Túc Miên đang sợ không tìm thấy người thì vừa ngẩng đầu lên đã đụng phải Ngư Mạo Mạo.
Cô ta nghiến răng, dáng vẻ như muốn b*p ch*t cô, cô ta nâng tay lên định tát cô thì bị Túc Miên bắt lấy.
"Đồ điên! Kẻ giết người! Trả anh ấy lại cho tôi... hu hu hu..."
Ngư Mạo Mạo khóc đến thảm thương, Túc Miên hất tay cô ta ra, thấy phía sau còn có hai người khác chạy tới.
Vương Triết mệt đến mức chống đầu gối th* d*c, còn Ôn Tử Duệ đến chậm hơn một chút, nhưng khi nhìn thấy chiếc váy voan trong tay cô thì lập tức khựng lại.
Túc Miên dĩ nhiên chú ý đến phản ứng đó. Cô ném chiếc váy xuống đất, lấy ra bức tranh tìm được dưới đáy giếng.
"Tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu... tại sao cậu lại hối hận."
Ánh mắt cô hướng về phía Ôn Tử Duệ. Hai người còn lại sững sờ, hoàn toàn không hiểu câu nói bất ngờ ấy.
"Nhưng bây giờ... tôi hiểu rồi."
"Đôi mắt của bà lão... là cậu móc ra đúng không?"
Ánh mắt dưới mái tóc mái của Ôn Tử Duệ khẽ thay đổi, hai tay siết chặt thành quyền.
"Tôi không hiểu cô đang nói gì."
"Vậy à?"
"Thế thì giải thích chiếc váy này thế nào? Tại sao đồ đạc của Quan Tiểu Tiểu đều bị đốt sạch, chỉ còn sót lại chiếc váy voan này? Tại sao trong lễ tiễn biệt của mình, Lạc Tri lại mặc lễ phục nam? Vì cô ấy tốt bụng đổi đồ với cậu — người thích mặc đồ nữ, đúng không?"
Túc Miên từng bước ép sát. Ôn Tử Duệ cắn răng:
"Cô mới là hung thủ, Mễ Quả. Dù cô có giỏi ăn nói đến đâu cũng không thể phủ nhận sự thật."
Ánh mắt cậu ta lảng sang chỗ khác, cố tình như vô ý nói thêm:
"Huống hồ... Lâm Tiểu Phàm đã chết rồi."
Câu nói ấy như ném xuống một tảng đá khổng lồ.
Ngư Mạo Mạo lập tức òa khóc, nước mắt hòa cùng oán hận. Cô ta điên cuồng chỉ vào Túc Miên gào khóc: "Chính cô là hung thủ! Chính cô là Ngữ Đồng! Cô hại chết anh ấy! Đồ ác quỷ!"
Tiếng khóc vang vọng trong không khí. Cục diện hoàn toàn nghiêng về phía Ôn Tử Duệ, cậu ta thậm chí còn khẽ thở phào, khóe môi gần như muốn cong lên.
Nhưng đúng lúc ấy, khóe mắt cậu ta bắt gặp thấy Túc Miên khẽ cười.
Tiếng cười nhàn nhạt như dây đàn lướt qua trong gió, lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Cô chậm rãi ngẩng đầu, giọng nói dịu dàng nhưng sắc bén:
"Hứa Y Y... quyết định sai lầm nhất của cậu, chính là muốn giết tôi."
Ánh sáng xuyên qua kẽ lá, bóng cây loang lổ lướt trên gương mặt cô, khiến cô đẹp thanh lệ đến mức chẳng giống người phàm.
Nhưng khi ánh sáng đột ngột mở rộng, gần như bao phủ toàn bộ cơ thể, cô giống như một pho tượng thần sắp tự bốc cháy.
Ôn Tử Duệ nhận ra cô định làm gì, cậu ta trợn to mắt không dám tin.
Vương Triết hét lên:
"Mễ Quả!!! Lửa!!!"
"A a a a a!!!"
Ngư Mạo Mạo hét lên thất thanh lùi lại, trong đồng tử phản chiếu ánh lửa.
Vạt váy của Túc Miên bùng cháy với tốc độ cực nhanh, không hề báo trước. Ngay khi mọi người tưởng cô sẽ bị thiêu thành tro, cô gái dang hai tay, ngả người về phía sau.
"Tõm" một tiếng, cô rơi xuống nước.
Ngọn lửa tung bay giữa không trung rồi vụt tắt.
Cả không gian chìm trong yên lặng, chỉ còn những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.
Ôn Tử Duệ lùi lại vài bước, chân mềm nhũn ngồi sụp xuống đất.
Cậu ta không ngờ... thật sự không ngờ... để chứng minh câu jta là hung thủ, Túc Miên có thể làm đến mức này.
Cậu ta vốn muốn giết cô. Nhưng cậu ta không ngờ biến số duy nhất lại là Chu Diệc Thần.
Nếu Chu Diệc Thần không chết, Ngư Mạo Mạo sẽ không làm loạn lớn như vậy, mà Túc Miên là người duy nhất có khả năng phát hiện sự thật cũng sẽ chết lặng lẽ không ai hay biết.
Tất cả đều chỉ là ngẫu nhiên. Nhưng vì sao những sự ngẫu nhiên ấy nối tiếp nhau... cuối cùng kẻ thua cuộc vẫn là cậu ta?
Hứa Y Y thất thần cúi đầu, móng tay bấu sâu vào bãi cỏ.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì một bóng đen lướt qua mặt nước, ôm lấy cô gái rơi xuống hồ, đồng thời dùng áo vest phủ kín người cô.
Hắn nghiêng đầu nhìn ba người một cái. Ngư Mạo Mạo lập tức sợ đến im bặt, ngay cả khóc cũng không dám phát ra tiếng.
Nhưng Quản trò dường như chỉ liếc nhìn tùy ý, chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Sau khi rời khỏi đám đông, Túc Miên ho dữ dội, bàn tay lớn nhẹ vỗ lên lưng cô.
"Liều mạng cũng phải có chừng mực chứ, cô bé của tôi."
Tai Túc Miên ngập nước nên hoàn toàn không nghe rõ hắn nói gì. Mái tóc ướt dính vào má, từng giọt nước theo cằm rơi xuống.
Trong ánh mắt mệt mỏi lộ ra chút mơ màng và kiệt sức, cô khẽ nhắm mắt lại.
Không biết qua bao lâu, cô lại được người ta nhẹ nhàng đặt xuống.
Mơ hồ, cô nhìn thấy hắn tháo găng tay, áp bàn tay lên trán mình.
Lạnh quá.
So với cái nóng hầm hập trên trán cô, bàn tay ấy lạnh đến thấu xương.
Nhưng... lại rất dễ chịu.
...
Quản trò nhìn Túc Miên nắm chặt tay mình không chịu buông, rơi vào im lặng vô tận.
Không buông thì thôi đi, cô còn cầm tay hắn làm túi chườm lạnh, dụi loạn lên mặt mình, ép hai má mềm thành một cục.
Không giống mặt mình chút nào, Quản trò nghĩ.
Gương mặt này rất trắng, rất mềm, chỉ cần hắn muốn là có thể nắn thành bất kỳ hình dạng nào. Những biểu cảm tạo ra cũng khiến người ta sinh ra d*c v*ng muốn chà đạp.
Đặc biệt là lúc dính máu.
Bất lực, kinh ngạc, run rẩy, hoảng sợ...
Đẹp đến cực hạn.
Cho đến khi đôi môi đỏ tươi kia chạm lên lòng bàn tay hắn, Quản trò mới đột nhiên hoàn hồn, rút tay lại.
"Cháy đến hồ đồ rồi à?"
Hắn bật cười khẽ, giọng điệu không còn che giấu nữa. Không còn vẻ dịu dàng của "viện trưởng", mà tùy hứng, mang theo chút ác thú vị cùng hưng phấn khó nhận ra.
"Túc Miên... trò chơi sắp kết thúc rồi."
Hắn cúi người, giọng nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm.
"Em quá hợp khẩu vị của tôi."
"Ở lại đây với tôi được không?"
Ngón tay hắn cong lại, lướt dọc theo cổ cô gái.
Người trước mặt khẽ run lên, hàng mày nhíu lại.
Ngay lúc bàn tay hắn sắp bao trọn lấy cô, Quản trò bỗng cảm thấy Túc Miên lao vào người mình, hơi thở nóng ẩm lướt qua vành tai hắn.
"Mẹ..."
?
Túc Miên khe khẽ lẩm bẩm, giọng điệu còn mang theo chút làm nũng.
"Con không uống thuốc đâu..."
Quản trò sững người, thử đẩy cô ra.
Nhưng cô lại sáp tới, thậm chí ôm còn chặt hơn. Mùi hương trái cây như chất xúc tác khiến bầu không khí càng thêm nóng bỏng và ám muội.
Đôi môi ấy chạm lên chiếc mặt nạ lạnh băng. Hơi thở người đàn ông khựng lại trong thoáng chốc, hắn xách cổ áo cô, đặt người xuống giường.
"Chậc."
Hắn thở dài thật sâu, từ trên cao nhìn xuống cô gái. Bộ vest bị cô kéo nhăn nhúm, trên đó còn lưu lại hơi nóng.
Lại là thế này.
Hắn luôn quen nắm quyền kiểm soát cục diện, quen làm mọi thứ theo ý mình.
Nếu mọi chuyện lệch khỏi quỹ đạo định sẵn, hắn sẽ không chút do dự loại bỏ những kẻ không phối hợp.
Phiền phức là thứ hắn ghét nhất.
Còn những màn tính toán tranh đấu giữa các người chơi, trong mắt hắn chỉ là mấy trò trẻ con hèn hạ và nhàm chán.
Thế nhưng sự xuất hiện của Túc Miên lại khiến hắn phá lệ hết lần này đến lần khác.
...
Nhìn bóng dáng cô gái đang ngủ say thật lâu, Quản trò cầm đôi găng tay trên tủ đầu giường đeo vào, xoay người biến mất khỏi phòng y tế.
...
Khi mở mắt lần nữa, ngoài cửa sổ đã là màn đêm đen kịt. Túc Miên chậm rãi chống người ngồi dậy, trên tay vẫn còn cắm kim truyền dịch.
Cô giơ tay nhìn, chợt phát hiện bên giường có một người đang gục ngủ.
Vương Triết giật mình tỉnh giấc, dụi mắt rồi ngồi thẳng dậy:
"Cậu tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào?"