Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 122: Nông trại Sương sớm

Ở phía bên kia.

Nông trại Sương Sớm nằm ở phía đông nam lâu đài, sương mù vẫn chưa tan hẳn, đầu cỏ còn đọng những giọt sương.

Suốt dọc đường, Luna im lặng bất thường, ngón tay liên tục xoắn lấy mép tạp dề.

Pit vài lần định bắt chuyện, nhưng sắc mặt tái nhợt của cô ấy khiến anh ta phải nuốt lời trở lại.

Nông xá là một căn nhà gỗ mới tinh, dưới hiên chất đầy những thùng sữa rỗng.

Một cô bé khoảng mười hai mười ba tuổi đang kiễng chân xoay vòng, chiếc váy caro bạc màu còn vá chằng vá đụp vài miếng.

Nghe thấy tiếng bước chân, mắt cô bé sáng lên: "Mẹ!"

Luna miễn cưỡng nặn ra nụ cười, âm thầm may mắn vì lá bài đầu tiên cô ấy rút được là thông tin về chính mình, nếu không ngay cả tên con gái cũng chẳng biết.

"Aila, vào phòng chơi đi."

Trên giá gỗ cạnh tường bày kín những đôi giày múa.

Giày lụa, giày da hươu, cả những đôi đính hạt kim tuyến rẻ tiền.

"Con gái cô thích nhảy múa lắm à?" Vero khẽ hỏi.

"Đúng vậy, nếu không tôi cũng chẳng đi tham gia vũ hội."

Vừa nhắc tới vũ hội, cô bé lập tức sáng mắt, lon ton chạy tới trước mặt mọi người:

"Mẹ! Mẹ mang đôi giày đó về cho con chưa? Đôi giày đỏ mà Aila muốn ấy!"

Luna xoa đầu cô bé.

"Xin lỗi, mẹ vẫn chưa lấy được nó."

Cô bé thoáng thất vọng, nhưng cũng không nói gì, hôn Luna một cái rồi kéo cô ấy đi xem điệu nhảy mới học.

Luna bị dáng vẻ đáng yêu ấy làm dâng trào tình mẫu tử, ánh mắt tràn đầy yêu thương mà bị kéo đi, để lại mọi người nhìn nhau.

"Nhìn thế này, tôi lại thấy cô ấy không giống hung thủ nữa."

"Tại sao?" Pit nhìn Felix.

Felix ho khan hai tiếng.

"Theo suy luận của Túc Miên, sau khi giết quốc vương, người đó đã lấy được đôi giày đỏ. Nhưng nhìn phản ứng của con gái cô ấy, có vẻ như vẫn chưa có được."

Mọi người tiếp tục đi quanh nông trại thêm một lúc nữa nhưng không phát hiện gì, bèn định quay về.

Chỉ có Felix luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Lẽ nào manh mối sáng nay chỉ đơn giản như vậy thôi?

Cậu ta không theo mọi người, mà quay người đi về phía suối Phong Ngữ ở đằng xa.

...

Khi Túc Miên mặc chiếc sơ mi bò thô ráp lên người, Forty đang nghiêng đầu nhìn cô.

Chiếc đuôi rắn dài thong thả đung đưa phía sau, phần chóp liên tục gõ nhẹ xuống sàn như đang đánh nhịp theo một giai điệu chỉ mình hắn hiểu — thú vui tự giải trí của một kẻ câm.

Túc Miên không để ý đến hắn, đứng trước gương dán ria mép giả.

Keo dán khá kém chất lượng, làm da cô ngứa ran.

Vừa nhíu mày, một chiếc đuôi lạnh lẽo trơn nhẵn đã lặng lẽ quấn tới.

Phần chóp lướt qua cằm cô, khẽ móc một cái, chòm ria mép nâu vừa dán xong liền bị bóc xuống, dính lên lớp vảy.

Forty giơ đuôi lên trước mặt cô, lắc lắc, khóe miệng cong thành nụ cười nghịch ngợm đầy đắc ý.

"..."

Túc Miên mặt không cảm xúc nhìn hắn, đưa tay ra.

Forty chớp mắt, ngoan ngoãn trả lại ria mép bằng đuôi, nhưng phần cuối lại cố tình cọ qua lòng bàn tay cô, để lại một vệt ẩm lạnh.

Túc Miên dán lại ria mép, kéo thấp vành mũ, kiểm tra con dao găm giắt bên hông.

Không biết từ lúc nào Forty đã xuống tầng một, dang tay ôm lấy Túc Miên đang tiến tới, nhẹ nhàng đưa cô xuống đất an toàn rồi biến lại thành hình người, cả hai lặng lẽ rời khỏi lâu đài.

Mấy tên lính gác lác đác tưởng họ là khách trong lâu đài, chỉ liếc qua loa rồi tiếp tục tuần tra.

Đây là lần đầu tiên Túc Miên nhìn thấy toàn cảnh lâu đài, hơi bị chấn động.

Không giống những phó bản trước đầy vẻ quỷ dị và kinh hoàng, nơi này lại đẹp như mộng, rực rỡ vô cùng.

Tòa lâu đài trắng kem cao vút tận mây, vô số tháp nhọn dựng lên, cửa sổ màu lam xanh là gam màu chủ đạo, hòa cùng thảm cỏ xanh bạt ngàn.

Cô nhìn sang pháo đài hoa lệ có phần lạc quẻ bên cạnh.

Trên đó gắn đầy những viên đá quý khổng lồ khoa trương, nhưng chỉ có ba màu: đen, cam và trắng trong, nhìn rất kỳ quái.

"Tên kia nhìn cái gì đấy?!"

Một tên lính hung dữ quát lớn, Túc Miên lập tức thu hồi ánh mắt.

"Đó là thú cưng cưng chiều của công chúa! Đừng có mà tới gần, bị nó nuốt sống thì bọn ta không chịu trách nhiệm đâu!"

Túc Miên giả vờ sợ hãi, vội gật đầu.

"Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh bạn."

Nói xong liền kéo Forty rời khỏi cổng lớn.

...

Suối Phong Ngữ là một con suối ẩn trong bụi lau sậy, nơi nghi có người chết giờ chỉ còn lại một vũng nước nâu sẫm, vài cọng lau bị giẫm nát còn mắc mảnh vải rách.

Túc Miên ngồi xổm xuống, đầu ngón tay lướt qua lớp bùn ẩm.

"Ngay cả vết máu cũng bị rửa sạch rồi."

Cô lẩm bẩm, không phát hiện gì khác nên đứng dậy.

Tại sao thi thể lại xuất hiện vào lúc này?

Theo lý mà nói, đôi giày đỏ đã bị thợ săn Felix nhặt được từ mấy ngày trước.

Nếu con gái người vắt sữa chết vì đôi giày đỏ, sao giờ mới tìm thấy xác?

Cô nhìn lên thượng nguồn.

Có lẽ xác bị nước cuốn xuống.

Thế là cô kéo tay Forty đi ngược lên trên, nhưng không ngờ cuối con suối lại nằm bên kia ngọn núi, có vẻ quá xa nên đành bỏ cuộc.

Thở hồng hộc quay lại chỗ cũ, cô mới phát hiện ở đoạn giữa con suối có một tảng đá rất lớn.

Nhưng tảng đá chỉ nhô lên một chút.

Cô đưa tay sờ thử, nền bên dưới không chắc chắn.

Tảng đá khẽ lay động theo động tác của cô, suy đoán là do mưa xói mòn cuốn xuống chứ không phải đá cố định.

Rất có thể thi thể đã bị nước cuốn từ thượng nguồn xuống, va vào tảng đá rồi dạt vào bờ.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.

Vậy nếu không có tảng đá này, thi thể sẽ trôi tới đâu?

Nghĩ vậy, Túc Miên lại men theo hạ lưu đi xuống, chẳng bao lâu đã tới nơi.

Cuối hạ lưu là một con suối khoáng bỏ hoang bị lãng quên.

Trong những khe đá quanh hồ mọc đầy rong nước xanh sẫm, theo dòng nước mà ngọ nguậy quỷ dị.

Túc Miên nheo mắt.

Đám rong ấy phủ kín thành từng mảng, che gần nửa mặt nước.

Không hợp lý.

Rong nước chỉ phát triển mạnh ở nơi có nhiều ánh sáng và dòng chảy chậm, trong khi nơi này nước chảy xiết, suối lại nằm trong bóng tối, rất khó mọc nhiều như vậy.

Cô nhặt một cành cây, đầu nhánh vừa chọc vào lớp "rong" đen kia thì rõ ràng cảm thấy một lực cản.

Da đầu Túc Miên lập tức tê rần.

Cô thoáng mất sức, Forty liền đưa tay nắm lấy cành cây, cùng cô dùng sức hất mạnh vật nặng dưới nước lên.

Biển tóc đen bị tách ra một khe hở.

Một cái đầu nổi lên mặt nước.

Làn da bị ngâm đến trắng bệch trương phềnh lên, đôi mắt chỉ còn hai hốc đen, miệng hé mở để lộ hàm răng vàng úa vì ngâm nước.

Tóc như rong biển quấn quanh gương mặt cô ta, cũng quấn lấy gương mặt nổi lên bên cạnh.

Ngay sau đó, cái đầu thứ ba, thứ tư...

Giống như phản ứng dây chuyền, toàn bộ lớp "rong nước" đen trong suối bắt đầu cuộn trào, nhô lên, từng cái đầu liên tiếp nổi khỏi mặt nước.

Đàn ông, phụ nữ, gương mặt trẻ tuổi, vầng trán đầy nếp nhăn.

Có người vẫn còn giữ vẻ kinh hoàng, có người lại bình thản như đang ngủ say.

Mái tóc của họ quấn lấy nhau, dệt thành một tấm thảm khổng lồ nổi lềnh bềnh, phủ kín phần lớn hồ suối.

truyenfull,truyenfull vn