Ào ào...
Mưa rồi sao?
Đầu óc Túc Miên đau nhức dữ dội. Cô cảm giác như vừa bị bóng đè, ý thức đã tỉnh lại nhưng cơ thể vẫn không sao cử động nổi. Phải mất một lúc lâu cô mới dần hồi phục.
Cô chống người ngồi dậy, nheo mắt nhìn quanh.
Đây là giường ký túc xá của cô?
Vừa rồi cô ngủ quên sao? Túc Miên không chắc chắn tự hỏi mình, rồi xoay người mò điện thoại. Đã mười hai giờ đêm. Cô có cảm giác bản thân vừa trải qua một giấc mơ rất dài.
Nhưng... đó thật sự là mơ sao?
Túc Miên ngồi trên giường hồi lâu, rồi bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên.
Không đúng... Giờ này chẳng phải cô đang trên đường đi chơi kịch bản sát nhân sao?
Cô mở ứng dụng đánh giá địa điểm, tìm đến "Cửa tiệm phá án Sữa Không Lạnh", ngón tay lướt xuống, tim khẽ trầm xuống.
Hoàn toàn không có kịch bản nào tên là "Oan hồn cô nhi".
Trò chơi kia... căn bản không phải một giấc mơ.
Ôn Tử Duệ đã nói đúng. Một khi bị cuốn vào đó, không ai thoát ra được. Có lẽ chẳng biết đến lúc nào, cô sẽ lại bị kéo vào cái thế giới đáng sợ ấy, bước vào vòng lặp của những màn kịch bản giết người vô tận.
Túc Miên mệt mỏi nhắm mắt lại, phát hiện tâm trạng mình bình tĩnh hơn tưởng tượng rất nhiều.
Đã đến thì cứ thuận theo thôi. Nếu không thể thoát khỏi, vậy cứ đi từng bước mà tính.
Cô lười nhác trườn xuống giường, lúc chân chạm đất còn lảo đảo hai bước.
Đến lúc này cô mới nhận ra không phải trời mưa, mà là có người đang tắm trong nhà vệ sinh.
Ký túc xá vốn là phòng bốn người, nhưng vì số thứ tự của cô và Kiều Nhất Nặc đều nằm cuối danh sách nên vô tình được xếp vào phòng đôi hiếm hoi.
Mà đây cũng chính là khởi đầu cho cơn ác mộng của cả hai.
Ấn tượng đầu tiên của Kiều Nhất Nặc về Túc Miên là: cực kỳ xinh đẹp, đẹp đến mức như nhân vật được dựng bằng đồ họa máy tính.
Nhưng dần dần cô ta phát hiện người này cực kỳ khó gần.
Túc Miên là kiểu người chỉ cần nhìn một cái đã khiến người ta cảm thấy "sống rất mệt".
Da lúc nào cũng tái nhợt, đuôi mắt rũ xuống, trông như chưa tỉnh ngủ, hoặc cũng có thể là chẳng buồn tỉnh.
Cô nói rất ít, giọng điệu bằng phẳng. Nói dễ nghe thì là cảm xúc ổn định, nói khó nghe hơn thì chính là chán đời. Thành tích, quan hệ xã hội, tương lai... chẳng có thứ gì khiến cô hứng thú.
Cô luôn yên lặng co mình trên giường hoặc bên cửa sổ. Chỉ cần đeo tai nghe lên, thế giới này dường như chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.
Kiều Nhất Nặc ghét nhất chính là điểm này.
Trong mắt cô ta, Túc Miên chẳng khác nào một nguồn năng lượng tiêu cực biết đi.
Rõ ràng còn trẻ như vậy, nhưng lại mang dáng vẻ "sao cũng được", đến cả sống cũng như đang làm cho có lệ.
Kiều Nhất Nặc tính tình thẳng thắn, nói to, cảm xúc đến nhanh đi cũng nhanh. Cô ta thích náo nhiệt, thích màn đêm, thích thứ âm nhạc trong quán bar rung đến mức tim người ta tê dại.
Cô ta cho rằng con người nên sống thật sảng khoái, chứ không phải lặng lẽ mục ruỗng như Túc Miên.
Mà Túc Miên ghét Kiều Nhất Nặc thì hoàn toàn là phản ứng sinh lý.
Kiều Nhất Nặc quá ồn ào.
Chẳng bao giờ để ý thời gian, rạng sáng hai giờ mới trở về, trên người nồng nặc mùi rượu lẫn nước hoa xa lạ. Vừa ngồi phịch xuống ghế là bắt đầu lục lọi đồ đạc.
Cuộc sống của cô ta đối với Túc Miên mà nói, hoàn toàn không có khái niệm "ranh giới".
Giờ giấc hỗn loạn, bạn bè thích dẫn về lúc nào thì dẫn, mở tiệc là kéo dài bất tận, tiếng ồn nối tiếp tiếng ồn.
Vì vậy hai người nhìn nhau chẳng vừa mắt chút nào.
Nhưng Túc Miên chưa từng cãi nhau với Kiều Nhất Nặc.
Dù mỗi lần trong lòng bực bội đến phát điên, tim đập nhanh vì cảm xúc, cổ họng nghẹn đến muốn ho, cô vẫn ghét, hoặc đúng hơn là khinh thường việc biểu lộ cảm xúc ấy ra ngoài.
Giống như trong phó bản kia, thật ra mỗi chuyện đều khiến cô khó chịu, đặc biệt là Chu Diệc Thần, đều đã bị cô mắng hàng ngàn lần trong đầu, nhưng ngoài mặt chưa từng nói ra.
Nói là chán đời, chi bằng nói đó là một loại bệnh.
Mà Túc Miên thì đã mắc quá nhiều bệnh rồi, thêm một cái nữa cũng chẳng sao.
Giờ này, Kiều Nhất Nặc chắc đang tắm.
Cô ta rất thích đi bar nhảy nhót, hai ba giờ sáng mới lảo đảo trở về cũng chẳng lạ gì. Hôm nay ngược lại còn được xem là sớm.
Túc Miên chẳng để tâm, chỉ vươn vai một cái rồi định ra ban công đánh răng rửa mặt.
Nhưng ngay khoảnh khắc đẩy cửa ra, cả người cô bỗng khựng lại.
Nhà vệ sinh tối om.
"Kiều Nhất Nặc?"
Sự im lặng trống rỗng bị hơi nước lấp đầy, nhưng không có lấy một tiếng đáp lại.
Tim Túc Miên giật thót.
Trong đó là ai?
Ai đang dùng vòi sen... mà lại không bật đèn?
Cô đứng sững tại chỗ, cổ họng khô khốc.
Nếu là trước đây, cô tuyệt đối sẽ không nghĩ linh tinh.
Nhưng kể từ sau khi trải qua trò chơi hoang đường lạnh lẽo kia, cô buộc phải thừa nhận... có lẽ niềm tin duy vật trước nay của mình đã bắt đầu lung lay.
Túc Miên nín thở, đưa tay đẩy mạnh cửa ra.
Lồng ngực cô lập tức thắt chặt, rồi lại chậm rãi buông lỏng trong giây kế tiếp.
Trong nhà vệ sinh chỉ có một tia sáng yếu ớt.
Là chiếc thẻ nước cắm trong khe máy, màn hình hơi phát sáng, số dư hiện lên rõ ràng.
......
Điện thoại rung hai tiếng, là tin nhắn Kiều Nhất Nặc gửi tới.
【Ôi trời bạn cùng phòng yêu quý, tôi ra ngoài quên rút thẻ nước rồi!】
【Lát nữa chắc nó lại tự xả nước đó】
【Nếu cậu thấy thì nhớ giúp tôi rút ra nha, cảm ơn~】
......
Túc Miên cạn lời trợn mắt, rút thẻ ra rồi xoay người đi ra ban công rửa mặt.
Những ngày sau đó trôi qua vô cùng bình thường.
Bình thường đến mức Túc Miên gần như quên mất chuyện kịch bản giết người kia.
Trong khoảng thời gian ấy cô từng lên mạng tìm kiếm thông tin tương tự, nhưng chẳng thu được gì. Cô vốn muốn đến trường của Chu Diệc Thần xem thử anh ta ta có thật sự biến mất hay không, và những người còn lại giờ sống thế nào.
Nhưng Túc Miên nhận ra dường như có thứ gì đó đang ngăn cản mình.
Dù là đi tàu điện ngầm hay bắt taxi, chỉ cần cô muốn tìm kiếm chân tướng thì mọi chuyện đều sẽ vô duyên vô cớ bị gián đoạn.
Ví dụ như gọi taxi sẽ gặp tai nạn giao thông lớn, khiến con đường vốn lưu thông bị phong tỏa.
Hoặc khi đi tàu điện ngầm, cô vĩnh viễn không đợi được chuyến tàu mình cần. Người khác đều bình thản đổi sang tuyến khác, chỉ có mình cô đứng chờ tại chỗ.
Đợi gần một tiếng đồng hồ vẫn không thấy tàu vào ga, nhưng chỉ cần từ bỏ thì mọi thứ lại lập tức trở về bình thường.
Mùa thi cuối kỳ đến gần, cô cũng chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác, hoàn toàn ném nó ra sau đầu rồi lao vào ôn tập căng thẳng.
Ký ức về buổi kịch bản giết người kia dần nhạt đi, giống như một giấc mơ. Sau khi tỉnh lại, mọi thứ đều trở nên mơ hồ, cuối cùng tan biến vào bụi thời gian.
Khi Túc Miên trở về ký túc xá, đập vào mắt cô là Kiều Nhất Nặc đang nôn đến thở không ra hơi, toàn thân nồng nặc mùi rượu.
Túc Miên sững người hai giây mới vội chạy tới đỡ cô ta:
"Cậu đi uống rượu à?"
Kiều Nhất Nặc ngẩng đầu, đôi mắt đỏ như bị hun khói, cả người yếu ớt nhưng vẫn mang vẻ tức giận hung hăng.
"Tôi đi giải khuây, ai ngờ có thằng chó nào bỏ thuốc vào đồ uống của bà đây... ọe... Đệt, cái bar rách đó sau này bà đây không bao giờ quay lại nữa! An ninh như cái ổ giòi!"
Cô ta vừa ôm thùng rác vừa chửi ầm lên đến khàn cả giọng.
Túc Miên cúi người vén tóc Kiều Nhất Nặc ra sau tai:
"Cậu còn sức để chửi thì chắc chưa chết được đâu. Đứng lên nổi không? Tôi đưa cậu đến bệnh viện."
Kiều Nhất Nặc còn định chửi tiếp, nhưng chân mềm nhũn đã bị Túc Miên kéo dậy, miệng vẫn lẩm bẩm:
"Má nó... mấy quán bar gần trường này không ai quản thật à..."
Cô ta chửi suốt đường đến bệnh viện.
Đăng ký cấp cứu, lấy máu, rửa dạ dày đơn giản... Sau một hồi giày vò, Kiều Nhất Nặc dựa trên ghế, thoi thóp như sắp chết.
"Bà đây mạng lớn... không thì tối nay chết trong cái quán nát đó rồi... đệt..."
Túc Miên nhẹ vỗ vai cô ta. Bị cái giọng oang oang kia làm đau cả đầu, cô mệt mỏi nói: "Đợi tớ lấy thuốc rồi về, đừng ngủ đấy."
Kiều Nhất Nặc mơ hồ "ừ" một tiếng, vùi mặt vào đầu gối.
Túc Miên đứng dậy đi về phía quầy phát thuốc.
Điều hòa bệnh viện mở rất lớn, hành lang yên tĩnh đến lạ thường. Cô vừa đi vừa nhìn quanh.
Rõ ràng là khoa cấp cứu ban đêm... vậy mà ngay cả tiếng bước chân cũng không có.
Đứng trước cửa sổ chờ thuốc, cô bỗng nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bánh xe lăn.
Rất nhẹ.
Rất chậm.
Nhưng Túc Miên nghe rất rõ.
Nó đang tiến về phía cô.
Cô lập tức quay đầu lại.
Hành lang trống không.
Túc Miên nhíu mày, quay lại muốn xác nhận đơn thuốc với y tá, nhưng trong quầy phát thuốc lại chẳng có ai.
Cô ngẩn người một giây.
Rõ ràng vừa rồi y tá vẫn còn ở đây.
Không đúng.
Rất không đúng.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía quầy trực, ánh đèn lúc sáng lúc tối.
Kiều Nhất Nặc vẫn ngồi trên ghế dài, đầu cúi thấp, nhưng tay cô ta không còn đặt trên đầu gối nữa... mà buông thõng xuống.
Đầu ngón tay Túc Miên bắt đầu lạnh đi.
Cô lùi lại một bước, chuẩn bị quay về tìm Kiều Nhất Nặc.
Cô tăng nhanh bước chân trở lại khu chờ khám... nhưng ghế đã trống không.
Kiều Nhất Nặc biến mất rồi.
Túc Miên lập tức tỉnh táo hẳn, hô hấp căng cứng:
"Kiều Nhất Nặc?"
Không có ai đáp lời.
Cả tầng lầu như thể không còn một bóng người, tiếng gọi vang vọng mấy vòng giữa khoảng không trống rỗng.
Cô bước nhanh về phía trước, vừa đi vừa tìm.
Đột nhiên có người vỗ nhẹ lên vai cô.
Túc Miên giật mình quay đầu.
Kiều Nhất Nặc vẫn với gương mặt trắng bệch đứng phía sau.
"Cậu la cái gì vậy? Tôi chỉ đi vứt rác thôi mà."
"Nửa đêm nửa hôm gào lên như ma ấy."
......
Tốt lắm.
Còn sức cãi nhau với cô, chứng tỏ chưa có vấn đề gì lớn.
Nhưng Túc Miên vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Cô kéo tay Kiều Nhất Nặc: "Chúng ta mau về trường đi."
Nói xong, cô nhanh chóng đi về phía thang máy, bấm tầng một.
Trong thang máy có hơi ấm, cửa từ từ khép lại, luồng khí nóng phả lên mặt.
Cảm giác méo mó hư ảo kia dần tan đi.
Cô khẽ thở phào, thuận mắt nhìn ra ngoài cửa... rồi đột nhiên sững lại.
Trên chiếc ghế dài phía xa vẫn còn một người ngồi đó.
Một Kiều Nhất Nặc cúi gằm đầu.
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra khắp người cô.
Cô quay đầu lại mới phát hiện... trong thang máy từ đầu đến cuối chỉ có một mình mình.
Vì thế cô điên cuồng ấn nút mở cửa.
"Kiều Nhất Nặc!"