Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 56: Cách ly

Lính canh và binh sĩ ép bọn họ tụ lại một chỗ.

Do cổng thành không thích hợp để đổ máu nên họ chưa lập tức bị xử tử, nhưng nỗi sợ hãi đã lập tức lan khắp đám đông.

Dù sao, họ cũng từng tận mắt nhìn thấy những NPC nhiễm dịch bệnh bị đâm xuyên cơ thể.

Sera sợ đến mức che miệng lại, kéo lấy Túc Miên đang cau chặt mày.

Xe ngựa bị khẩn cấp cách ly. Đám nông dân đi ngang qua thấy cảnh tượng này thì lấy làm lạ, vừa rít tẩu thuốc vừa đẩy xe cát đá lẫn sỏi vào trong trấn.

Adrian: "Sao lại thế này? Chẳng lẽ mỏ quặng thật sự có vấn đề?"

"Bỏ chữ 'chẳng lẽ' đi, nơi đó chắc chắn có vấn đề."

Túc Miên bị ép cúi người, nghiêng đầu thì thầm với Adrian. Hai người khom lưng, ghé sát nhau nói nhỏ.

"Nhưng có một điểm rất kỳ lạ. Chỉ có trán của người chơi chuyển sang màu đen, còn các tu nữ và nông dân đi cùng chúng ta thì lại không sao."

Môi Adrian mím chặt:

"Có người đang nhắm vào chúng ta."

"Hai người à, chúng ta sắp chết rồi mà còn đứng đây phân tích cái gì nữa?"

Bruce lo lắng đến mức không chịu nổi. Adrian hạ thấp giọng giải thích: "Chết không nổi đâu. Đám người chơi ở thành bang chắc chắn cũng sẽ bị kiểm tra ra là nhiễm dịch bệnh."

"Trong chúng ta có quá nhiều người thuộc tầng lớp cao và thân phận hiển hách. Nghi thức thanh tẩy này liên lụy tới một hệ thống quan hệ cực kỳ phức tạp, binh lính sẽ không dễ dàng ra tay."

Nghe Adrian giải thích, Bruce mới hơi thả lỏng đôi chút.

Túc Miên bước thấp bước cao đi về phía trước, lảo đảo suýt ngã chúi về trước. Cô cúi đầu "chậc" một tiếng.

Khó khăn quay đầu lại, cô ngẩng đôi mắt ướt át nhìn tên lính đang áp giải mình.

"Thưa ngài, eo tôi không tốt lắm, đi như thế này rất khó chịu."

Giọng nói mềm mại chui vào tai. Tên lính lập tức luống cuống căng thẳng. Dù đang đeo găng tay, bàn tay đang nắm cổ tay cô cũng trở nên nóng rực.

"Xin... xin lỗi, cô có thể đứng thẳng lên, nhưng đừng để người dẫn đầu nhìn thấy."

Đương nhiên cô đứng thẳng lên cũng chẳng ai thấy được, dù sao Túc Miên chỉ cao mét sáu lăm.

Khóe môi cô hơi cong lên, đuôi mắt cong cong, thuận miệng nói một câu "Cảm ơn", rồi lập tức trở lại vẻ mặt vô cảm.

Adrian và Bruce bên cạnh kinh ngạc nhìn hết cảnh này, âm thầm tự tiêu hóa cảm xúc chấn động của mình.

Binh lính đưa họ đến một khu cách ly được bao quanh bởi hàng rào sắt.

Mặt đất ở đây chưa được sửa sang, gồ ghề lồi lõm. Trong vũng bùn đọng nước còn nổi mấy con vịt trắng.

Nam nữ già trẻ mặc đồ cách ly sọc đứng áp sát cửa sổ nhìn ra ngoài. Tiếng ho nối tiếp nhau vang lên, bị binh lính quát mắng xua đi.

Mùi mốc meo gây buồn nôn trộn lẫn với mùi bùn đất tanh nồng. Môi trường tồi tệ đến mức không nỡ nhìn thẳng.

Họ bị nhốt vào một căn phòng rộng lớn ánh đèn vàng úa, ngoài vài chiếc ghế mây trắng đặt rải rác thì chẳng có gì khác.

Bruce huých vai Adrian.

"Này, lúc nãy tôi thấy những người bị nhốt ở đây ai cũng ho ít nhiều."

"Ý cậu là..."

Bruce đoán thử: "Dịch bệnh này có khi nào là một loại viêm phổi không?"

"Đúng." Túc Miên tiếp lời anh ta: "Chính là viêm phổi."

"Cha của Adrian là NPC đầu tiên nhắc tới nguồn bệnh của dịch, điều đó cho chúng ta một hướng suy nghĩ."

"Dịch bệnh bùng phát là do virus chứ không phải tà linh. Còn lý do nơi phát dịch là Millford, là vì sương mù ô nhiễm quá nghiêm trọng. Sống lâu ở đây, cơ thể tự nhiên sẽ bị virus xâm nhập, dẫn đến nhiễm trùng phổi."

"Đúng lúc ấy, pháo đài Anvil lại xảy ra sự kiện linh dị, nên mọi người mới tưởng là tà linh quấy phá."

Cô bước đi trong phòng, mọi ánh mắt đều dồn về phía cô.

"Một khi virus bắt đầu lây lan, nó sẽ không bao giờ dừng lại. Tôi chắc chắn như vậy là bởi những người đến từ thành bang không hề đeo khăn che mặt. Điều này cũng chứng minh chỉ có Millford là nơi sương mù ô nhiễm nghiêm trọng."

"Mà phần lớn người trong khu cách ly đều đang ho, vừa khéo xác nhận điều đó."

"Vậy còn chuyện nước thánh chuyển đen thì giải thích thế nào?"

Adrian hỏi. Túc Miên cũng không có manh mối, chỉ đành chờ đám người chơi từ thành bang bị đưa tới rồi tính tiếp.

Bữa tối là cháo gạo lứt nấu chung với khoai tây, bắp cải và cà rốt.

Người chơi lần lượt bị gọi ra ngoài kiểm tra toàn thân, tiện thể thay đồ cách ly.

Túc Miên tiện tay lấy một bộ, không ngờ lại quá rộng. Tay áo mềm oặt rũ xuống che cả đầu ngón tay, cổ áo thì suýt tuột khỏi bờ vai gầy mỏng manh.

Adrian đang xếp hàng kiểm tra phía sau cô. Anh ta nhìn cô gái hoàn toàn không nhận ra điều đó, muốn nói lại thôi, cuối cùng xấu hổ quay mặt đi.

Cuối cùng vẫn là Sera tìm được một chiếc ghim băng, giúp cô ghim nhỏ phần cổ áo lại.

Mọi người bị nhốt trong khu cách ly suốt ba ngày.

Mỗi ngày chỉ có lúc ăn cơm và kiểm tra mới được ra ngoài.

Không thu thập được bất kỳ thông tin hữu ích nào, mà người chơi thành bang cũng chậm chạp chưa tới.

Sự trì hoãn vốn đã là một loại cực hình, từng chút một mài mòn hy vọng và lý trí của người chơi.

Thể chất của Túc Miên vốn không tốt. Việc mỗi ngày bị lấy máu cộng thêm thức ăn thiếu dinh dưỡng khiến cơ thể cô bị giày vò nghiêm trọng.

Những lỗ kim trên cổ tay trắng nõn đỏ ửng nổi bật. Bộ đồ cách ly mỏng manh không ngăn nổi gió lạnh. Cô gái lại quay lưng đi ho sặc sụa, xương bả vai gầy gò như đôi cánh bướm sắp gãy.

Bruce cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa: "Rốt cuộc bọn chúng định bao giờ mới thả chúng ta? Không bệnh cũng bị hành cho thành bệnh mất thôi, chịu hết nổi rồi!"

"Thả?"

Tên lính ở cửa như nghe được chuyện cười buồn cười lắm.

"Nhiễm dịch bệnh thì chỉ có con đường chết. Giờ còn giữ mạng cho các người là vì cha xứ nhân từ, tạm thời trì hoãn tội nghiệt của các người mà thôi."

"Đợi qua ngày thanh tẩy, tất cả các người đều đi gặp tử thần."

Sera vỗ nhẹ lưng Túc Miên, ánh mắt đầy sợ hãi, quay sang hỏi Adrian: "Ngày thanh tẩy là khi nào?"

Adrian muốn nói lại thôi.

"...Một ngày nữa."

"Cái gì cơ?!"

"Một ngày? Chỉ còn một ngày thôi sao?!"

Một người chơi đầu trọc cao lớn hung hăng đấm mạnh vào tường. Khớp xương lập tức trắng bệch, khiến mọi người giật nảy mình.

"Tôi biết ngay mà! Tôi biết ngay không nên nghe lời các người!"

Anh ta gào lên, giọng vang vọng trong không gian vàng úa u ám.

Gã đầu trọc sải vài bước tới trước mặt Túc Miên. Bóng đen khổng lồ phủ lên cơ thể mảnh mai của cô.

Sera hoảng sợ kêu lên, muốn ngăn cản nhưng bị anh ta thô bạo đẩy sang một bên.

Anh ta chộp mạnh lấy vai Túc Miên, hung hăng quật cô vào góc tường.

"Đều tại cô! Suốt ngày im im không nói, tôi còn tưởng cô giỏi giang đến mức nào! Đầu mối đâu? Hung thủ đâu? Ở đâu hả?!"

Nước bọt của Tyler gần như bắn lên mặt cô, tia máu trong mắt đỏ đến đáng sợ.

"Chỉ một tờ giấy vẽ nguệch ngoạc mà đã lừa được đám các người nghe lời răm rắp, cao tay thật đấy! Giờ thì hay rồi, cả đám sắp chết chung hết rồi! Cô ho đi chứ! Ho chết luôn đi! Dù sao sớm muộn gì cũng chết!"

Lưng Túc Miên đập mạnh vào tường đá, phát ra một tiếng trầm đục.

Cú va chạm dữ dội khiến trước mắt cô tối sầm. Cơn ho vốn đã khó kìm nén lập tức trào lên cổ họng. Cô co người lại, ho đến xé phổi.

Cô c*n m** d***, cố nuốt vị tanh ngọt nơi cổ họng xuống, nhưng vẫn có một vệt máu rỉ ra từ khóe môi, nhỏ lên bộ đồ cách ly xám xịt, loang thành một đốm đỏ chói mắt.

truyenfull,truyenfull vn