại chỗ, nhưng ít nhiều cũng bắt đầu nghi ngờ Túc Miên.

Đúng vậy, chỉ dựa vào một bức vẽ nguệch ngoạc mơ hồ mà tin cô, quả thật quá gượng ép.

"Mọi người đừng vội! Chờ người chơi của Thành Bang bị đưa vào đây rồi chúng ta cùng nghĩ cách, biết đâu đây là một phần của kịch bản—"

"Anh nói đúng."

Giọng nữ khàn khàn cắt ngang lời Bruce.

Cô mệt mỏi ngẩng đầu lên, chậm rãi lau vết máu nơi khóe miệng. Gương mặt tái nhợt vì thế càng mang thêm vẻ đẹp b*nh h**n và tàn lụi, giống như màu son bị loang trên nền tuyết trắng.

Tyler đứng im tại chỗ, cơn giận tràn ngập đầu óc khiến lồng ngực anh ta vẫn phập phồng dữ dội, nhưng khi chạm phải ánh mắt ấy, tâm trạng anh ta bỗng trở nên hoảng loạn.

"Cô... cô nói gì?"

Túc Miên nhìn Tyler.

"Mấy ngày nay tôi vẫn luôn nghĩ về một vấn đề."

"Tại sao tất cả người chơi đều bị bắt vào đây, nhưng nơi này lại chẳng có bất kỳ điểm cốt truyện nào, cũng không có bất kỳ manh mối nào."

"Tại sao cũng bị xác nhận nhiễm dịch bệnh, nhưng người chơi Thành Bang lại không tới đây."

"Tôi nghĩ thông rồi."

Cô nhìn về khung cửa sổ duy nhất trong phòng, vẻ mặt bình thản. Tòa kiến trúc mái tam giác bên ngoài là thứ duy nhất có thể nhìn thấy từ căn phòng này.

Phía trên khung cửa khắc biểu tượng bông lúa mì. Sau này từ những cuộc tán gẫu của binh lính mới biết, bên cạnh khu cách ly chính là viện điều dưỡng của thị trấn.

"Để nâng cao hiệu suất vượt phó bản, những người chơi cấp cao muốn thông qua việc giết người chơi cấp thấp để rút ngắn thời gian trò chơi. Cho dù nhát dao đó có trúng hung thủ hay không, đối với bọn họ đều cực kỳ có lợi."

"Chỉ có một nửa số người chơi bị hại vừa hay chứng minh đây không phải thủ đoạn của phó bản, mà là kế hoạch do người chơi cấp cao một tay bày ra."

Mọi người lập tức xôn xao, rồi bắt đầu thì thầm bàn tán. Nhưng sau chuyện vừa rồi, ai cũng không dám chắc cô gái này nói đúng hay không.

Biểu cảm của Tyler trở nên phức tạp. Anh ta cau chặt mày, đi tới bên cạnh Túc Miên.

"Làm sao cô chắc chắn tất cả chuyện này là do đám người chơi cấp cao đó làm?"

"Chẳng lẽ chỉ là bọn mình xui xẻo thôi sao?"

Sera nhỏ giọng lên tiếng bênh vực Túc Miên. Túc Miên cười khẽ rồi lắc đầu.

"Ban đầu tôi cũng không chắc lắm, nhưng vào đêm Thánh nữ chết, tôi tin mọi người đều đã gặp Ollie."

Người hầu bên cạnh Cecily kia, cũng là một thành viên trong nhóm người chơi Thành Bang.

Mọi người nhìn nhau, gần như tất cả đều gật đầu, bọn họ quả thực đã gặp Ollie.

"Hình như cậu ta ta tới nói gì đó... kiểu như có người chết thì không được tắm rửa gì đó."

"Chính là chuyện đó."

Túc Miên nhẹ nhàng th* d*c, mí mắt lười biếng nhấc lên.

"Hôm đó lúc trở về bến Millford, có hai nữ tu va phải tôi, tôi ngửi thấy mùi oải hương."

Vừa dứt lời, không khí lập tức im lặng trong một giây. Những người chơi phản ứng lại liền hít sâu một hơi lạnh.

"Xà phòng quả bồ kết mà dân làng dùng... hình như đúng là mùi oải hương nhỉ."

Không biết ai yếu ớt nói một câu. Túc Miên gật đầu.

"Đúng vậy, nên vốn dĩ chẳng có quy định đó. Là người chơi Thành Bang phái người tới thông báo riêng cho chúng ta."

"Còn việc nước thánh chuyển đen rõ ràng là một phản ứng hóa học."

"Chúng ta từng đi qua hầm mỏ, trên người có thể dính khoáng chất. Những bụi khoáng này khi tác dụng với dung dịch hóa học rất dễ đổi màu."

"Có lẽ bọn họ đã biết từ rất lâu rồi. Dù sao trong nhóm người chơi Thành Bang có một Dược sư, trong kịch bản của cô ta rất có thể đã ghi rõ nguyên lý khiến nước thánh biến đen, nhưng lại không công khai manh mối này."

"Ngược lại còn dùng nó để làm chuyện cực đoan hơn, đó là thanh trừng những người chơi không quan trọng để tăng nhanh tiến độ trò chơi."

Nghe phân tích sắc bén của cô gái, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm. Cô tiếp tục: "Hơn nữa ngoài chúng ta ra, bên ngoài còn có một người chơi ở bến Millford Cô ta không tham gia nghi thức thanh tẩy, nên cũng không bị bắt vào đây cùng chúng ta."

Sera mở to mắt.

"Ý cô là... Adele!"

Vừa dứt lời, tiếng mở cửa vang lên ở cổng lớn. Giữa hai tên lính là một cô gái mặc váy surcoat màu hồng, tóc tết rẽ ngôi giữa.

Chiếc lưới tóc bằng sợi kim loại bọc lấy lớp vải thêu ngọc trai sang trọng, tôn lên vẻ dịu dàng và quý phái của người tới.

"Tiểu thư Adele, đây là người cô muốn gặp."

Adele từ đầu đến cuối đều nhíu mày che miệng. Thấy lính rời đi, cô ta lập tức bước nhanh tới trước song sắt.

"Evelyn, mấy người chơi cấp cao đó hôm trước đã vào viện điều dưỡng cạnh chỗ các cô. Sáng nay bọn họ rời khỏi bến Millford rồi, người hầu đi dò hỏi nói rằng họ đã quay về Thành Bang."

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều không ngồi yên nổi nữa. Lời của Adele không chỉ chứng minh toàn bộ những gì Túc Miên nói là thật, mà còn khơi dậy cơn phẫn nộ và địch ý trong họ.

"Cái quái gì vậy, làm vậy thì bọn họ được lợi ích gì chứ?!"

"Đệt, bị bệnh à? Mạng của bọn mình không phải mạng chắc?!"

"Cùng là nhiễm dịch bệnh, sao bọn họ vào viện điều dưỡng còn bọn mình vào khu cách ly?"

"Người chơi cấp thấp không quyền không thế thì đáng chết sao?!"

Tiếng cãi vã không ngừng vang lên. Túc Miên lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Ba ngày trước, khi họ chuẩn bị rời khỏi bờ sông Millford, Túc Miên đã tìm Adele, nói rằng nếu người chơi ở bến Millford xảy ra chuyện gì, xin cô ta nhất định phải giúp họ theo dõi hành tung của người chơi Thành Bang.

Ngay từ lúc Tiffany và hai người kia muốn lôi kéo cô, Túc Miên đã biết bọn họ muốn làm gì, nên sớm để lại một đường lui.

Chỉ là cô không ngờ âm mưu lại đến nhanh như vậy. Thậm chí cô còn suýt cho rằng nước thánh chuyển đen chỉ là điểm cốt truyện, nên mới liều mạng tìm manh mối trong khu cách ly.

Mà chỉ một sơ suất nhỏ thôi, đã khiến toàn bộ người chơi ở bến Millford suýt chết không còn chỗ chôn.

Bọn họ vốn không hề mắc bệnh, vậy mà lại bị nhốt trong viện điều dưỡng suốt ba ngày, chính là để xác định kết cục cuối cùng của đám người chơi cấp thấp này.

Ngày thanh tẩy chính là hạn cuối cùng. Bọn họ chắc chắn phải chết.

Người chơi Thành Bang sau khi biết tin này rõ ràng có đủ khả năng cứu người, nhưng lại thản nhiên rời đi, rõ ràng là muốn bọn họ chết.

Bọn họ đã sớm biết sau khi nghi thức thanh tẩy kết thúc sẽ xảy ra chuyện gì. Nghĩ theo hướng tệ hơn, có lẽ bọn họ còn biết cách khiến nước thánh biến đen.

Mà ngày hôm đó tới lôi kéo Adrian và Túc Miên, là vì cảm thấy hai người vốn xuất thân từ Thành Bang, có thể cũng có một ít thế lực và quyền lực, nên mới lựa chọn lôi kéo.

Có lẽ nếu lúc đó đồng ý lời mời của họ, Túc Miên và Adrian đã được cứu ra ngoài rồi.

Nhưng bây giờ không phải lúc để oán trách. Bọn họ phải nghĩ cách thoát khỏi nơi này.

Sau đó tới Thành Bang tìm nơi ở của Cecily, tìm cha của Adrian. Ông là nhân vật quan trọng nhất để chứng minh nguồn gốc dịch bệnh, cũng có thể là chiếc chìa khóa then chốt giải mã cái chết của Cecily.

Đúng lúc mọi người đang phẫn nộ tột độ, Túc Miên liếc nhìn Tyler, đột nhiên nhíu mày, ép bản thân rơi nước mắt.

"Tôi vốn đã không khỏe."

"Cú đánh vừa rồi... tôi cũng không biết mình còn chống nổi tới ngày mai không nữa."

Một câu làm dấy lên ngàn tầng sóng. Đám người vốn đang muốn trút giận lập tức chuyển ánh mắt sang Tyler. Tyler cảm thấy lạnh sống lưng, yết hầu chuyển động, chậm rãi lùi về sau.

"Anh có biết xấu hổ không mà đánh một cô gái chứ?!"

"Đúng đó, Evelyn mà chết thì ai cứu bọn tôi ra ngoài?!"

Lời vừa dứt, mọi người đồng loạt lao tới. Không biết ai là người mở đầu, đá Tyler một cú. Ngay sau đó công kích từ bốn phía ập đến, bùn đất bị trét lên đầu hắn, bên má trái lại ăn thêm một cái tát.

Anh ta hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ có thể gầm lên che đầu, tê dại chịu đựng những tiếng chửi rủa.

Túc Miên vẫn còn đang xem kịch vui, nghĩ rằng cũng gần đủ rồi nên định đứng dậy bảo họ dừng tay, kết quả đầu óc đột nhiên choáng váng, bước chân loạng choạng rồi ngã xuống.

Bên tai truyền đến tiếng hét thất thanh của Sera.

Chết rồi, diễn hơi quá đà rồi.

truyenfull,truyenfull vn