Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 141

Chương 141: Nụ hôn khói thuốc

Vì thế cô giật lấy điếu thuốc trong tay người đàn ông, chăm chú nhìn một lúc rồi chậm rãi đưa vào miệng.

Cô cẩn thận mím nhẹ một hơi, để khói thuốc lưu lại trong khoang miệng, yết hầu khẽ động, như thể nuốt xuống mà đưa nó vào trong.

Cô nhìn người đàn ông đang đặc biệt tò mò với hành động của mình, đột nhiên kiễng chân hôn lên môi hắn.

Trong ánh mắt kinh ngạc ấy, cô vòng tay ôm lấy cổ hắn, như mèo nhỏ l**m láp đôi môi lạnh lẽo, hòa hơi thở mang mùi thuốc lá vào giữa môi răng.

"Chậc."

Túc Miên bất mãn ngẩng đầu.

"Mở miệng."

Yết hầu Tỵ Thời lăn lên xuống, hắn đột ngột áp tới, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, giành lại quyền chủ động.

Lần này Túc Miên không lùi bước, ngược lại còn có chút hiếu thắng. Sau khoảng phòng thủ ngắn ngủi lại chủ động phản công. Trong bầu không khí yên tĩnh, nhiệt độ nhanh chóng tăng cao, tiếng hô hấp hòa cùng tiếng nước.

Hàng mi Túc Miên run nhẹ, cô sờ lên mặt người đang có chút thất thần kia rồi khẽ cười.

"A Tỵ."

Tỵ Thời khựng lại.

Giọng nói trong trẻo vang bên tai hắn.

"Mặt anh vậy mà cũng có thể nóng như thế này."

Hắn nhìn cô gái trước mặt, lần đầu tiên chịu thua.

Sát ý khó hiểu kia bị thứ khác thay thế.

Hắn khẽ th* d*c rồi nhắm mắt lại.

Có lẽ đã có người nghe thấy động tĩnh trên tầng bảy, nhưng từ đầu đến cuối không ai dám đi lên. Chỉ là sau khi tiếng động xảy ra, các cư dân trở nên cẩn thận hơn, đồng thời âm thầm cầu nguyện người bước vào căn phòng kia ít nhất còn có thể giữ được toàn thây.

Mọi chuyện đều là hiểu lầm trùng hợp.

Nhưng dường như... lại là định mệnh đã sắp đặt.

"Bây giờ còn ghét hút thuốc không?"

Tỵ Thời ngẩn người giây lát rồi lắc đầu.

Túc Miên kéo cổ áo hắn xuống, hôn lên khóe mắt hắn. Ngay cả mí mắt cũng nóng đến bất thường.

"Vậy chẳng phải được rồi sao?"

Cô nói: "Em đói rồi, nấu cơm cho em đi."

"Ừm."

Bên phía Kiều Nhất Nặc và Mạnh Tử Kỳ vẫn còn ở hiện trường vụ án. Động tĩnh lớn bên kia khiến cả hai đồng thời ngẩng đầu.

Kiều Nhất Nặc nuốt nước bọt.

"Có nên lên xem không?"

Mạnh Tử Kỳ vẻ mặt nhàn nhạt lắc đầu.

"Chuyện của quản trò tốt nhất đừng xen vào, nếu không rất dễ chết sớm."

Kiều Nhất Nặc nhìn ra ngoài cửa sổ một cái rồi thu hồi ánh mắt, bám sát Mạnh Tử Kỳ từng bước trong quá trình điều tra.

Anh ta sờ tượng sáp một cái, cô ấy cũng sờ tượng sáp một cái.

Anh ta kéo ghế, cô ấy cũng kéo ghế.

Mạnh Tử Kỳ quay đầu, có chút bất lực.

"Tiểu Huyên, em không cần phải theo sát tôi như vậy đâu. Có lẽ tôi cũng không phát hiện được gì."

Kiều Nhất Nặc cười cười.

"Không sao, tối em mới livestream, vừa lúc có thể phụ anh một tay."

Hôm qua bị anh ta lừa dễ dàng như vậy, hôm nay cô ấy nhất định phải tập trung toàn lực, xem tên âm hiểm xảo quyệt này còn giở trò gì nữa.

Thích diễn trò đúng không?

Vậy cô ấy cũng diễn cùng anh ta.

Nghe vậy, Mạnh Tử Kỳ cũng không nói thêm gì nữa, ngẩng đầu quan sát tòa nhà đối diện.

"Em biết Hà Tam Tam ở đâu không?"

Kiều Nhất Nặc lắc đầu, ánh mắt đầy cảnh giác.

"Không biết. Anh nghi ngờ cô ấy?"

Mạnh Tử Kỳ bất đắc dĩ.

"Yên tâm đi, tạm thời tôi chưa nghi ngờ chị em tốt của em."

Kiều Nhất Nặc lập tức lùi hẳn một bước lớn, suýt nữa va vào bàn ăn phía sau, sắc mặt không mấy thân thiện.

"Sao anh biết cô ấy là chị em của tôi?"

Người đàn ông khựng lại, cất kính Fresnel đi, ánh mắt đầy ý cười nhìn cô ấy.

"Tôi không biết. Nhưng hình như em tự khai rồi."

Anh ta vốn chỉ muốn trêu chọc một chút việc cô ấy vô thức đứng về phe Túc Miên, không ngờ cô ấy lại tự nói ra.

Nghe thấy câu này, Kiều Nhất Nặc vừa tức vừa giận, đá mạnh vào sofa bên cạnh.

Không đúng không đúng!

Sao cô ấy lại rơi xuống thế yếu nữa rồi???

"Cứ chờ đi đồ đàn ông già, sớm muộn gì bà đây cũng khiến anh nếm mùi thua thiệt!"

Nói xong cô ấy không ở lại đây nữa, tức tối rời khỏi nhà dì Lưu.

Vừa rồi cô ấy thấy Túc Miên chạy lên tầng trên nên âm thầm lo lắng, nhấc chân đi lên.

Nhưng đến tầng bốn thì dừng lại.

Một luồng gió lạnh thổi từ phía sau tới.

Kiều Nhất Nặc nhìn căn hộ 4–2 đầy quỷ dị, rơi vào trầm mặc.

Cánh cửa này... trước giờ vẫn mở sao?

Nhưng nếu vậy tại sao lại còn dán niêm phong?

Cô ấy không đủ can đảm đi vào, đang định tiếp tục lên lầu thì vừa xoay người đã thấy phía sau có một bé gái ôm búp bê đứng đó.

Mái tóc dài che mất một mắt, con mắt còn lại lộ ra bên ngoài, ngẩng lên nhìn cô.

"A—!"

Kiều Nhất Nặc giật mình hét lên, vội lùi hai bước, đập mạnh vào bức tường xi măng của căn 4–1.

Cô bé là cư dân tầng sáu.

Bé nghiêng đầu.

"Chị à... tầng này có ma, tốt nhất đừng ở lại đây..."

Hồn Kiều Nhất Nặc gần như bay mất, cô ấy cuống quýt gật đầu rồi định bỏ chạy.

"Có thể kể vì sao lại có ma không?"

Giọng nói trong trẻo vang lên nơi góc cầu thang.

Túc Miên từ trên lầu đi xuống. Kiều Nhất Nặc lập tức ôm lấy cánh tay cô, sắc mặt trắng bệch.

"Chị chủ nhà không biết sao?"

Cô bé v**t v* con búp bê rồi chậm rãi kể: "Trước đây căn 4–2 thật ra có người ở. Nhưng sau đó... người đó mất tích."

"Ngay sau đó, tất cả những ai từng ở căn 4–2 đều mất tích."

"Cho nên có người đã niêm phong căn 4–2 lại."

Mạnh Tử Kỳ hỏi: "Vậy còn căn 4–1 đã xảy ra chuyện gì?"

Không biết anh ta xuất hiện từ lúc nào, còn kéo theo cả Vương Tiểu Nam và Tiểu Lý nghe tiếng mà tới.

Cô bé lắc đầu, cười để lộ tám chiếc răng.

"Khi cư dân căn 4–1 rời đi... em còn chưa sinh ra nữa."

"Mẹ em gọi em về ăn cơm rồi. Tạm biệt các chú các cô."

......

Vương Tiểu Nam gãi mặt.

"Chúng ta đâu có già đến thế chứ?"

"Là rời đi hay là chết?"

Túc Miên chăm chú nhìn cánh cửa kia, ánh mắt chớp động.

Kiều Nhất Nặc nuốt nước bọt.

"Tam Tam... cậu không phải là muốn... muốn đi vào đó chứ?"

Nghe vậy, Túc Miên gật đầu, vừa định bước tới thì cánh tay đã bị ai đó kéo mạnh.

Kiều Nhất Nặc ghé sát lại, hạ thấp giọng, nói nhanh như súng liên thanh.

"Đợi đã đợi đã đợi đã, Tam Tam cậu gấp cái gì chứ? Cánh cửa này nhìn kiểu gì cũng có vấn đề. Lỡ là kiểu kích hoạt một chiều thì sao? Cậu đi vào, rầm một cái cửa đóng lại, chúng tớ còn chẳng biết cậu biến mất thế nào."

Nhưng Túc Miên không nghĩ vậy.

Trên đời không tồn tại tử cục kín không kẽ hở.

Huống hồ đây còn không phải tử cục.

Một khe hở rõ ràng được để lại cho người chơi, chính là lời mời gọi thăm dò mà trò chơi dành cho kẻ khám phá.

Có lẽ rất nhiều người chơi sẽ lựa chọn dừng bước ở đây. Trong mắt họ, tính mạng quan trọng hơn phá án.

Nhưng Túc Miên luôn tin rằng... nơi càng gần manh mối, càng dễ sống sót.

Cô từ trước đến nay vẫn luôn cố chấp.

Nhưng cũng quyết đoán.

Túc Miên định bước vào phòng, Kiều Nhất Nặc đột nhiên hít sâu rồi lớn tiếng gọi:

"Mạnh Tử Kỳ——!"

Mấy người đều bị cô ấy làm giật mình.

"Tiểu Huyên sợ."

Cô ấy lập tức nhào tới, động tác cực kỳ thành thạo: ôm eo, áp sát, đem toàn bộ chiêu thức thả thính đàn ông trong quán bar dùng hết lên người Mạnh Tử Kỳ.

"Tử Kỳ, anh khác mà. Anh thân thủ tốt như vậy, phản ứng còn nhanh... Trong đám chúng ta, em chỉ tin anh thôi. Nếu ngay cả anh cũng không dám vào, em càng chẳng còn hy vọng gì nữa."

Cô ấy giả vờ lau nước mắt, bĩu môi nói chuyện.

Vương Tiểu Nam: "......?"

Tiểu Lý: "......Hả?"

Ngay cả Túc Miên cũng sững người một chút, theo bản năng nhìn sang Mạnh Tử Kỳ.

Mạnh Tử Kỳ cả người cứng đờ.

truyenfull,truyenfull vn