Túc Miên nghe tiếng nhìn sang, âm thầm ghi nhớ số lượng người chơi.
Ba mươi người chơi, nơi này chỉ có mười lăm người, vậy những người chơi còn lại đang ở đâu?
Cô nhấc chân đi tới. Adele chú ý đến người mới đến, bèn đánh giá cô từ trên xuống dưới, mấy người bên cạnh cũng nhìn sang.
Adele: "Cô cũng là người chơi sao?"
Túc Miên gật đầu, phát hiện có một cô gái mặc cùng bộ đồ nữ tu với mình, chính là người vừa nói chuyện với Adele lúc nãy.
【Sera】
【Người chơi sơ cấp, thân phận: nữ tu thị trấn, nữ tu được cử từ trung tâm thành bang tới, phụ trách cứu trợ dịch bệnh tại Millford.】
"Cô cũng tới vì dịch bệnh à?"
Sera hỏi. Túc Miên tạm thời chưa nghĩ ra lý do nào tốt hơn, nên thuận theo lời cô ta mà gật đầu.
Không biết từ lúc nào Adrian và Bruce cũng đã đi tới. Sắc mặt Bruce trông có vẻ hơi tức giận.
Adrian: "Mấy người đều là người chơi mới hoặc người chơi sơ cấp nhỉ."
Sera hơi kinh ngạc: "Sao anh biết?"
Adrian cười khẩy, vẻ mặt trở nên châm chọc. Anh ta nhìn màn sương phía xa rồi nói:
"Trò chơi này cũng chơi trò phân biệt đối xử thôi. Người chơi trung cấp với cao cấp đều ở khu trung tâm thành bang cả, còn chúng ta thì sao? Chúng ta ở khu ổ chuột. Mấy người thấy buồn cười không?"
Vừa dứt lời, không ít người lộ vẻ tức giận. Sera yếu ớt giơ tay.
"Cái... cái này chắc không liên quan đến cấp bậc đâu nhỉ? Biết đâu manh mối ở Millford còn nhiều hơn trong thành bang thì sao?"
"Nhưng ăn ở của bọn họ cũng tốt hơn chúng ta quá nhiều mà!"
Adele đúng kiểu diễn như bản sắc thật, toàn thân toát ra vẻ tiểu thư yếu ớt.
Cô ta thỉnh thoảng lại lấy khăn tay ẩm đặt lên cổ, trông như không chịu nổi khí hậu khô hanh nơi này.
Vừa nghe vậy, rất nhiều người bắt đầu bất bình theo.
"Đúng đó đúng đó."
"Chính xác luôn."
"Theo tôi thấy thì cao thủ nên ở loại chỗ này mới phải."
Tiếng bàn luận của đám người không ngừng vang lên. Chợt nghe một tiếng kính vỡ, toàn bộ ánh mắt đều tập trung sang.
Mà trung tâm của mọi ánh nhìn lại là Túc Miên với vẻ mặt vô tội.
Cô nhìn chiếc ly thủy tinh bị mình làm rơi, chớp mắt với Adrian.
"Xin lỗi."
Là chủ trường ngựa, Adrian chỉ nghĩ cô vô tình làm đổ, lại còn bị đôi mắt ấy hút mất hồn, chậm rãi mỉm cười đáp lại.
"Không sao, cô tên gì?"
"Evelyn."
Nhân tiện trao đổi tên tuổi, Adrian âm thầm quan sát Túc Miên.
Anh ta đã chú ý tới cô gái này từ sớm rồi. Biểu cảm kiêu kỳ lúc soi gương đã thu hút anh ta, còn đôi mắt kia càng khiến anh ta không thể rời mắt, muốn khám phá gương mặt thật sau lớp khăn che kia.
Đáng tiếc cô gái đã dời ánh nhìn đi nơi khác, anh ta cũng chỉ có thể lịch thiệp nhìn sang chỗ khác theo.
Đúng là chết người mà.
Túc Miên chỉ đơn giản cảm thấy tay mình hơi ngứa ngáy, thế là vô thức đụng đổ chiếc ly kia. Lúc hoàn hồn thì đã muộn rồi.
Một người hầu đi ngang cầm chổi quét dọn, vô tình trượt chân, hét lên một tiếng, bàn tay suýt đâm vào đống mảnh vỡ, sắc mặt đầy kinh hoảng.
Chậc.
Túc Miên chán chường quay đầu đi, dường như có chút thất vọng, nhưng lại không nhịn được tưởng tượng cảnh tượng tuyệt đẹp nếu vừa rồi thành công. Đôi môi hồng dưới lớp khăn trắng hơi cong lên.
Hình như cô đã hiểu ý nghĩa của nhiệm vụ "không được bại lộ thân phận ác quỷ" rồi.
Làm điều ác không từ thủ đoạn, là bản tính của ác quỷ.
Mọi người trò chuyện thêm một lúc rồi quyết định lấy nơi này làm địa điểm tập trung thảo luận.
Túc Miên vốn định rời đi cùng Sera thì bị Adrian gọi lại. Anh ta cầm đèn dầu, dáng vẻ lười biếng tựa vào con ngựa bên cạnh.
"Đường tới tu viện nữ tối lắm, cầm một chiếc đèn dầu đi."
Túc Miên nhìn vào đôi mắt ấy. Trong đó không có ác ý. Cô do dự hai giây rồi nhận lấy đèn dầu.
Sera thay cô cảm ơn, hai người khoác tay nhau rời đi.
Sera là kiểu con gái hơi sợ giao tiếp xã hội. Lúc nói chuyện không dám nhìn thẳng Túc Miên, nhưng lại không nhịn được mà than phiền với cô về kịch bản.
Sau khi nói đủ thứ linh tinh, hai người đi tới một con hẻm chật hẹp.
Lối vào và lối ra của hẻm khắc biểu tượng của tu viện nữ, theo thời gian đã bị gió cát bào mòn đến mờ nhạt.
Hai bên đường có vài người già yếu bệnh tật ngồi đó. Vừa bước vào nơi này, Túc Miên đã cảm nhận được rất nhiều ánh mắt.
Cô rõ ràng cảm nhận được những ánh mắt ấy chẳng có ý tốt, nhưng khi nhìn thấy chiếc đèn dầu trong tay cô thì đều âm thầm rút lại.
Con hẻm quả thật rất tối, nguồn sáng duy nhất nằm trong tay Túc Miên.
Hai người đi đến cuối hẻm.
Rung chuông, dù nơi này chẳng có cửa, chỉ có một tấm vải trắng che lại.
"Sera, cô đi đâu vậy?"
Người phụ nữ phía sau tấm vải kéo nó ra. Cô ta mặc cùng kiểu đồ nữ tu với họ, nhưng trước ngực lại đeo một cây thánh giá vàng.
Cô ta đá người già đang nghỉ bên cạnh một cái, không thèm nhìn thẳng hai cô gái.
"Sáng nay lại chết thêm hai người, mau đi xử lý đi."
"Vâng... tiểu thư Anna."
Sera nắm chặt tay Túc Miên kéo vào bên trong tấm vải, trông vô cùng sợ vị Anna này.
Bên trong tối đen như mực. Nơi ánh đèn dầu chiếu tới gần như không có chỗ đặt chân. Mùi thuốc khó ngửi, canh rau khô cạn, lương thực chất đống như núi.
Xa xa là vài chiếc giường bệnh hiếm hoi còn sạch sẽ, người nằm trên đó không phát ra chút động tĩnh nào, chắc là đã chết rồi.
"Kịch bản nói... tiểu thư Anna là quý tộc thành bang, tin vào tà giáo gì đó, thích ngược đãi nữ hầu. Ai không nghe lời cô ta đều sẽ bị..."
Sera làm động tác cắt cổ. Cô ta vô thức liếc mắt lên trên. Túc Miên thuận theo ánh mắt đó nhìn lên.
Tu viện nữ có hai tầng.
Tầng một là nơi cứu tế bệnh nhân, tầng hai là chỗ ở của các nữ tu. Cô lờ mờ nhìn thấy có thứ gì đó đang đung đưa.
"Cô gái kia mấy hôm trước chọc giận tiểu thư Anna nên bị treo bên cạnh giường rồi."
Giọng Sera nhỏ đến mức Túc Miên gần như không nghe thấy nữa.
"Giường... giường của tôi ở ngay cạnh cô ta."
"Này, lẩm bẩm cái gì thế? Hai cô điên rồi à?"
Một nữ tu trên lầu bám lan can gỗ, ra dấu im lặng. Sera lập tức bịt miệng mình lại.
"Mau đi chôn xác chết đi, nghe chưa!"
Cô ta bước xuống vài bước, ánh mắt lướt qua chiếc đèn dầu trong tay Túc Miên, sửng sốt rồi lập tức định giật lấy.
Túc Miên lùi lại một bước, nhướng mày.
Nữ tu kia lúng túng che miệng ho khan một tiếng.
"Đèn dầu sáng quá, đừng... đừng làm kinh động linh hồn người chết."
Nói xong liền vội vàng rời khỏi tu viện nữ.
"Evelyn... bây giờ phải làm sao đây? Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải đi chôn xác? Đáng sợ quá."
Sera đứng ở cửa, không dám lại gần bệnh nhân tầng một, cũng không dám lên tầng hai nghỉ ngơi.
Đột nhiên một thi thể nữ rơi mạnh từ trên xuống trước mặt cô tta.
Cô ta hét toáng lên, ngẩng đầu nhìn lên.
Túc Miên đang cười như không cười nhìn cô ta.
"Gan cô nhỏ thật."
"Evelyn! Cô... cô đang làm gì vậy?!"
Serra kinh hãi thất sắc.
Sao cô dám ném thẳng cái xác mà tiểu thư Anna treo lên xuống như thế?! Nếu bị nhìn thấy thì sao? Hai người họ có chết ở đây không?
Túc Miên nhìn Sera đang hoảng loạn ở tầng một, khóe môi lại vui vẻ cong lên, chống tay lên lan can nghiêng đầu nhìn cô ta bước tới kéo thi thể nữ đi.
【Bây giờ cô thật sự giống ác quỷ luôn đó, Miên Miên】
4399 không đúng lúc lên tiếng. Túc Miên lười biếng đáp lại nó.
"Tôi khá thích thiết lập nhân vật này. Quan trọng nhất là làm chuyện xấu không cần bất cứ lý do gì, đúng là rất sảng khoái."