Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 21: Nàng thám tử

Anh ta lo lắng nhìn cô, Túc Miên hé miệng định nói nhưng phát hiện cổ họng khàn đặc đến mức không phát ra nổi tiếng.

Vương Triết vội đưa cho cô một cốc nước. Chất lỏng ấm nóng lướt qua cuống họng khiến cơ thể Túc Miên dễ chịu hơn đôi chút, cô khẽ nói một tiếng: "Cảm ơn."

"Không có gì... Nhưng chiều nay cậu làm thế cũng nguy hiểm quá rồi."

"Nếu không khống chế được lửa, nói không chừng sẽ—!"

Vương Triết vội ngậm miệng lại, nhưng trong ánh mắt vẫn đầy vẻ lo lắng và không đồng tình.

Túc Miên lại bình thản vô cùng, ôm cốc thủy tinh mà không nói gì.

Bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình mặc trên người cô gái càng khiến cô trông mong manh hơn, nhưng Vương Triết biết rõ, thực ra côcòn dũng cảm hơn bất kỳ ai.

"Là tôi giết anh ta."

"...Tôi biết."

Vương Triết thở dài: "Cậu làm vậy cũng là bị ép thôi..."

"Không phải bị ép."

Túc Miên cắt ngang lời anh ta, đầu ngón tay thon dài khẽ vuốt miệng cốc.

Cô cụp mắt xuống: "Khi anh ta xem phản bội và uy h**p như quân bài mặc cả, thì nên hiểu một đạo lý."

"Kẻ tự cho mình thông minh đừng tùy tiện đặt cược, nếu không rất dễ thua trắng tay."

Cô còn phải cảm ơn ván cược anh ta đã đặt. Nếu không nhờ chuỗi phản ứng liên hoàn này, có lẽ cô còn phải mất thêm chút thời gian để chứng minh thân phận của Ôn Tử Duệ.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Túc Miên dừng trên người Vương Triết.

"Hãy thuyết phục cô ta đổi phiếu."

Vương Triết gật đầu, anh ta biết người Túc Miên nói là ai, Ngư Mạo Mạo.

Trước đây vì cùng phòng ký túc với Chu Diệc Thần nên Vương Triết chưa từng nói cho Ngư Mạo Mạo biết rằng bạn trai cô ta thực chất là một tên cặn bã. Trong lúc yêu cô ta, anh ta vẫn mập mờ với nhiều cô gái khác, thậm chí còn chưa quên được Túc Miên.

Túc Miên chắc chắn Chu Diệc Thần từng khoe khoang chuyện này với Vương Triết. Họ từng là bạn cùng phòng, lời của Vương Triết có sức thuyết phục hơn bất kỳ ai.

Ngư Mạo Mạo là một cô gái ngây thơ đơn thuần, nhưng cũng ngốc nghếch. Nếu không, một thiên kim tiểu thư sao có thể bị loại người như Chu Diệc Thần lừa gạt.

Hơn nữa tình huống hôm qua đã đủ để nói rõ sự thật. Túc Miên không tin rằng sau khi nhìn thấy tất cả những điều đó, cô ta vẫn không chịu đổi phiếu.

Chỉ là hiện tại Túc Miên quá mệt, đầu óc choáng váng, nói chuyện như sắp đứt hơi, không thể trực tiếp giải thích với Ngư Mạo Mạo nên mới nhờ Vương Triết truyền lời.

Sau khi Vương Triết rời đi, Túc Miên thả lỏng cơ thể, ánh mắt khẽ dao động.

Khoan đã... là quản trò đưa cô về sao?

Ký ức của Túc Miên chỉ dừng lại ở lúc người đàn ông bế cô lên, còn sau đó xảy ra chuyện gì cô hoàn toàn không nhớ.

...

Thôi, không quan trọng nữa.

Mọi chuyện sắp kết thúc rồi.

Đúng không?

Cô tự hỏi bản thân như vậy, bàn tay cầm cốc thủy tinh khẽ siết chặt.

Đúng... không?

...

Ngư Mạo Mạo đã đổi phiếu. Khi loa phát thanh trong phòng hoạt động tuyên bố Hứa Y Y bị loại, trong đầu cô gần như reo hò, còn Vương Triết thì kích động hét lớn.

Ngư Mạo Mạo ngồi cạnh Túc Miên, muốn nói lại thôi.

"Cô muốn nói gì?"

"Xin lỗi... Túc Miên, tôi... tôi không biết cô cũng là người bị hại."

Cô ta thật sự quá ngốc. Nếu không nhờ Túc Miên, trong trò chơi kiểu này cô ta căn bản không sống nổi quá một ngày.

Ấy vậy mà cô ta còn luôn đối đầu với Túc Miên, bị bán đi còn giúp Chu Diệc Thần đếm tiền.

Ngốc chết đi được.

Ngư Mạo Mạo có chút không chịu nổi nữa, cô ta đứng bật dậy chạy ra hành lang lặng lẽ lau nước mắt.

Bạn trai đã chết, nhưng anh ta lại là kẻ khốn nạn. Còn bản thân cô ta thì sống sót trong trò chơi này. Tâm trạng cô ta phức tạp đến cực điểm, nhưng áy náy và may mắn lại chiếm phần lớn hơn cả.

Ôn Tử Duệ đột nhiên bật cười không báo trước. Hai người còn lại trong phòng hoạt động nghe tiếng liền ngẩng đầu lên.

Trạng thái của cậu ta có gì đó không bình thường. Rõ ràng đang khóc, nhưng lại cười đến mức như xé nát tim phổi. Ánh mắt cậu ta dừng trên người Túc Miên và Vương Triết.

"Thật tốt quá... cuối cùng tôi cũng được giải thoát rồi."

Túc Miên cau mày, cố hiểu ý nghĩa câu nói này, nhưng trong đôi mắt kia rõ ràng là đau khổ chứ không phải giải thoát.

"Vương Triết, tôi không phải vì áp lực quá lớn mới biến thành như vậy."

Biến thành dáng vẻ như xác sống kia.

"Rầm—!"

Cậu ta bất ngờ đập mạnh tay xuống bàn khiến Vương Triết giật bắn người.

"Cậu biết đây là trò chơi thứ mấy của tôi không?"

Túc Miên sững người.

"Trò thứ ba."

Giọng nói khàn đặc như sắp xé rách cổ họng.

"Hai trò trước tôi đều thua. Cho dù lần này tôi không phải hung thủ, nếu thua thêm lần nữa... tôi vẫn phải chết."

"Hahahahahaha!!!"

Tiếng cười đột ngột bùng nổ, điên cuồng vang vọng khắp phòng hoạt động.

"Cuối cùng mẹ nó cũng kết thúc rồi! Trở về hiện thực...?"

Ánh mắt cậu ta chậm rãi quét qua hai người, ý cười từng chút từng chút sụp đổ, biến thành vẻ châm chọc lạnh lẽo.

"Mơ xuân thu cái con mẹ mày ấy!!!"

"Những kẻ bị cuốn vào đây, không ai thoát ra được đâu."

Âm thanh lớn đến mức như muốn làm vỡ kính, rung động giữa bốn bức tường, bóng tối dưới ánh đèn cũng bị kéo dài ra từng chút.

Tiếng vọng quanh quẩn khắp căn phòng, mang theo tuyệt vọng và điên loạn nhàn nhạt.

"Túc Miên..."

Cậu ta gọi tên cô. Túc Miên nhìn sang, trong mắt Ôn Tử Duệ thoáng qua một tia áy náy khó nhận ra.

"Cốc sữa kia... tôi đã bỏ thuốc."

Còn chưa đợi Túc Miên phản ứng, một bóng đen đã phủ xuống trước mặt Ôn Tử Duệ.

Quản trò giữ lấy vai cậu ta. Mái tóc đỏ rượu khẽ lay động trong gió, một sợi dây mảnh buông dưới xương quai xanh, mang theo cảm giác cao quý và tùy hứng trời sinh.

Dáng vẻ hắn tao nhã, khí chất lại vô cùng thả lỏng và vui vẻ, như thể đang ăn mừng "sắp tan làm".

Vật che trên mặt hắn hơi hạ xuống, đôi mắt sâu thẳm chậm rãi nâng lên từ bóng tối.

Túc Miên cảm thấy ánh nhìn ấy như mạng nhện lạnh lẽo phủ lên da thịt, khiến cô vô thức co người lại, lùi về sau nửa bước. Nhưng chẳng biết từ lúc nào Quản trò đã lóe người đứng trước mặt cô.

Bàn tay khớp xương rõ ràng chọc vào má cô, kéo khóe miệng cô gái lên.

"Chẳng phải nói loài người đều là sinh vật thích thay đổi sắc mặt sao? Sao cô lúc nào cũng là biểu cảm này vậy?"

Túc Miên ngẩn người vài giây rồi xù lông hất tay hắn ra.

"Đừng chạm vào tôi."

Người đàn ông nhún vai, mặt đầy ý cười.

"Qua màn rồi, nên vui vẻ chút chứ, nàng thám tử."

Nói xong, hắn thu lại ánh mắt rồi xoay người. Vạt áo vest vẽ nên một đường cong tao nhã giữa không trung.

Không biết từ lúc nào, một chiếc bàn dài bằng gỗ cổ xưa đã xuất hiện trước mặt hắn.

Quản trò nâng tay lên, một chiếc búa phán quyết hiện ra trong lòng bàn tay.

Đầu búa khắc một con rắn vòng đuôi cắn nhau màu vàng sẫm, đôi mắt rắn khảm hai điểm sáng xanh, lặng lẽ phán xét những người chơi có mặt.

Ánh sáng toàn bộ không gian đột nhiên tối sầm xuống, chỉ còn một cột sáng trắng bệch từ hư vô chiếu xuống, bao phủ hắn và chiếc bàn dài bên trong.

"Trải qua màn sương của dối trá, xuyên qua tấm màn máu tươi, nhìn thấy chân tướng giữa vô vàn âm mưu."

"Ta lấy danh nghĩa trọng tài tuyên bố."

Búa hạ xuống.

Rầm—!

"Phe thám tử, chiến thắng."

Lời vừa dứt, chiếc búa phán quyết hóa thành vô số điểm sáng. Hắn giơ tay búng ngón tay, một tiếng "tách" giòn tan vang vọng khắp không gian.

Trước mắt Túc Miên tối sầm, như sân khấu hạ màn. Bên tai truyền đến giọng nói của người đàn ông dần nhỏ đi.

"Ván game này... đến đây kết thúc."

【Đang lưu trữ hồ sơ người chơi...】

【Đinh đong, lưu trữ dữ liệu thành công. Chúc mừng thám tử Túc Miên thông quan kịch bản vô hạn: "Oan Hồn Cô Nhi"】

【Điểm thám tử cộng vào điểm hiện tại】

【Đang truyền tống về thế giới chính...】

(Hết phó bản 1)

truyenfull,truyenfull vn