Túc Miên đột nhiên tung một cú đấm về phía hắn.
Mềm oặt, hoàn toàn chẳng có chút lực nào.
Tỵ Thời nắm lấy nắm tay nhỏ của cô, nghiêng đầu nhìn.
Cô gái trợn mắt với hắn, nghiến răng nghiến lợi:
"Nhân cách trong phó bản này của anh thật đáng ghét! Cực kỳ đáng ghét!!! Siêu cấp vô địch cực kỳ đáng ghét!!!"
"Phụt..."
Nhìn dáng vẻ căm phẫn của Túc Miên, Tỵ Thời chẳng những không tức giận mà còn thấy rất thú vị.
Ngược lại, đây là lần đầu tiên hắn nghe cô trực tiếp bày tỏ "ghét" như vậy.
Ừm, đáng được khen ngợi.
Có điều nhân cách này của hắn đúng là hơi thô bạo, lại thiếu chừng mực, khiến mèo con bị k*ch th*ch quá mức.
Dù sao cũng là đứa trẻ lớn lên trong lò mổ, tâm lý có thể khỏe mạnh đến mức nào chứ.
Nhưng mà...
Phần còn lại cứ để hắn tiếp quản là được rồi.
Hắn dễ dàng nâng một chân của Túc Miên lên đặt lên vai mình, xoay đầu cô sang chỗ khác.
Ngón cái đè lên môi cô, tay còn lại giơ lên, chiếc mặt nạ biến mất, hắn dùng miệng cắn tháo găng tay xuống.
"Miên Miên, có qua có lại."
Ngón tay hắn chính xác tìm đến hõm chân của cô, chậm rãi day tròn.
Cô gái lập tức mất hết sức phản kháng, hô hấp dồn dập mà đè nén, cau mày nghẹn ngào, chiếc đuôi vểnh cao lên.
Tỵ Thời mỉm cười, đầu ngón tay tiếp tục tiến vào vùng đất chưa biết.
"Có điều bên cạnh vẫn còn mấy vị khách khó chịu."
"Nếu muốn kêu lên... thì cắn ngón tay tôi nhé."
......
"Sao bữa sáng hôm nay lại có đồ hộp vậy?"
Pit dụi đôi mắt còn ngái ngủ, nhìn thấy trên bàn ngoài bánh mì bơ và trái cây như mấy ngày trước, còn xuất hiện thêm một hộp đồ hộp.
Felix lại chẳng thấy kỳ quái chút nào, tự mình ngồi xuống.
Luna hỏi: "Chỉ còn một lúc nữa là bỏ phiếu rồi, Vero và Elizabeth đâu?"
Bàn ăn sáu người giờ chỉ có bốn người tới, quả thật có chút kỳ lạ.
Nhưng Điền Noãn lại mang theo nụ cười trên môi, tâm trạng cực kỳ tốt.
Cô ta nóng lòng muốn tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa ghê tởm vừa khiến mình hả hê ấy, đến trái cây cũng chẳng ăn được mấy miếng.
Khi mọi người im lặng dùng bữa, cô ta đứng dậy lau miệng định rời đi, lại bị nữ hầu bên cạnh Elizabeth chặn lại.
Cô ta nhìn thấy nữ hầu kia cười tươi rói.
"Vương hậu bệ hạ, công chúa nói rất vui vì có thể có được đôi giày múa đỏ, hôm nay đặc biệt mua loại đồ hộp có thể giữ mãi tuổi xuân này, hy vọng ngài sẽ ăn thử."
Mấy người sửng sốt, đồng loạt nhìn về phía Điền Noãn.
Điền Noãn khựng lại, sau đó lập tức chỉnh lại biểu cảm, trong lòng lại đầy khinh thường.
Thôi vậy, dù sao người cũng sắp chết rồi, ăn một hộp đồ hộp thì đã sao.
Coi như thỏa mãn nguyện vọng trước khi chết của cô vậy.
Điền Noãn cười khẩy một tiếng.
Cô ta mở hộp đồ hộp ra, cực kỳ qua loa dùng nĩa xiên một miếng bỏ vào miệng.
Thịt ngọt ngấy, dính nhớp, còn trơn trượt như gân móng gì đó, khiến cô ăn mà nhíu chặt mày.
Đột nhiên răng va phải v*t c*ng nào đó, cô ta lập tức nhổ ra.
Một vật hình lưỡi liềm màu trắng rơi xuống mặt bàn.
Ba người còn lại hít vào một ngụm khí lạnh.
"Cái... cái này chẳng lẽ là..."
"Ọe... ghê quá."
"Ọe—"
Điền Noãn trợn to mắt, che miệng suýt nôn ra ngay tại chỗ.
Trong nháy mắt máu dồn lên đầu, cả sinh lý lẫn tâm lý đều gần như mất khống chế.
Túc Miên!!!
Cô ta gào thét trong lòng.
Một cước đá đổ hộp đồ hộp xuống đất, chất dịch đặc sệt trào ra ngoài, chậm rãi chảy đến chân những người chơi.
Điền Noãn tức đến phát điên lao về phía nhà vệ sinh, ánh mắt hung dữ như muốn giết người.
Những người còn lại trầm mặc một lúc.
Sắc mặt Pit tái mét, hoàn toàn mất hết khẩu vị, còn Luna thì đầy vẻ nghi hoặc.
Đồ hộp này... hình như đến từ nhà máy đồ hộp của Vero đúng không?
"Nếu Elizabeth không ở đây, vậy để tôi thay cô ấy nói nốt những điều còn dang dở hôm nay."
Felix đứng dậy, cúi người chào mọi người.
Dường như hắn đã sớm đoán được cảnh vừa rồi, nhưng từ đầu tới cuối đều im lặng ngồi xem kịch.
"Rất vinh hạnh được trở thành người kiểm phiếu lần này, mặc dù vốn dĩ người đó phải là Elizabeth."
Felix khẽ cười, vuốt tóc.
Pit cạn lời nhìn cậu ta ở đây ngoài anh ta và dì Luna ra còn ai nữa đâu, không biết đang tạo dáng cho ai xem.
"Cô ấy đã lẻn vào nhà máy đồ hộp của Vero và phát hiện ra nguyên liệu làm đồ hộp."
"Đúng vậy, vô cùng tươi mới và đầy đủ."
"Khoan khoan khoan..."
Đầu óc Pit đứng hình trong giây lát.
"Ý anh là... thứ Melissa vừa ăn chính là...?"
Felix gật đầu.
Sắc mặt Pit càng thêm khó coi.
"Ông ta chính là chủ nhân của đôi giày múa đỏ."
"Đôi giày bị nguyền rủa ấy lại trở thành tình nhân trong mộng của tất cả mọi người."
"Ai ai cũng tranh nhau muốn có nó, nhưng chẳng ai phát hiện ra rằng sau khi mang vào thì không thể tháo ra được nữa."
"Vì vậy chỉ có thể chặt chân mình đi, giống hệt như trong truyện cổ tích."
"Và Vero đã lợi dụng điều này, dùng những bàn chân bị cắt đứt làm nguyên liệu cho nhà máy đồ hộp, nghiên cứu ra loại đồ hộp gọi là giữ mãi tuổi xuân, tinh lực dồi dào để lừa người tiêu dùng mua."
Luna hỏi: "Vậy nên... xác con gái người vắt sữa ở Suối Phong Ngữ là vì nguyên nhân này sao?"
Felix gật đầu.
"Ở đó không chỉ có xác cô ấy, mà còn rất nhiều thi thể khác."
"Xác bị vứt từ thượng nguồn xuống hạ lưu, cuối cùng tụ lại ở dòng suối cuối nguồn."
Pit hít một hơi lạnh.
Felix tiếp tục: "Cho nên gương mặt người hiện lên trên bức tường nhà vệ sinh hôm đó chính là oan hồn của những người đã chết."
"Trong đó có cả khuôn mặt của quốc vương, chứng tỏ ông ta cũng từng mang đôi giày ấy, đúng như Elizabeth suy đoán."
Luna cuối cùng cũng bừng tỉnh gật đầu, nhưng ngay sau đó lại nghi hoặc:
"Vero không có ở đây thì tôi còn hiểu được, nhưng Elizabeth đâu?"
Felix và Pit đều lắc đầu.
Ở một nơi khác.
Biểu cảm của Điền Noãn méo mó dữ tợn, trong lòng đã mắng Túc Miên hàng trăm lần, vừa ôm cổ vừa lao về phía nhà vệ sinh, muốn nhanh chóng súc sạch cổ họng.
Nhưng trước mặt đột nhiên có người xuất hiện chặn cô ta lại.
Cô ta đang định nổi giận thì vừa nhìn rõ người trước mặt liền lập tức nguôi xuống.
"Là anh? Kế hoạch thành công rồi?"
Tỵ Thời gật đầu, chỉ xuống đường hầm dưới đất.
Điền Noãn cong môi cười, chỉnh lại quần áo, sợ bỏ lỡ bất kỳ cảnh tượng nào nên thậm chí chẳng vào nhà vệ sinh nữa, vội vàng bảo hắn dẫn đường.
Đường hầm dưới lòng đất chỉ có ba người được vào: Quốc vương, vương hậu và công chúa.
Sau khi bước vào đường hầm, Điền Noãn phất tay cho đám vệ binh lui xuống.
Vệ binh muốn nói lại thôi, lo lũ điên trong tầng hầm sẽ dọa vương hậu sợ hãi.
Nhưng Điền Noãn thấy anh ta chần chừ không đi liền hung hăng trừng mắt một cái.
Dưới ánh đèn vàng u ám, lớp trang điểm đỏ tím kia càng trở nên quỷ dị.
Người đàn ông sợ đến co cổ lại, vội vàng phất tay dẫn đám vệ binh rút đi.
Hành lang lập tức chìm vào yên tĩnh.
Điền Noãn ngẩng cao đầu tiếp tục bước tới, nhưng lúc này tầng hầm hoàn toàn không có tiếng động nào, yên lặng đến kỳ quái.
Tiếng kêu thảm thiết hay r*n r* mà cô ta tưởng tượng ra chẳng xuất hiện lấy một tiếng.
Cho đến khi đi tới cuối hành lang, cô ta mới phát hiện nơi giam giữ đám nam sủng kia hoàn toàn không có một ai.
Cô ta nghiến răng quay đầu, đang định chất vấn Fort rốt cuộc là chuyện gì thì trước mắt bỗng tối sầm, ngất lịm xuống đất.
Khi mở mắt ra lần nữa, cô ta phát hiện mình đang ở trong một không gian tối tăm.
Bốn phía đều được xây bằng những viên gạch men hình vòng cung.
Cô ta đưa tay sờ thử, dưới thân là bãi cỏ.
Váy áo đều dính đầy bùn đất và cỏ vụn, trông vô cùng chật vật.