Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 123: Xưởng đồ hộp

"Ưm..."

Túc Miên cảm thấy hơi khó chịu về mặt sinh lý, đưa tay ép thấp vành mũ xuống. Cô thật sự không ngờ lại nhìn thấy một cảnh tượng kinh hãi đến mức phá vỡ tam quan như vậy.

Mất một lúc để tiêu hóa mọi thứ, Túc Miên mới nhấc chân rời đi. Mục đích chính hôm nay của cô là nhà máy đồ hộp, chứ không phải nơi này.

Canh đúng thời gian, họ tiến về phía nhà máy đồ hộp. Từ rất xa đã thấy trước cổng sắt tụ tập một đám đông ồn ào, nào người đẩy xe nhỏ, người xách giỏ, đều là chủ tiệm và thương lái ở các thị trấn lân cận đến nhập hàng.

Túc Miên hạ thấp vành mũ, dựng cổ áo sơ mi vải thô lên rồi trà trộn vào đám đông, Forty đi theo sau cô nửa bước.

Một người đàn ông hói đầu mặc quần yếm đang đứng trên đống thùng đồ hộp chất cao như núi mà rao lớn:

"...Lô hàng mới nhất! Hàng đặc cung cho lễ khánh điển của Quốc Vương! Ăn đồ hộp của chúng tôi, phụ nữ trẻ mãi không già, làn da mịn như trứng bóc! Còn đàn ông thì..."

Gã ta cười d*m đ*ng, vỗ vỗ vào hông mình.

"Tràn đầy tinh lực, đảm bảo một đêm ba lần không thành vấn đề!"

Trong đám người vang lên vài tiếng cười đầy ngầm hiểu.

Gã mặc quần yếm mắt rất tinh, vừa thấy gương mặt lạ của Túc Miên lập tức nhảy xuống, niềm nở tiến lại gần.

"Ông chủ này trông lạ mặt quá! Người mới à? Nếm thử đi, nếm là biết công dụng ngay!"

Gã ta không nói hai lời liền nhét qua một hộp đồ hộp đã mở nắp.

"Gần đây tài nguyên nhà máy đang căng thẳng, qua thời gian này e rằng sản lượng đồ hộp sẽ giảm mạnh."

Bên trong là thứ thịt băm dạng đông màu hồng phấn, tỏa ra mùi tanh ngọt quái dị mà ngay cả hương liệu nồng đậm cũng không che nổi.

Túc Miên không nhận.

Gã mặc quần yếm cũng chẳng thấy xấu hổ, l**m môi rồi hạ giọng: "Nhìn vóc dáng ông chủ thế này, bình thường chắc chịu nhiều thiệt thòi nhỉ? Hehe, ăn cái này của chúng tôi vào, đảm bảo..."

Gã ta cười mờ ám hai tiếng. "Con gái sẽ chẳng rời nổi ngài đâu."

Túc Miên nhướng mày, tức đến muốn bật cười.

Cái gì gọi là vóc dáng như cô?

Cũng không biết có phải do mặc đồ đàn ông hay không mà cô bỗng nổi lên cảm giác không phục kỳ lạ.

Cô lập tức kéo sợi xích sắt nối ở cổ Forty, hắn thuận theo cúi người về phía trước, gò má lạnh lẽo áp lên bên tai cô.

Túc Miên nghiêng đầu nhìn gã mặc quần yếm.

"Ta không cần thứ đó."

Cô dừng một chút, đầu ngón tay nhẹ nhàng quấn lấy sợi xích sắt.

"Anh nói đúng không, thân ái?"

Hắn từ lâu đã nhìn thấu ý đồ của cô, trong đôi mắt màu hổ phách dập dờn ý cười vui vẻ, khóe môi khẽ cong lên rồi gật đầu.

Dường như hắn đang phối hợp với cô, nhưng tay lại cực kỳ tự nhiên đặt lên eo Túc Miên, như đang tuyên bố chủ quyền.

Dù cách lớp vải bò thô ráp vẫn có thể cảm nhận được vòng eo mảnh mai dẻo dai kia.

Bàn tay hắn men theo đường eo trượt xuống bên hông, rồi nhẹ nhàng bóp một cái.

Lớp vải lõm xuống, khiến vòng eo thon nhỏ kia càng trở nên mê người đến kinh tâm động phách.

Gã mặc quần yếm nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của Túc Miên rồi lại nhìn Forty đang ung dung bình thản, trông như cam tâm cúi mình hầu hạ, lập tức hiểu ra.

"À... ha ha, vậy xem ra... đúng là không cần thật..."

Nói xong còn liếc xuống giữa háng người đàn ông tóc đỏ kia, sắc mặt đầy hoảng sợ.

Anh chàng cao bồi nhỏ này đúng là có phúc.

Túc Miên buông sợi xích ra. Thấy biểu cảm gã mặc quần yếm biến hóa khó lường, cô cũng không truy hỏi thêm.

"Hàng thì đương nhiên ta muốn xem, nhưng chỉ nếm mấy thứ bên ngoài này thì chưa đủ."

"Ta muốn vào trong nhà máy xem thử quy trình và vệ sinh của các ngươi có xứng với hai chữ 'đặc cung' hay không."

Nụ cười nịnh nọt trên mặt gã mặc quần yếm lập tức cứng lại. Gã ta nhét hộp đồ hộp vào túi quần, ánh mắt âm trầm xuống.

"Ông chủ... e là chưa biết quy củ ở đây của chúng tôi."

Gã ta bước lên một bước.

"Trong nhà máy ngoài công nhân và ông chủ ra," Gã "hiền hòa" cười một tiếng. "Không có người sống nào khác."

Túc Miên khoanh tay không nói gì. Gã mặc quần yếm cũng không tiếp tục dây dưa với cô nữa, tự mình nhảy trở lại đống thùng gỗ tiếp tục rao hàng.

Cô nheo mắt nhìn dáng đi của gã ta.

Què chân?

Nơi này rất đáng nghi, xem ra nhất định phải vào trong điều tra.

Hai người thuận thế rời đi, vòng tới khu chất phế liệu bên hông nhà máy, mùi tanh hôi càng nồng hơn.

Những tấm sắt gỉ và thùng gỗ hỏng chất đống như núi.

Phía sau là một cánh cửa phụ không đáng chú ý đang khép hờ, bên trong lọt ra ánh đèn vàng mờ cùng tiếng máy móc đang vận hành.

Từ đống phế liệu, cô lôi ra hai bộ đồng phục công nhân liền thân đã cũ. Tùy tiện cởi lớp váy ngoài nặng nề ra, để lộ lớp áo lót phong cách cung đình màu hồng nhạt bên trong.

Trên mặt Forty thoáng hiện một tầng nóng rực, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm không rời dù chỉ nửa phần.

Bị hắn nhìn đến mức da đầu tê dại, Túc Miên trừng mắt với hắn.

"Mau thay đồ đi, nhìn ta làm gì?"

Nghe vậy, Forty mới thu hồi ánh mắt, mặc bộ đồ liền thân vào người.

Đồng phục tuy hơi cũ nhưng bị ép dưới các thùng gỗ nên cũng chẳng dính bụi hay bùn đất gì, nhìn không có gì khác thường.

Túc Miên gõ cửa, cô gái bên trong dè dặt mở cửa, nghi hoặc nhìn hai người họ.

Túc Miên nói: "Người quản sự bảo chúng tôi tới đổ đồ, cổng trước bị các ông chủ chặn kín rồi, chúng tôi có thể đi từ đây vào không?"

Cô gái nhìn hai người một cái rồi không nghi ngờ gì, mở cửa ra.

Sau cánh cửa là một hành lang chật hẹp ẩm thấp.

Trên tường dán một tờ "Nội quy công nhân nhà máy đồ hộp mỹ vị Vero" đã phai màu từ lâu. Chữ viết bị nước làm nhòe đi, nhưng vẫn miễn cưỡng đọc được.

Nội quy công nhân nhà máy đồ hộp mỹ vị Vero

Công nhân phải mặc đồng phục liền thân được phát thống nhất, giữ gìn sạch sẽ. Trước khi rời khỏi khu vực sản xuất, nghiêm cấm cởi bỏ hoặc làm hỏng đồng phục.

Xưởng xử lý nguyên liệu (Khu A) và xưởng đóng hộp niêm phong (Khu B) tách biệt nghiêm ngặt. Công nhân Khu A không được vào Khu B, công nhân Khu B không được vào Khu A. Người vi phạm tự gánh hậu quả.

Tất cả nguyên liệu đều được cung cấp trực tiếp từ nông trại, tươi mới đầy đủ. Nghiêm cấm nghi ngờ nguồn gốc nguyên liệu, nghiêm cấm mang thực phẩm bên ngoài vào nhà máy.

Trong giờ làm việc phải đeo nút bịt tai. Bất kể nghe thấy âm thanh bất thường nào (bao gồm nhưng không giới hạn tiếng khóc, tiếng hát, tiếng giày gõ lộp cộp), đều xem là tiếng máy móc vận hành bình thường, không được tìm nguồn phát ra âm thanh, không được đáp lại.

Sau khi kết thúc công việc mỗi ngày, phải dùng dung dịch khử trùng đặc chế trong phòng tắm để làm sạch triệt để cơ thể và đồng phục, đặc biệt chú ý vùng tay chân. Thời gian làm sạch không được dưới mười phút.

Nếu phát hiện giày dép xuất hiện riêng lẻ trong nhà máy (bất kể mới cũ), phải lập tức cho vào túi thu hồi rồi đặt vào thùng thu hồi màu đỏ ở đầu hành lang. Tuyệt đối không được chạm vào, không được thử mang.

Sau khi đóng hộp hoàn tất, phải có người chuyên trách vận chuyển tới kho hàng (Khu C).

...

Phần chữ phía sau hoàn toàn không đọc rõ nữa.

Đột nhiên một tràng tiếng bước chân vang lên. Cô kéo Forty áp sát vào tường, nhưng vẫn bị một người đàn ông trung niên chú ý tới.

"Hai đứa kia làm gì đấy!"

Ông ta nhìn sọc xanh trên quần áo hai người.

"Khu B à? Mau quay về làm việc đi!"

Túc Miên gật đầu, kéo Forty vội vàng rẽ vào khu đóng hộp trên bản đồ.

Tiếng máy móc đinh tai nhức óc lập tức nuốt chửng mọi âm thanh.

Chiếc bồn khuấy khổng lồ ở giữa phân xưởng chậm rãi xoay tròn. Chất lỏng sền sệt màu tím đỏ theo những đường ống lớn đổ vào dây chuyền đóng hộp đang vận hành tốc độ cao bên dưới.

Từng hàng lon rỗng nối đuôi nhau trên băng chuyền, được đổ đầy, đóng nắp rồi dán nhãn hình bò sữa cười tươi và trái cây màu sắc rực rỡ.

truyenfull,truyenfull vn