Góc nhìn hung thủ Ngữ Đồng.
Bạn tên là Ngữ Đồng, một đứa trẻ đặc biệt.
Từ khi có ký ức, bạn đã biết mình khác với những người khác.
Ngón tay bạn luôn ngứa ngáy khó chịu, chỉ khi lén lấy đồ của người khác bỏ vào túi mình mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Viện trưởng đã nhiều lần dạy dỗ bạn, còn mời bác sĩ tới khám vài lần.
Bạn đứng ngoài cửa lén nghe được... Thứ này gọi là "chứng cuồng ăn trộm vặt".
Bọn trẻ trong cô nhi viện đều nhìn bạn bằng ánh mắt kỳ lạ, tránh bạn như tránh bệnh dịch.
Năm đó bạn 5 tuổi.
Ngày 26 tháng 3, vận mệnh lần đầu tiên lộ ra chút thiện ý với bạn.
Mỗi tháng vào ngày này đều sẽ có một cặp vợ chồng đến nhận con nuôi.
Mà tháng này...
Họ chọn bạn.
Bạn nhớ người phụ nữ kia ăn mặc sang trọng, chuỗi ngọc trai trên cổ lấp lánh dưới ánh nắng, trên môi là nụ cười dịu dàng hiền hậu.
Khoảnh khắc ấy, bạn nhận ra...
Cuối cùng mình cũng có thể rời khỏi nơi lạnh lẽo này rồi.
Ngay lúc bạn vui mừng khôn xiết, Tư Hàm – cô bé ngày thường ít nói – đột nhiên kéo lấy góc áo bạn.
"Đừng đi theo họ..."
Giọng cô bé run rẩy:
"Ngày mai chúng ta đều sẽ chết... tất cả sẽ chết ở đây!"
Bạn hất tay cô bé ra.
Bạn cho rằng cô ta chỉ đang ghen tị.
Hai người cãi nhau vài câu rồi bạn vội vàng rời đi.
Nhưng bạn không nhìn thấy...
Ánh mắt Tư Hàm đầy hoảng sợ, vừa hét lớn vừa chạy trốn khỏi cô nhi viện.
Cậu bé lai tên Khải La đang trốn trong góc sau khi nghe lời Tư Hàm nói, lập tức dẫn theo cậu em mà mình thích nhất – Lâm Tiểu Phàm – bỏ trốn khỏi cô nhi viện.
Nhưng số phận dường như lại trêu đùa bạn.
Mới giây trước còn chìm trong niềm vui hạnh phúc...
Giây sau đã bị vô số ánh mắt giận dữ ghim chặt.
Những đứa trẻ khác vây lấy bạn.
Chúng không muốn, cũng không thể chấp nhận một "quái thai" như bạn được chọn.
Trong lúc xô đẩy...
Bạn rơi xuống cái giếng bỏ hoang phía sau viện.
Khoảnh khắc rơi xuống, bạn nhìn thấy chúng châm que diêm.
Ngày hôm sau, sau khi phát hiện bạn mất tích, cặp vợ chồng kia chuyển sang chọn cô bé Quan Tiểu Tiểu trong cô nhi viện, còn tặng cho cô bé miếng ngọc gia truyền.
Ngay lúc họ chuẩn bị rời đi...
Cuối cùng cũng phát hiện thi thể bị thiêu đến không còn hình dạng của bạn dưới đáy giếng.
"Xui xẻo thật."
Bạn nghe bà Quan nói như vậy.
Cuối cùng...
Họ không mang theo đứa trẻ nào cả.
Linh hồn oán hận của bạn phát ra lời nguyền dưới đáy giếng.
Đêm đó...
Một trận hỏa hoạn kỳ lạ nuốt chửng cô nhi viện.
Tất cả bọn trẻ đều biến thành quỷ hồn.
Nực cười ở chỗ...
Chúng cứ tưởng mình vẫn còn sống.
Ngày ngày lặp lại hành động khi còn sống.
Nhưng ban đêm lại phát ra tiếng khóc thảm thiết và những bài đồng dao quỷ dị.
Từ đó, cô nhi viện Ánh Dương trở thành nơi giam giữ quái thai.
Những kẻ sống sót...
Chỉ có những đứa trẻ đã rời đi từ trước hoặc những đứa trẻ mới tới.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Năm mới tới.
Bạn quay trở lại nơi này.
Cậu bé mới đến tên Hứa Y Y là người đầu tiên chết dưới tay bạn.
Bà lão chăm sóc bọn trẻ suýt nhận ra bạn.
Bạn đành phải móc mắt bà ấy.
Khoảnh khắc đó, trong lòng bạn thoáng hiện lên chút áy náy.
Dù sao bà cũng từng chăm sóc bạn rất lâu.
Quan Tiểu Tiểu...
Cô gái vì cái chết của bạn mà vuột mất cơ hội được nhận nuôi...
Trở thành mục tiêu tiếp theo của bạn.
Cô ta làm những con búp bê vải xấu xí.
Dẫn đầu chửi rủa bạn.
Còn bịa cho bạn một bài hát, khiến thi thể bạn không được yên nghỉ.
Trong lúc kích động, bạn giở trò với quần áo của mình, rồi nhân lúc đêm khuya đổi với cô ta.
Kẻ đã quen ăn cắp như bạn...
Làm mấy chuyện này giờ đã thành thạo vô cùng.
Nhìn ngọn lửa nhảy múa trên người cô ta...
Bạn suýt bật cười thành tiếng.
Sau khi trời sáng, bạn bình tĩnh ném bộ quần áo cháy đen vào phòng giặt để phi tang chứng cứ.
Lại đến ngày 26 tháng 3.
Bạn nghe nói sẽ có thêm một đứa trẻ được nhận nuôi.
Đứa bé đó tên là Lạc Tri.
Bạn lại dùng thủ đoạn cũ, đổi quần áo với cô bé.
Trong buổi tiễn đưa hôm ấy...
Cô bé còn chưa kịp chờ cặp vợ chồng kia tới...
Thì đã chờ được nụ hôn tử thần của lửa.
Biểu cảm cuối cùng của Quan Tiểu Tiểu mãi mãi khắc sâu trong ký ức bạn.
Không phải đau đớn.
Mà là kinh ngạc.
Như thể cô ta không dám tin bạn sẽ quay lại.
Đúng vậy.
Bạn đã trở lại.
Mang theo cái lạnh nơi đáy giếng...
Và oán hận không tan suốt bao năm.
Con búp bê vải của cô ta vẫn nằm trong đống tro tàn.
Những đường kim mũi chỉ xiêu vẹo.
Giống như bạn...
Không được bất kỳ ai yêu thương.
Trước khi chết, Lạc Tri còn giúp người khác đẩy xích đu.
Buồn cười thật.
Bạn đứng trong bóng tối nhìn cô bé bị biển lửa nuốt chửng, giống như một con thiêu thân bị ghim chặt.
Khi ngọn lửa bò lên vạt áo cô bé...
Bạn chợt nhớ tới chính mình nhiều năm trước, mặc váy mới chờ được nhận nuôi.
Nếu khi đó có ai nói với bạn...
Điều bạn chờ đợi không phải cuộc sống mới...
Mà là vực sâu rơi xuống vĩnh viễn...
Liệu bạn có tin không?
Trời sắp sáng rồi.
Khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống đống hoang tàn...
Tất cả quỷ hồn sẽ tạm thời biến mất.
Chỉ còn bạn đứng ở đây.
Đứng tại nơi vừa là điểm khởi đầu...
Cũng là điểm kết thúc.
Ngọn lửa ấy chưa bao giờ thực sự tắt.
Nó cháy trong tim bạn.
Dai dẳng hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Sâu thẳm hơn bất kỳ bóng tối nào.
Bạn nhắm mắt lại...
Để hận ý lan khắp từng tấc đất.
Nơi này mãi mãi là lãnh địa của bạn.
Là nhà tù của bạn.
Là nơi chôn xác của bạn.
Mà những kẻ từng làm tổn thương bạn...
Đều sẽ trở thành một phần của vòng luân hồi vĩnh cửu này.
Muôn đời không thể siêu thoát.