Vì vậy cô thuận theo "buff nhân vật" mà diễn tiếp.
Ban đầu cô chỉ định chiếm luôn chiếc giường của nữ thi thể kia thôi, dù gì cô cũng không phải thành viên của tu viện nữ.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Sera, cô bỗng hưng phấn đến mức toàn thân run rẩy, một cảm giác sung sướng khó tả, như vừa được ăn no thỏa mãn vậy.
"Cô đã có can đảm kéo cô ta lên rồi, lại không có can đảm đi chôn xác sao?"
Túc Miên ngồi lên chiếc giường của nữ thi thể, mang vẻ xem náo nhiệt không chê lớn chuyện mà lên tiếng.
Sera run rẩy kéo xác lên lầu, môi tái nhợt.
Nhưng khi thấy Túc Miên ngồi ở đó, cô ấy lại lộ ra vẻ vui mừng và như hiểu ra điều gì.
"À, Evelyn, hóa ra cô sợ tôi quá sợ hãi nên mới chiếm giường của cô ấy sao?"
Sera run tay treo thi thể trở lại chỗ cũ, miễn cưỡng nở nụ cười với Túc Miên.
"Tôi rất cảm động, nhưng đừng dùng cách cực đoan thế nữa, nếu không bản thân cô cũng khó bảo toàn."
Túc Miên nhìn Sera đang đầy vẻ cảm kích, cạn lời trợn mắt.
Lương thiện đến mức hết thuốc chữa.
...
Giường ở tu viện nữ khiến Túc Miên ngủ không thoải mái, gối và chăn đều có mùi bụi bặm.
Nhưng may là thi thể nữ treo bên cạnh khiến những nữ tu cùng phòng nơm nớp lo sợ, nỗi sợ tỏa ra vô cùng "ngon miệng", nuôi dưỡng Túc Miên chìm vào giấc ngủ sâu.
Sương sớm nặng nề và u ám, tiếng chuông vụn vặt đánh thức người dân Vebens còn đang say ngủ.
Túc Miên hít sâu một hơi, cảm thấy mũi như bị bọc trong lớp len ướt, toàn thân khó chịu vô cùng.
Cô ăn qua loa vài miếng bánh nhân rồi cùng Sera ra đầu ngõ làm việc.
Bên ngoài con hẻm là một hàng người dài dằng dặc, những kẻ ăn mặc rách rưới im lặng xếp hàng, lác đác vài tên lính canh gác với dáng vẻ lười biếng.
"Bình an."
Sera chấm nước thánh trong chiếc bát vàng lên trán người phụ nữ, nước thánh chảy dọc theo giữa chân mày.
Trong suốt, tinh khiết.
Người phụ nữ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, đi sang bên lấy một bát cháo đậu rồi ôm đứa trẻ quấn trong vải thô rời đi.
"Tôi không nhiễm dịch bệnh! Tôi không có!"
"Ôi Chúa ơi tha cho tôi đi, con rệp này còn gào bao lâu nữa đây?"
Túc Miên bị tiếng cãi vã thu hút. Người đàn ông trung niên đang gào thét kia ánh mắt đầy hoảng loạn, trán chuyển đen.
Tên lính đứng bên cạnh mất kiên nhẫn, rút trường đao đâm xuyên ngực người đàn ông.
Máu bắn lên mặt người phụ nữ đi ngang qua, bà ta che đầu đứa trẻ, vẻ mặt bình thường, chỉ là bước chân nhanh hơn đôi chút.
Túc Miên nhanh chóng bắt được thông tin, cô bất động thanh sắc ngửi thử nước thánh.
Có mùi cồn kỳ quái, còn lẫn chút mùi khét cháy.
Vì sao thứ chất lỏng này chạm vào trán một số người thì biến đen, còn một số người thì không?
Thật sự là vì nhiễm dịch bệnh sao?
Trong lúc suy nghĩ, hàng người đã vơi hơn nửa. Bên chỗ Túc Miên gần như không có ai nhiễm bệnh, bóng người phủ xuống cô, trước mặt là gương mặt mỉm cười đầy phong độ.
"Chào buổi sáng, tiểu thư Evelyn."
"Chào buổi sáng, Adrian."
Túc Miên không dùng kính ngữ, mà anh ta cũng không để tâm.
Adrian cười cười, cúi người đưa trán ra. Đầu ngón tay lạnh lẽo chạm lên da anh ta, một giọt nước thánh trượt xuống, không hề chuyển đen.
"Hôm qua cảm ơn chiếc đèn dầu của anh, nhờ nó tôi và Sera tránh được vài chuyện phiền phức."
Túc Miên âm thầm dò xét, Adrian dùng khăn tay nhỏ lau trán, nụ cười càng sâu thêm, không lộ biểu cảm gì khác.
"Vậy sao, vinh hạnh của tôi."
Chậc, khó đối phó thật.
Sau nghi thức cầu nguyện buổi sáng, Anna vội vã tới muộn.
Không nữ tu nào dám nhìn thẳng vào cô ta, tất cả đồng loạt cúi đầu. Cô ta hắng giọng, ra vẻ trịnh trọng tuyên bố chuyện lớn.
Như thể cô ta không phải nữ tu, mà là thánh nữ được Chúa phái xuống.
"Hội đồng nghị viện đã nghe chuyện tà linh quấy phá ở bến Millford, vì vậy phái binh lính và thần chức đến pháo đài Anvil để tiến hành nghi lễ thanh tẩy."
"Các người lập tức xuất phát, đi theo mấy vị binh sĩ này."
Mấy tên lính kia vừa mới giết người, các nữ tu nhìn nhau, đẩy qua đẩy lại không dám bước lên.
Túc Miên nhấc chân đi theo, Sera muốn nói lại thôi, vẻ mặt đau khổ kéo tay áo cô đi cùng.
"Đây... đây là điểm cốt truyện sao?"
Sera cảm thấy mình hỏi câu thừa thãi. Hiếm khi Túc Miên lại kiên nhẫn, cô gật đầu, ra hiệu Sera nhìn ra ngoài.
"Rất nhiều người chơi đều phải đi."
Bao gồm Adrian và Bruce, họ bị liệt vào nhóm đàn ông trẻ tuổi mang "linh khí dương tính", có tác dụng khá đặc biệt đối với nghi lễ thanh tẩy.
Nếu không có gì bất ngờ, hẳn sẽ gặp được vài người chơi đến từ trung tâm thành bang.
Các nữ tu lần lượt lên xe ngựa, nông dân chỉ có thể đi bộ theo phía sau. Adrian điều khiển xe ngựa phía trước.
Khi ngoái đầu lại, anh ta khiến vài nữ tu đỏ bừng mặt. Thấy Túc Miên không nhìn mình, anh ta lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
"Pháo đài Anvil chẳng phải đã ngừng lưu thông hàng hóa rồi sao? Sao lại đến đó?"
"Cô không biết à? Nghe nói thánh nữ của Lâu đaiff Budra đã chết rồi, còn lén mang thai, bị xem là điềm xấu."
Tiếng bàn tán của các nữ tu từ xe bên cạnh truyền tới. Túc Miên chống cằm, nghe một cách hờ hững.
"Điên rồi à, thánh nữ mà cũng có con?"
"Đúng thế, cô ta lén tới đó, nghe nói muốn sinh con ở nơi ấy, kết quả chết vì khó sinh!"
"Với lại... nghe nói người vào hầm mỏ thỉnh thoảng sẽ nghe thấy tiếng khóc, đôi khi còn thấy dơi."
"Ở đó tuyệt đối đừng cúi đầu! Bởi vì cô sẽ không biết mình có nhìn thấy một cái bóng khác nhỏ hơn mình rất nhiều hay không, đó là đứa con chưa được sinh ra của thánh nữ."
Sera nổi hết da gà. Túc Miên cố nhịn suy nghĩ muốn dọa cô ấy, vén một góc màn che lên rồi nhìn thẳng tên lính cưỡi ngựa.
"Thưa ngài, tiện tiết lộ lần này thần chức tới là ai không?"
Tên lính bị ánh mắt nhìn thẳng của Túc Miên làm nóng cả người, suýt nữa lỏng tay roi.
"À, ừm... là cha xứ Cain. Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu, thưa nữ tu."
"Trời đất, anh nói cái gì?!"
Mấy nữ tu còn đang tám chuyện vừa nghe bốn chữ "cha xứ Cain" lập tức đỡ chiếc mũ nhọn màu đen thò đầu ra, mắt gần như trợn tròn.
"Cha xứ Cain, tôi có thể được gặp ngài ấy sao?"
"Chắc tôi đang nằm mơ rồi, ngài ấy tới Bến Millford, sương mù nơi này liệu có bớt đi chút nào không?"
"Im lặng!"
Tên lính quát lớn, các nữ tu lập tức rụt đầu trở lại. Túc Miên cau mày, chợt nhận ra một vấn đề.
Cô là người tự ý bỏ đi.
Tuy nói các cha xứ thường rộng lượng và nhân từ, nhưng vị cha xứ đã nuôi cô lớn này dường như còn bí ẩn hơn tưởng tượng.
Trong ký ức của cô không có bao nhiêu chuyện về Cain, chỉ biết ông là người đứng trên vạn người, được tôn kính, ngang hàng với hội đồng quý tộc.
Đúng vậy, một người như thế, mỗi ngày cứu giúp hàng trăm dân thường, sao có thể nhớ rõ một nữ tu bình thường như cô.
Túc Miên tự thuyết phục bản thân rồi thả lỏng lại, nhắm mắt dưỡng thần.
Khi tới vùng quê của Bến Millfford thì trời đã tối, mọi người dùng bữa trong những túp lều tranh ngoài trời.
Nông dân địa phương chuẩn bị thịt đông và bia lúa mạch cho họ, có thể thấy để tiếp đón đoàn "trừ tà" này đã tốn không ít tâm sức.