Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 129: Bồ câu trắng

Cô ta sững người, rồi lập tức bò dậy.

"Tên nô lệ chết tiệt! Mau cút ra đây cho tao!"

"Khế ước bán thân của mày, tao có thể thu hồi lại. Nếu dám trái lệnh tao, tao sẽ khiến mày sống không bằng chết!"

Cô ta vừa điên cuồng gào thét vừa bò ra khỏi cái pháo đài khổng lồ kia.

Nơi này cũng kỳ quái vô cùng, không gian rộng lớn, nhưng lại chỉ mở một cánh cửa cực nhỏ.

Khi được thấy ánh sáng lần nữa, cô ta ngẩn người.

Trước mắt là mặt ngoài quen thuộc của tòa lâu đài, còn trên hành lang phía trước, đứng đó là người phụ nữ mà cô ta hận đến tận xương tủy.

"Cô..."

Điền Noãn không dám tin mà mở to mắt, nhìn Forty đứng phía sau Túc Miên.

Còn Túc Miên thì lạnh nhạt nhìn cô ta, đáy mắt lại ẩn chứa chút ý cười châm chọc.

"Cảm giác bị chơi đùa thế nào hả, Melissa?"

Túc Miên hờ hững lên tiếng, hai ngón tay kẹp lấy tấm thẻ kỹ năng.

Môi Điền Noãn run rẩy, trợn mắt há hốc mồm, ngón tay bấu sâu vào nền đất.

Đó là tấm thẻ cô ta đưa cho tên nô lệ kia.

Hắn chưa từng dùng nó.

Từ đầu đến cuối đều chưa từng dùng.

Mình bị lừa rồi.

Ý thức được điều đó, Điền Noãn như bị một cú đánh mạnh vào đầu, toàn thân mất sạch sức lực, đầu óc trống rỗng.

Cô gái lạnh nhạt nhìn Điền Noãn thất hồn lạc phách, nhẹ nhàng nâng tay lên, đưa tấm thẻ đến bên môi.

Cô dùng răng cắn một góc, chậm rãi xé nó thành hai nửa rồi tùy ý ném xuống đất, thậm chí chẳng buồn liếc thêm một cái.

"Nếu cô hận tôi, muốn trả thù tôi, thì cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị phản kích."

"Hừ..."

Điền Noãn hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn cô.

"Cho dù cô không bị mê hoặc thì đã sao? Không có tên Quản trò kia, cô chẳng là cái thá gì cả! Bây giờ cô lấy gì để phản kích tôi?"

Cô ta cười điên cuồng, giọng khàn đặc chói tai.

"Tôi là mẫu hậu của cô cơ mà? Cô dựa vào cái gì mà dám ra tay với tôi!"

Cô ta đứng dậy, loạng choạng mất thăng bằng một chút, nhưng giọng điệu vẫn đầy tự tin.

Không còn Tỵ Thời, không còn sức mạnh tuyệt đối, một người chơi mới nhỏ bé như cô dựa vào cái gì để giết cô ta! Dựa vào cái gì chứ?!

Túc Miên lại lắc đầu, ánh mắt mang theo vẻ thương hại.

"Ừm... quả thật tôi không thể ra tay với cô, mẫu hậu thân yêu."

Cô cong môi cười, nụ cười có chút quỷ dị.

"Nhưng cô lạc vào địa bàn của thú cưng tôi yêu quý."

"Nó nhìn thấy rồi, sẽ rất tức giận đấy."

Cơ thể Điền Noãn cứng đờ.

Cô ta cảm thấy mặt đất rung lên một chút.

Trực giác nói cho cô ta biết, phía sau mình là bóng tối đến từ một thứ khổng lồ.

Cô ta chậm rãi quay đầu lại, hai chân run rẩy.

Đến khi nhìn rõ thứ khổng lồ ấy, sắc mặt cô ta trắng bệch, gần như không dám tin vào mắt mình.

Phía sau cô ta là một con mèo tam thể khổng lồ đang l**m móng vuốt, lắc lư cái đuôi, nhìn cô ta như nhìn một món ăn ngon lành.

Mà con mèo này cô ta quen thuộc hơn bất cứ ai.

Chính là con mèo tam thể bị cô ta dùng dầu tẩy trang đẩy từ tầng bốn xuống.

Bây giờ nó lại xuất hiện trong phó bản vô hạn lưu, còn sắp ăn thịt cô ta.

Mình đang nằm mơ sao?

Hai chân Điền Noãn run như cái sàng.

Tiếng thét còn chưa kịp bật ra khỏi cổ họng thì bản năng đã nhanh hơn một bước, chống cả tay chân bò lăn bò càng chạy khỏi lãnh địa của con mèo tam thể.

Bồ Câu Trắng "meo" một tiếng, há miệng đầy máu kéo cô ta trở lại.

Tiếng thét chói tai lập tức vút cao.

......

Một bàn tay lớn che mắt Túc Miên lại.

Cô khựng người.

Chỉ đến khi tiếng hét biến mất, bàn tay ấy mới rời đi.

Bồ Câu Trắng ăn no thỏa mãn, l**m l**m móng vuốt, sau đó vui vẻ chạy về phía Túc Miên.

Cơ thể nó phình lớn, tiếng "gừ gừ" cũng ồn đến kinh người.

Ban đầu Túc Miên định để Điền Noãn nếm thử cảm giác thông minh quá hóa bị thông minh hại, ném cô ta vào đám nô lệ để "hưởng thụ" một phen.

Nhưng lúc đi ngang qua đây, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại muốn vào xem thử.

Rồi sau đó... cô lại khóc.

Bồ Câu Trắng chưa chết.

Nó biến thành dị loài và bị thu nhận vào thế giới kịch bản giết người.

Sáng nay khi nhìn thấy nó, Túc Miên khóc đến nấc nghẹn, lập tức đổi ý.

Nếu là Điền Noãn giết Bồ Câu Trắng, vậy để Bồ Câu Trắng ăn thịt Điền Noãn cũng là chuyện nên làm.

Dù sao oan có đầu nợ có chủ, cũng xem như để Bồ Câu Trắng báo thù, giúp cô tháo gỡ khúc mắc trong lòng.

Mặc dù sau này cô sẽ không cần cho nó ăn snack đông khô hay thức ăn mèo nữa, cũng không thể gặp lại nó.

Nhưng chỉ cần biết Bồ Câu Trắng chưa chết, cô đã mãn nguyện rồi.

Bồ Câu Trắng khổng lồ cọ cọ vào tay Túc Miên, lông mèo bay đầy trời.

Sau đó nó lại "rầm" một tiếng ngã xuống đất, đến cả bãi cỏ cũng rung lên theo.

Nó phát ra tiếng gừ gừ, muốn Túc Miên xoa bụng cho mình.

Cô vừa định đưa tay ra thì Tỵ Thời không biết lấy đâu ra một cái chuông, ném về phía xa.

Bồ Câu Trắng lập tức nhảy theo đường parabol, kéo theo một mảng cỏ dại, còn có vài cọng bay lên đầu Túc Miên.

Cô gái ngẩng đầu, có chút cạn lời nhìn Tỵ Thời.

Hắn lại chỉ khẽ cười.

"Xem ra khác biệt giữa mèo với mèo vẫn lớn thật."

Còn chưa đợi Túc Miên phản ứng, hắn đã chuyển đề tài.

"Nói ra thì tôi còn phải cảm ơn em."

"Nếu không phải em chọn tôi trong tầng hầm, có lẽ tôi đã bị ném ra ngoài hành hạ đến mức không còn hình dạng rồi."

Đột nhiên bị cảm ơn khiến Túc Miên có chút luống cuống.

Khi đó cô chỉ muốn hoàn thiện thiết lập nhân vật mà thôi, ai ngờ lại thành ra như vậy.

Cô không biết phải đáp lại lời cảm ơn thế nào, nhất là với kiểu người ranh giới mơ hồ như Tỵ Thời.

Dứt khoát học theo hắn chuyển đề tài luôn.

"Anh bị kiểm tra sửa chữa à?"

Tỵ Thời khựng lại, không gật đầu cũng không lắc đầu.

Nhưng Túc Miên biết đó chính là ngầm thừa nhận.

"Vậy nên..."

Cô biết mình không nên hỏi nguyên nhân.

Với tư cách người chơi, với tư cách người thuộc thế giới khác, cô đều không có quyền hỏi.

Nhưng cô vẫn hỏi ra.

"Vì sao anh lại bị kiểm tra sửa chữa?"

......

Là vì tôi sao?

Túc Miên không nói nốt nửa câu sau.

Cô tự giễu cúi đầu, cảm thấy lời này nói ra thật quá tự cao rồi.

Đồng thời cô cũng không hiểu tại sao bản thân lại do dự mềm lòng đến vậy.

Cô thậm chí... còn không biết tại sao mình muốn hỏi.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương tulip từ luống hoa.

Những con bướm đuôi dài lần lượt ló đầu khỏi bụi hoa.

Ánh ban mai chiếu rọi vạn vật, muôn loài hồi sinh.

"Lão già đó sĩ diện, không chịu nổi việc bị người khác chống đối."

"Lão già" trong miệng Tỵ Thời chính là thủ lĩnh hội trọng tài Tý Thời, kẻ đầu sỏ suýt b*p ch*t Túc Miên.

Ý hắn là vì đã chọc giận Tý Thời nên mới rơi vào kết cục này.

Câu nói ấy khiến trái tim đang đập dữ dội của Túc Miên dần bình ổn lại.

Dường như cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng hơi thở ấy lại nghẹn nơi lồng ngực, chẳng lên chẳng xuống.

"Ồ... vậy à."

Cô buồn buồn đáp một câu rồi không nói thêm gì nữa.

Bàn tay kia lại đặt l*n đ*nh đầu cô.

Túc Miên giật mình, chớp chớp mắt ngẩng đầu nhìn hắn.

"Xem ra không có tôi, em vẫn có thể sống tiếp mà, đúng không?"

Túc Miên khựng người, không hiểu vì sao hắn đột nhiên nói vậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại... hình như đúng là như thế.

Trong phó bản này, cho dù không có Tỵ Thời cô vẫn có thể sống sót.

Có lẽ chỉ cần thêm vài phó bản nữa, cô sẽ tích lũy đủ điểm, đến cái chết cũng không còn uy h**p được cô nữa.

Khế ước hoang đường ấy... sắp kết thúc rồi sao?

Cũng đúng thôi.

Hắn cứu cô, cô cũng cứu hắn.

Mọi thứ... đã trả hết rồi.

truyenfull,truyenfull vn