Chương 143: Phòng âm dương
Vẫn là chiếc ống nhòm đó. Sau khi Mạnh Tử Kỳ xé niêm phong xuống, quả nhiên tầm nhìn rõ ràng hơn rất nhiều.
Nhưng vẫn chẳng phát hiện được gì.
Cô thậm chí còn nhìn thấy cả bức ảnh trong phòng khách. Quan sát thêm một lúc, Túc Miên đành bỏ cuộc. Đến khi đứng dậy lại vô tình kéo phải tóc.
"Xì......"
Cô nhíu mày.
Tóc là do Tỵ Thời buộc cho cô, có lẽ lúc chạy trong hành lang đã bị bung ra rồi.
Lúc ăn cơm cô ngồi trên vali, Tỵ Thời cứ loay hoay nghịch tóc cô mãi.
Túc Miên đã có thể tưởng tượng kiểu tóc của mình xấu đến mức nào rồi.
Ngay khoảnh khắc cô đặt ống nhòm xuống, một nam sinh cấp ba đang cắm cúi học bài bỗng dưng dừng động tác.
Ánh đèn tầng bốn chập chờn lúc sáng lúc tối.
Cộc, cộc, cộc......
Có người đẩy cửa bước vào phòng, dễ dàng mở ra những căn phòng khác mà ban ngày Mạnh Tử Kỳ không thể mở được.
Cô ấy đi chân trần bước vào phòng ngủ, nhưng đột nhiên đập mạnh ngón chân vào góc bàn.
Ngón cái bị tách mạnh khỏi những ngón còn lại, đau đến mức Kiều Nhất Nặc bừng tỉnh.
"Đệt á a a a đau chết mất——!"
Cô ấy hét lên một tiếng, đau đến lồng ngực phập phồng.
Chưa kịp thở đều lại, cô ấy đã sững người.
Cô ấy... mộng du sao?
Đây là đâu vậy???
Kiều Nhất Nặc quay đầu nhìn ra ngoài một cái, càng nhìn càng thấy cách bài trí này quen thuộc đến đáng sợ.
Tim cô ấy dần chìm xuống vực sâu.
Cô ấy đang ở... 4–1?
Nhận ra điều đó, máu toàn thân cô aáy như chảy ngược.
Lúc này cô ấy đang ở trong một phòng ngủ xa lạ, cảm giác sợ hãi lập tức bùng lên.
Cô ấy muốn xoay người bỏ chạy, nhưng tay lại vô thức sờ lên chiếc chăn phồng lên trên giường.
Da gà nổi đầy người.
Mắt cô ấy cũng chẳng dám nhắm lại.
Cứng cứng...... chẳng lẽ là xác chết?
Càng nghĩ cô ấy càng thấy mình sắp ngất tới nơi, cố gắng kìm nén hơi thở.
Tim đập thình thịch, adrenaline tăng vọt.
Nhưng cứ sờ như vậy suốt mấy phút, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tâm trạng Kiều Nhất Nặc bắt đầu dao động bất an.
Lúc thì cô ấy chú ý về phía cửa, lúc lại cúi đầu nghiên cứu hoa văn trên chăn.
Ngay lúc cô ấy cầu mong mọi chuyện mau kết thúc, một chỗ nào đó đột nhiên động đậy.
Trong nháy mắt, dưới lớp chăn nhô lên một khuôn mặt người, trượt tới bên gối.
Mặt vàng như sáp, nhưng má hồng lại đỏ đến quỷ dị, gò má nhô cao.
Cơ thể bà ta từ từ trượt ra khỏi chăn, hai tay đặt trên bụng.
Không nhìn Kiều Nhất Nặc.
Bà ta chỉ chăm chăm nhìn lên trần nhà, nhưng chân thực đến mức như bất cứ lúc nào cũng sẽ quay đầu lại, mỉm cười với cô.
Kiều Nhất Nặc cảm thấy trong khoảnh khắc đó, tim mình ngừng đập.
......
"A a a a a a a a——!!!"
...
"Lại chết nữa rồi! Lại có người chết nữa rồi!"
"Ôi giời đúng là tạo nghiệt, tôi không nên ham rẻ mà ở đây, xong rồi xong rồi, chúng ta sẽ không cũng bị......"
"Đừng nói xui xẻo thế, phi phi phi!"
"Tội nghiệp thằng bé quá...... haiz, còn chưa thi đại học đã chết rồi."
"Vẫn còn đang học vật lý đấy, haiz, thôi cũng được, kiếp sau làm nhà vật lý học."
Tầng ba bị vây kín đến nước chảy không lọt.
Đám người ríu rít ồn ào không ngừng, nhưng khi quản trò xuất hiện thì lập tức im bặt.
Có người vốn định vào phòng xem náo nhiệt, cuối cùng vẫn dừng bước.
Sau đó mọi người đùn đẩy nhau rời đi.
Một ông chú lau mồ hôi, âm thầm chửi: "Chủ nhà này đúng là thất đức......"
"Không ở thì cút."
Chẳng biết từ lúc nào Túc Miên đã đứng phía sau ông ta, thần sắc nhàn nhạt.
Ông chú giật bắn mình, nhìn rõ người tới liền liên tục xin lỗi, xám xịt kẹp tờ báo bỏ chạy.
"Tiểu Lý vẫn chưa ra sao?"
Tinh thần Vương Tiểu Nam có vẻ không tốt lắm, mắt cụp xuống, thuận miệng hỏi.
Tỵ Thời thay sang một chiếc áo len màu khói thuốc tay dơi.
Trên cổ buông xuống một sợi dây chuyền dài mảnh, mặt dây là một con rắn nhỏ với dáng vẻ linh hoạt, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Túc Miên hơi nghi hoặc.
Trong vali của hắn hình như đâu có mấy bộ quần áo này?
Lấy đâu ra mà ăn diện hoa hòe thế không biết.
"Có thể lên lầu xem cậu ta đấy nhé."
Tỵ Thời mỉm cười nhắc nhở.
Mấy người chơi quay người lên tầng.
Cửa 4–2 mở toang.
Tiểu Lý nghe thấy động tĩnh mới chậm rãi tỉnh dậy.
Cậu ta vén chăn, đi dép lê tới cửa.
Nhớ lại mọi chuyện hôm qua, cậu ta vô cùng may mắn vì mình đã bước vào căn phòng này.
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Cậu ta thở phào một hơi dài, cảm giác vui sướng và sống sót sau tai nạn đồng thời dâng lên.
Xem ra là hắn nghĩ quá nhiều rồi.
Phó bản này đúng là biết hành người.
"Haiz, chỉ là ngủ một giấc thôi mà. Tôi ở đây thì có gì phải sợ chứ."
Cậu ta chỉnh lại quần áo, thần thanh khí sảng đi ra cửa.
Nhưng lại phát hiện sắc mặt mấy người chơi ở cửa đều vô cùng kỳ quái.
Nụ cười trên mặt cậu ta dần biến mất.
"Mấy người... sao thế?"
Vương Tiểu Nam nuốt nước bọt.
"Tiểu Lý... cậu không phát hiện ra cậu... ngủ cả đêm trên trần nhà à?" Vương Tiểu Nam khó hiểu nhíu mày.
"Cậu nói cái gì thế? Tôi ngủ trên giường mà. Tuy chăn hơi mỏng, hơi lạnh, nhưng sao tôi có thể ngủ dưới đất được?"
Túc Miên giơ tay chỉ vào trong phòng.
"Quay đầu lại."
Tiểu Lý chậm rãi quay đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, tim cậu ta như ngừng đập.
Hơi lạnh dọc theo cột sống bò từng chút từng chút lên trên.
Tất cả đồ nội thất đều ở trên trần nhà.
Không đúng.
Phải nói là nơi cậu ta đang đứng mới là trần nhà, còn sàn nhà thì ở phía trên.
Thế nhưng mọi thứ lại được bày biện ngay ngắn như một căn phòng bình thường, chỉ là toàn bộ bị đảo ngược.
Quá kỳ quái.
Cũng quá quỷ dị.
Vậy nên...... tối qua cậu ta thật sự ngủ trên trần nhà......
Miệng Tiểu Lý run run.
Lúc này mới muộn màng cảm thấy sởn tóc gáy.
Túc Miên quan sát một lúc mới lên tiếng:
"Cậu nên cảm thấy may vì mình ngủ trên trần nhà."
"T-tại sao?"
Tiểu Lý nói còn không sõi nữa.
Tương tự như một truyền thuyết dân gian nào đó.
Người già ở nông thôn thường nói, kiểu nhà như vậy không được tùy tiện bước vào.
Một khi căn phòng bị đảo ngược, không phải nhà bị lật, mà là âm dương đổi chỗ.
Nơi người sống ở, đất ở dưới, trời ở trên.
Nơi người chết ở, đường ở trên đầu, dưới chân giẫm phải đều là "hư không".
Nếu một ngày nào đó bạn mở cửa ra, phát hiện sàn nhà chạy lên trần nhà, vậy chứng tỏ nơi bạn đang đứng không còn là địa giới dành cho người sống nữa.
Giống như "cầu thang âm dương" mà những năm tám chín mươi thường nhắc tới.
Mặt trước người sống đi, mặt sau người chết đi.
Người ta nói nhà dưới âm phủ vốn dĩ là đảo ngược.
Ma đi đường không dùng chân mà dùng bóng.
Cho nên nơi chúng ở, sàn nhà phải nằm trên đầu để chúng giẫm lên bóng mà đi.
Người già nói, kiểu nhà này đa phần từng có người chết oan.
"Nhà lật thì không sao, nhưng nếu người bị lật theo... thì sẽ không quay lại được nữa."
Một ông lão vừa đánh cờ xong không biết từ đâu chui ra, dọa đám người chơi giật mình.
Ông ta còng lưng, nói xong liền thong thả lên lầu.
Một mảnh yên tĩnh.
Rõ ràng là ban ngày, nhưng nơi này lại tối tăm âm lãnh đến vậy.
Hàn ý len vào lòng tất cả mọi người.
......
"Không sao đâu, cậu có bị lật đâu, chứng tỏ cậu vượt qua rồi."
Vương Tiểu Nam lên tiếng an ủi.
Mạnh Tử Kỳ vào căn phòng đối diện đã quen đường quen lối.
"Nhật ký cập nhật rồi."
Anh ta lấy cuốn nhật ký ra.
Hôm qua cuốn nhật ký đó chỉ có trang đầu tiên có chữ, hôm nay đã biến thành hai trang.
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
Trên trang nhật ký mới viết rằng...