Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 142

Chương 142: Nhật ký

Rõ ràng anh ta không ngờ tới màn này, giơ tay cũng không được mà không giơ tay cũng chẳng xong.

Cố tình người mới này lại vô tình dùng thiết lập nhân vật để uy h**p anh ta.

Quả thật anh ta không phải kiểu người cấp tiến. Dò đường, giẫm bẫy, tiêu hao đều là việc mà người chơi cấp thấp nên làm.

Đây là cách giải quyết quen thuộc của anh ta.

Mà người mới này hiển nhiên cũng nhận ra điều đó.

Thấy Mạnh Tử Kỳ do dự, Kiều Nhất Nặc lập tức gào khóc, tiếng tru tréo vang khắp cả tòa nhà.

"Mạnh Tử Kỳ, anh có phải không yêu em nữa rồi không!!!"

"Dừng——!"

Mạnh Tử Kỳ lập tức bịt miệng cô ấy lại, gân xanh trên trán nổi lên, rõ ràng đang có lửa giận không chỗ phát tiết, nhưng lại vì thiết lập nhân vật mà buộc phải đứng ra.

"Tôi vào trước xem thử, mọi người ở đây chờ."

Kiều Nhất Nặc lập tức im bặt, đổi mặt còn nhanh hơn lật sách, đắc ý chớp mắt với Túc Miên.

Túc Miên: ...... Còn có thể chơi kiểu này à.

Mấy người đứng im lặng ngoài cửa.

Sau khi Mạnh Tử Kỳ đi vào, Vương Tiểu Nam cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.

"Ha ha ha ha ha ha ha Hình xăm vậy mà bị chơi rồi?!!!"

"Top 1 bảng trinh thám vậy mà bị chơi, buồn cười chết mất ha ha ha ha ha......"

Cô ấy thật sự nhịn không nổi mà ngồi xổm xuống đất cười. Chỉ cần nghĩ đến biểu cảm vừa rồi của Mạnh Tử Kỳ là cảm thấy cực kỳ hả dạ.

Tiểu Lý lặng lẽ lau mồ hôi nhìn bọn họ.

Một người mặt không cảm xúc, một người diễn sâu đến mức đáng sợ, một người cười đến méo cả mặt...

Đám phụ nữ này thật đáng sợ......

Năm phút sau, Mạnh Tử Kỳ từ trong đi ra, trên tay cầm một cuốn nhật ký, dáng vẻ điềm tĩnh thong dong.

"Tất cả các phòng đều bị khóa, chỉ có phòng khách là có thể hoạt động. Bức tranh treo trên tường là một cái bóng rất kỳ quái, tôi đã dùng điện thoại chụp lại."

Dù không tình nguyện, nhưng top 1 bảng trinh thám vẫn mãi là top 1.

Khả năng tìm manh mối và phát hiện chi tiết của anh ta cũng không thể xem thường.

Anh ta không biểu hiện ra chút sợ hãi nào, dù sao đạo cụ giữ mạng trong tay anh ta cũng đủ để anh ta chết ba trăm lần rồi.

Mấy người tụ lại quan sát bức ảnh, chăm chú nhìn kỹ.

Kiều Nhất Nặc:

"Cái quái gì đây, mờ tịt luôn......"

Ảnh là ảnh đen trắng.

Mơ hồ có thể nhìn ra đây là cái bóng được ánh đèn chiếu lên một bức tường.

Trong ảnh dường như có hai bàn tay đang làm cùng một động tác. Ngón trỏ và ngón cái chụm lại, ba ngón còn lại dựng lên, giống như ký hiệu "ok", nhưng lại không hẳn là vậy.

Vương Tiểu Nam:

"Người làm ký hiệu tay này... là hung thủ sao?"

Túc Miên lắc đầu.

"Đó là cùng một bên tay. Trong ảnh là hai người."

Vương Tiểu Nam nhìn kỹ lại, quả thật là vậy.

Túc Miên lại nghĩ đến điều gì đó, ngẩng đầu nhìn Mạnh Tử Kỳ.

"Tiện thể anh cũng xé luôn niêm phong ở ban công đi."

"Không phải... tôi..."

Mạnh Tử Kỳ muốn nói lại thôi.

Kiều Nhất Nặc lập tức đứng bật dậy:

"Hu hu hu hu hu hu hu Tử Kỳ......"

"Dừng... đủ rồi."

Mạnh Tử Kỳ đầy vạch đen trên trán, xoay người lại đi vào trong căn hộ.

Kiều Nhất Nặc lại cười hì hì hai tiếng, sung sướng đến cực điểm, ngay cả phá án cũng tràn đầy nhiệt huyết.

Dù trước kia cô ấy từng thề chết cũng không chơi kịch bản giết người, nhưng cùng lắm chỉ là để chọc tức Túc Miên.

Giờ chơi thật rồi mới thấy đúng là có chút thú vị.

Túc Miên giơ tay huơ huơ trước mặt Kiều Nhất Nặc đang chìm trong thế giới riêng.

Cô ấy lập tức hoàn hồn, lúng túng sờ sờ mũi.

Mấy người ngồi xổm trong hành lang xem nhật ký.

"Tôi quay về thăm em rồi. Dù là với thân phận người ghi đồng hồ nước, nhưng không sao cả. Sau khi ghi đồng hồ nước xong, tôi có thể ở lại nhà họ... không ai phát hiện. Như vậy, tôi có thể ở cạnh em lâu hơn một chút."

"Có người nói bức tường đó có ma... sẽ nuốt người. Tôi không tin......"

......

Mấy người đồng loạt nhìn sang Tiểu Lý.

Vương Tiểu Nam khoanh tay.

"Nói xem."

Tiểu Lý trợn to mắt, môi run rẩy, chỉ vào cuốn nhật ký mà nửa ngày không nói nên lời.

"Không phải, cái này... cái này tôi nói cái gì đây? Tôi căn bản không có đoạn ký ức này mà."

Thấy ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Tiểu Lý lập tức đứng bật dậy, gấp đến mức đầy đầu mồ hôi.

"Tôi thừa nhận! Tôi không có nhà, mỗi ngày sau khi ghi đồng hồ nước xong đều lén ở lại nhà chủ hộ, nhưng... nhưng chuyện này liên quan gì đến việc tôi là hung thủ chứ?!"

Cậu ta lại chỉ vào cuốn nhật ký.

"Ở đây tôi căn bản không quen ai cả, tôi quay về thăm ai được chứ?"

Cậu ta còn muốn biện giải, phía sau đột nhiên truyền tới một âm thanh quỷ dị.

"Bốp—" một tiếng.

Đèn tắt.

Lộc cộc... lộc cộc......

Kiều Nhất Nặc:

"Âm... âm thanh gì vậy......"

Tiểu Lý lùi hai bước, đột nhiên cảm giác có một vũng chất lỏng chảy đến dưới chân mình.

Hai chân cậu ta run cầm cập, nhưng một bước cũng không nhúc nhích được.

"Cứu tôi... cứu tôi với."

Cậu ta run rẩy lên tiếng.

Túc Miên nheo mắt lại, lúc này mới phát hiện bức tường phía sau Tiểu Lý đã tan chảy.

Phía trên cùng lộ ra biển số.

4–1.

"Tiểu Lý."

Túc Miên gọi.

"Đi vào căn hộ phía sau cậu!"

Tiểu Lý lắc đầu, mặt trắng bệch vì sợ, đến lời cũng không nói nổi, chỉ biết liên tục lắc đầu.

Luồng khí lạnh bò dọc theo bắp chân lên trên.

Cậu ta không hề nhận ra, bùn sáp đã quấn lấy hai chân mình.

Túc Miên lần nữa nâng cao giọng: "Đi vào."

Cô nghiến răng.

"Nếu cậu không muốn biến thành tượng sáp thì làm theo kịch bản đã nói đi!"

Lời vừa dứt, Tiểu Lý mới đột nhiên nhận ra thứ đang quấn trên chân mình là gì.

Cậu ta đã không còn khả năng suy nghĩ, cơ thể cứng đờ di chuyển vào cánh cửa đang tan chảy.

Ngay khoảnh khắc bước vào, cửa lập tức đóng sầm lại.

Mọi thứ yên lặng như tờ.

Kiều Nhất Nặc:

"Cái... cái đèn sao vẫn chưa sáng......"

Răng cô ấy va vào nhau lập cập, hai tay nắm chặt cổ tay Túc Miên, hoàn toàn không nhận ra mình đã bóp đỏ cả tay người ta.

Túc Miên lúc này mới chậm chạp cảm thấy đau, đau đến mức trừng Kiều Nhất Nặc một cái rồi lẩm bẩm: "Vớ vẩn, đèn cảm ứng âm thanh mà."

"Ồ... ồ... ra vậy, ha ha... tôi ngốc quá."

Túc Miên thấy trạng thái tinh thần của cô ấy thật sự đáng lo ngại, thở dài một hơi, chỉ đành âm thầm xoa cổ tay mình rồi tự đứng dậy.

Vương Tiểu Nam: "Ờm... v-vậy Tiểu Lý làm sao đây? Cậu ta sẽ không giống những người kia... mất tích luôn chứ?"

Túc Miên lắc đầu. "Không rõ. Nhưng hiện tại đi vào 4–1 là cách duy nhất. Nếu không cậu ta chỉ chết nhanh hơn thôi."

Mọi người còn chưa kịp thở phào, trên cầu thang chẳng biết từ lúc nào lại xuất hiện thêm một người.

Kiều Nhất Nặc hét lên một tiếng.

Đến khi nhìn rõ là người mới đỡ hơn chút, mặt mày đưa đám.

Đừng dọa cô ấy nữa được không......

Tỵ Thời đứng trên bậc thang, vịn lan can, nheo mắt mỉm cười như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều chẳng đáng nhắc tới.

"Cô chủ nhà, đến giờ ăn cơm rồi."

Túc Miên ngẩn người một chút.

"Ồ, được."

Kiều Nhất Nặc không thể tin nổi nhìn hai người, nhưng lại không dám lên tiếng.

Cứ như vậy trơ mắt nhìn người đàn ông dẫn cô đi.

Đến cuối, quản trò quay đầu nhìn cô ấy, nụ cười nhạt đi.

Vương Tiểu Nam cảm thán hai tiếng: "Thân phận chủ nhà còn có đặc quyền này luôn à."

Quay đầu lại liền thấy mặt Kiều Nhất Nặc còn trắng hơn, miệng lẩm bẩm: "......Đáng sợ vãi thật."

Không biết là đang nói cái gì.

Đêm xuống.

Tiếng gió lạnh xào xạc, sóng ngầm âm thầm cuộn trào.

Cô gái nằm bên cửa sổ.

Chiếc váy ngủ màu lanh mỏng manh khiến gương mặt ấy trông càng yên tĩnh, kiểu tóc tết lệch bên mang theo vẻ thanh lãnh dịu dàng.

Cách tết lần này thô ráp hơn trước vài phần.

Mấy lọn tóc bên cạnh dựng lên lộn xộn như bị tĩnh điện làm xù, nhưng lại tạo nên một vẻ đẹp hỗn độn đặc biệt.

truyenfull,truyenfull vn