Ông ta dường như đã nhận ra điều gì đó.
Túc Miên buông tay ông ta ra, dùng khăn tay lau mồ hôi trong lòng bàn tay — đó là mồ hôi của Vero.
"Ông sẽ nhìn thấy một đôi giày đỏ."
Ông ta nghe giọng nói lúc gần lúc xa ấy, dần dần rơi vào tuyệt vọng.
Giày đỏ...
Thật sự... ở trong nhà máy?
Người đó mới là... tôi sao...
Vô số mảnh ký ức nổ tung trong đầu ông ta.
Đôi chân cỡ ba mươi tám, tấm bản đồ Suối Phong Ngữ vô tình nhìn thấy trên tầng hai, cùng bức thư mà toàn bộ người chơi đã phát hiện được.
Lúc này ông ta mới nhận ra, Túc Miên không hề bị khống chế.
Cô vẫn tỉnh táo, nhìn thấu tất cả. Giờ phút này, lấy điệu nhảy hoa lệ này làm màn che, cô đang lặng lẽ tuyên bố chân tướng với ông ta — kẻ "hung thủ" ngu ngốc chẳng biết gì cả.
Rõ ràng cô có thể rời đi ngay sau khi mang đôi giày múa vào chân.
Rõ ràng tình tiết của kịch bản này có thể kết thúc tại đây.
Chỉ cần Elizabeth nói ra sự thật, ông ta sẽ trở thành hung thủ, trò chơi cũng sẽ chấm dứt.
Vậy tại sao còn nói cho ông ta biết?
Bước nhảy của Vero hoàn toàn cứng lại.
Ông ta lảo đảo dừng chân, bàn tay vẫn hờ đặt bên eo Túc Miên, nhưng run rẩy như cái sàng.
Là thương hại sao?
Thương hại một kẻ bị quy tắc đùa bỡn, chơi đến tận cuối trò chơi mà vẫn không biết chân tướng như ông.
Cho ông ta cơ hội đối mặt với sự thật trước khi phán quyết cuối cùng giáng xuống, để tiêu hóa nỗi tuyệt vọng ngập đầu ấy?
So với quy tắc trò chơi lạnh lùng máy móc chỉ biết công bố kết quả, việc "thông báo" của cô lúc này lại giống như một loại nhân từ tàn nhẫn.
Một sự phán xét dịu dàng.
Cũng là thiên thần giữa tử thần.
Cô cho ông ta thời gian để tiếp nhận tất cả, khiến cuộc trì hoãn tử hình này bớt đau đớn hơn đôi chút.
Âm nhạc vẫn chưa dừng lại.
Cuộc cuồng hoan vẫn tiếp diễn.
Đám NPC vẫn xoay người cười nói như cũ, như thể sự yên lặng ngắn ngủi liên quan tới sống chết diễn ra giữa sàn nhảy kia hoàn toàn không tồn tại.
Túc Miên nhẹ nhàng rút tay về, khẽ gật đầu với Vero, hoàn thành một lời từ biệt tao nhã.
Cô không phải người chơi bị mắc kẹt trong quy tắc.
Cô đứng trên cả quy tắc.
Trong ánh mắt cô cúi xuống có sự quyết đoán dễ dàng đào bới chân tướng, nắm giữ sinh tử, nhưng cũng còn sót lại một tia ấm áp thuộc về con người chưa hề mất đi.
Vero biết tối nay Túc Miên không định nói ra chân tướng.
Nếu không điệu nhảy này đã vô ích rồi.
Có lẽ ngày mai, khi ông ta còn đang chìm trong giấc ngủ, cô sẽ nói cho mọi người biết sự thật, sau đó để Quản trò lặng lẽ mang mình đi.
Đau khổ và tuyệt vọng dần lan khắp toàn thân ông ta.
Không ai biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ biết sau khi vũ hội kết thúc, Vero trở nên thất hồn lạc phách, ánh mắt thê lương, lại giống như đã cam chịu số phận.
......
"Đó là lựa chọn của chính ông ta."
Túc Miên tựa lên lan can, lặng lẽ nhìn phía xa.
"Tôi đã chỉ đường cho ông ta rồi. Cố gắng tranh đấu hay cam chịu lùi bước đều là quyết định của chính ông ta."
"Còn sau khi biết sự thật, ông ta sẽ đi về đâu... không liên quan đến tôi."
Felix chống cằm, ánh mắt si mê gần như dính chặt lên người cô.
Túc Miên "chậc" một tiếng, cái đuôi mèo khó chịu lắc lư.
Felix lập tức thu hồi ánh mắt, giả vờ nghiêm túc ho khan hai tiếng.
"Đôi khi tôi thật sự cảm thấy quy tắc trò chơi quá tàn nhẫn. Người bị bỏ phiếu ra ngoài trong mỗi vòng chắc chắn sẽ chết."
Cậu ta ngáp một cái.
"Không biết bao giờ mới thay đổi được cái quy tắc này..."
Thật ra cậu ta từng tới Suối Phong Ngữ. Sau khi nhìn thấy nhà máy đối diện, cậu ta đã rất nghi ngờ Vero.
Nhưng vì hơi nhát gan một chút nên không dám đi vào.
Thế là cứ vậy bỏ lỡ chân tướng.
Lúc nãy không tìm thấy Elizabeth trong phòng, vừa bước ra cậu ta đã nhìn thấy cảnh hai người cùng nhảy múa.
Dù có hơi ghen tị, nhưng tò mò vẫn nhiều hơn, vì vậy cậu ta mới gọi Elizabeth lại để hỏi thử.
Ừm... thật sự sắp bỏ phiếu rồi, nghĩ tới còn hơi không nỡ.
Felix liếc nhìn cô gái bên cạnh, yết hầu khẽ chuyển động, tim đập thình thịch.
"Tên nô lệ nhỏ của cô... đi đâu rồi?"
Túc Miên nhíu mày.
"Bớt dò hỏi chuyện của tôi đi."
Felix giả vờ đau lòng ôm ngực, cắn môi đầy khoa trương, khóe mắt rũ xuống.
Túc Miên còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng chuông khổng lồ vang lên từ tháp đồng hồ.
Keng—
Cô lập tức nghĩ tới điều gì đó, đồng tử khẽ mở lớn, xách váy quay người bỏ chạy.
"Tôi có việc, đi trước đây."
Felix còn chưa kịp giữ cô lại thì bóng dáng cô gái đã chạy mất dạng.
Cậu ta gãi đầu, buồn cười nhìn xuống đất lẩm bẩm: "Sao không để lại chiếc giày thủy tinh nào vậy..."
...
Chiếc váy bánh kem lộng lẫy nhanh chóng biến mất, đổi thành bộ đồ cao bồi Túc Miên mặc lúc sáng.
Chiếc quần ống màu nâu cà phê khiến đôi chân mảnh mai lúc ẩn lúc hiện.
Cái đuôi quét qua ống quần, lắc qua lắc lại.
Cô nhanh chóng xông vào phòng ngủ rồi đóng sầm cửa lại, sờ sờ đôi tai trên đầu rồi nhìn xuống phía sau eo mình.
Chết tiệt.
Sao mấy thứ lông xù này vẫn chưa biến mất?
Sau khi dùng "Tiếng Chuông Của Lọ lem" sẽ bị phản phệ.
Khi tiếng chuông vang lên, Túc Miên cứ nghĩ mình sẽ trở nên suy yếu.
Nhưng không.
Cả cơ thể cô nóng như lò lửa, hai má và vành tai gần như sắp bốc cháy.
Phiền chết đi được.
Bụng dưới của cô cũng rất nóng, còn nóng hơn những nơi khác nhiều.
Cái đuôi không thoải mái, như thể có ý thức riêng, hoặc giống như đã sống dậy, quấn lấy chân cô rồi nhẹ nhàng cọ sát.
"Ưm..."
Chiếc áo nịt vốn vừa vặn vào buổi sáng giờ lại siết chặt, ép đến mức Túc Miên khó thở.
Bất đắc dĩ cô đành tháo cúc áo trên cùng, để lộ xương quai xanh, khó chịu vùi mặt vào gối.
Kỳ lạ quá.
Sao lại kỳ lạ như vậy chứ.
Cô thật sự muốn khiến bản thân dễ chịu hơn một chút.
Thế là cô đưa tay xoa phần hõm chân, nơi mà ngoại trừ lúc tắm cô hầu như chẳng bao giờ chạm vào...
Cảm giác k*ch th*ch lập tức dâng lên.
"Ha..."
Não bắt đầu tiết ra dopamine, cơ thể dường như dễ chịu hơn một chút, cũng được xoa dịu phần nào.
Nhưng vẫn chưa đủ...
Mồ hôi trên trán không biết là vì sốt ruột hay vì nguyên nhân nào khác.
Một bàn tay lạnh lẽo vuốt lên sống lưng cô gái.
Cô lập tức co rụt lại, vai nhô cao lên, quay đầu rồi áp mặt vào xương quai xanh để hạ nhiệt.
Bóng người dưới ánh trăng mờ ảo.
Sau khi nhận ra người đến là ai, Túc Miên lập tức quay mặt đi, không muốn để hắn nhìn thấy mình lúc này.
"Forty! Không phải em bảo anh rời đi rồi sao?"
Cô có chút bực bội, đôi mắt ướt nước, giọng điệu tức giận nghe lại giống như đang làm nũng.
Cô giận vì Forty không nghe lời mình.
Chuyện thả hắn đi vốn là kế hoạch Túc Miên sắp xếp từ trước, để Điền Noãn tin rằng cô đã hoàn toàn rơi vào cạm bẫy.
Mặt khác, cô cũng sợ sự liều lĩnh của Forty, sợ hắn mất kiểm soát mà làm ra chuyện đáng sợ gì đó.
"Nhưng bây giờ em nỡ để anh rời đi sao?"
Nghe thấy Forty đột nhiên mở miệng nói chuyện, cô sững người.
Giọng nói ấy khẽ lướt qua vành tai cô.
"Hửm? Miên Miên."
Đầu óc Túc Miên lập tức trống rỗng.
Cô dè dặt hé ra nửa gương mặt, dùng một mắt nhìn hắn, trong mắt đầy vẻ khó tin.
Mái tóc đỏ.
Chiếc mặt nạ trắng.
Forty đã biến thành Tỵ Thời.
"Anh..."
Giọng Túc Miên nghẹn lại nơi cổ họng, đột nhiên chẳng nói nổi lời nào.
Cô muốn hỏi tại sao Tỵ Thời đột nhiên khôi phục ký ức, nhưng lại không biết mở lời thế nào.
"Lúc lấy được thẻ kỹ năng của các em, anh đã nhớ ra vài thứ rồi..."
Hắn không nói mình hoàn toàn nhớ lại từ lúc nào.
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Có lẽ là sau khi nhìn thấy những NPC kỳ lạ, hoặc vài lỗ hổng nhỏ mà kịch bản chưa kịp vá lại.
Hoặc có lẽ là...
Bên bờ Suối Phong Ngữ, khi nhìn thấy gương mặt của Túc Miên.