"Xảy ra chuyện gì vậy..."
Pit ngáp một cái, cùng Vero xuất hiện ở tầng hai. Felix tinh xảo đang bôi thứ kem gì đó, cả khuôn mặt phủ đầy lớp trắng sữa.
Hôm nay tâm trạng của Điền Noãn dường như rất tốt, vậy mà cũng có mặt ở đây.
"Martha của tôi––, Martha bé nhỏ của tôi a––!!!"
Tóc bà ta rối tung, không ngừng đạp đá những tên lính đang ngăn cản mình.
"Ở bên suối Phong Ngữ! Ngay phía sau bụi lau sậy biết hát đó!"
Bà ta ngoảnh đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu vì tơ máu mở lớn. Ánh mắt lướt qua những người chơi đang kinh ngạc trên cầu thang, rồi như xuyên qua họ, rơi vào một cảnh tượng đáng sợ nào đó.
"Con bé nằm ở đó, Martha bé nhỏ của tôi... chân của nó... chân của nó biến mất rồi! Vết cắt gọn như vậy, nhất định là, nhất định là đôi giày đỏ chết tiệt đó làm!"
Một tên lính định bịt miệng bà ta lại nhưng bị cắn mạnh một cái.
Bà ta nhổ ra một ngụm máu, khàn giọng gào lên khiến đám người lùn sợ tới mức rúc cả vào trong mũ.
"Quốc vương! Tên quốc vương ngu xuẩn! Tổ chức cái buổi vũ hội đáng sợ gì đó, còn đem đôi giày bị nguyền rủa kia ra... các người đều bị lừa rồi!"
Cơ thể bà bị kéo mạnh qua ngưỡng cửa, âm thanh cuối cùng cũng vỡ vụn rồi dần xa đi.
"Trả con gái lại cho tôi... xin các người... ai cũng được... trả nó lại cho tôi..."
Ánh mắt Luna không chớp lấy một cái, sau đó môi mím chặt.
"Các vị khách quý, xin đừng hoảng sợ... phu nhân Joanne là người vắt sữa ở 'Nông trại Sương Sớm'. Người đáng thương ấy... chắc là đau buồn quá độ nên nói năng mê sảng thôi."
Mão Thời cuối cùng cũng buông hai tay đang bịt tai ra, nở nụ cười.
"Chậc... theo tôi biết thì cô chính là chủ của nông trại này đúng không, Luna?"
Felix xoa cằm, ánh mắt sắc bén, nhưng lớp kem dưỡng chưa rửa sạch trên mặt khiến cậu ta trông hơi buồn cười.
"Đúng..."
Luna tái mặt lên tiếng. Tim cô đập càng lúc càng nhanh. Thấy nghi ngờ dần đổ hết lên người mình mà cô ấy lại bất lực.
Cô aáy không biết mình có phải hung thủ hay không. Nếu đúng, vậy giờ phải làm sao? Những hành động mấy ngày qua chẳng phải là tự khai thân phận sao?
Người phụ nữ vốn luôn hòa nhã cẩn thận giờ lại run tay không ngừng. Bầu không khí trong đại sảnh lập tức thay đổi chóng mặt, mũi nhọn đều hướng về phía cô.
Pit nói: "Suối Phong Ngữ... chỗ đó chắc sẽ có manh mối nhỉ?"
Felix gật đầu.
"Hay là cùng đi xem thử đi."
Mọi người nhìn sang Túc Miên, hiển nhiên đã xem cô là người dẫn đầu. Chỉ cần cô ra lệnh, tất cả sẽ lập tức xuất phát.
Nhưng hôm nay cô gái ấy dường như chẳng còn chút hứng thú nào với manh mối nữa. Khi mọi người nhìn cô, cô chỉ thở dài.
"Mệt quá, tôi không muốn đi..."
Giọng nói mềm nhũn, còn mang theo chút làm nũng. Pit móc móc lỗ tai, mặt lập tức đỏ bừng. Felix chớp mắt, cảm thấy vô cùng mới lạ.
"Cô giáo điện hạ sao vậy?"
Chính là chờ câu này. Túc Miên ngoắc tay, một người đàn ông cao lớn từ trong bóng tối bước ra. Trên cổ hắn vẫn đeo vòng sắt, đôi mắt xám hẹp dài sâu thẳm, áp lực cực mạnh.
Forty bước tới, ôm lấy eo cô gái, bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời.
"Hiện tại tôi... chân mềm, đau lưng, cổ họng khó chịu."
Túc Miên dựa trong lòng Forty, nhìn biểu cảm chấn động của mọi người, trong mắt lóe lên tia giảo hoạt.
"Thật là, tối qua anh hành tôi dữ quá, giờ tôi đi còn không nổi. Đã bảo đừng nữa mà anh vẫn tiếp tục, ỷ mình khỏe rồi bắt nạt tôi..."
"Khụ khụ khụ khụ..."
Vero đột ngột ho khan một tiếng, mặt đỏ từ cổ lan thẳng tới tai, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn sang bên đó.
Còn Felix thì trừng mắt nhìn Forty chằm chằm, chân mày càng lúc càng nhíu chặt.
Pit như bị sét đánh trúng, chẳng nói nổi lời nào.
"Vậy... vậy điện hạ nghỉ ngơi đi, đi thôi..."
Pit đẩy đám người mau chóng rời khỏi đại sảnh. Felix cứ ba bước lại ngoái đầu một lần. Chỉ có Điền Noãn đứng trong bóng tối cười lạnh đầy thỏa mãn rồi xoay người rời đi.
Đợi đại sảnh không còn ai, Túc Miên mới thu lại biểu cảm, thậm chí còn thấy bản thân vừa rồi có chút ghê ghê.
"Lời thoại dở quá."
Forty viết lên lòng bàn tay cô.
Túc Miên trừng hắn một cái.
"Cũng chẳng thấy anh diễn tốt hơn bao nhiêu."
......
Đã nói mặc kệ, vậy thì đúng là "mặc kệ" thật.
Từ sáng sớm đến hoàng hôn, Forty chưa từng rời khỏi phòng ngủ của công chúa nửa bước. Chỉ có vài nữ hầu thỉnh thoảng bưng nước đi vào. Đám khách khứa thì xì xào bàn tán, tin đồn lan nhanh đến đáng sợ.
Trong phòng, chiếc đuôi rắn khổng lồ kéo dài từ đầu giường tới góc phòng. Túc Miên được Forty ôm trong lòng, trên bàn là bản đồ suối Phong Ngữ.
Diễn trò là để cho Điền Noãn xem. Dùng bản thân làm mồi nhử, giả thành thật thì con mồi mới buông lỏng cảnh giác. Nhưng những lời cô nói trước mặt mọi người cũng là thật.
Sau khi biến thân, Forty đúng là đã giày vò cô rất lâu.
Khi Túc Miên vô tình nhìn thấy hình dạng cực kỳ nổi bật ở chỗ kia, đuôi rắn đã quấn lấy cô khiến cô không thể động đậy, rồi nâng cơ thể cô lên cao.
Hắn vừa di chuyển trên bụng cô vừa thấp giọng nỉ non, như đang ngâm nga giữa kẽ răng, từng chút từng chút thăm dò đi xuống dưới.
Sự tham lam không hề che giấu.
Bản chất thật sự của linh xà nằm ở chiếc lưỡi linh hoạt và dài mảnh.
Túc Miên đã từng lĩnh giáo từ thời Vebens, vậy nên cô tuyệt đối không thể để hắn tùy tiện phát huy.
Khi hắn tiến gần xuống bụng dưới, đuôi rắn quấn qua hai chân, ép cô vào một tư thế cực kỳ kỳ quái.
Hơi thở Túc Miên hỗn loạn, cô vỗ lưng hắn, chống khuỷu tay lên vai hắn rồi kéo tóc hắn, cuối cùng mới khiến hắn dừng lại.
Nhưng người ở đây là Forty, không phải Tỵ Thời, hắn không hiểu thế nào là biết điểm dừng.
Túc Miên bị hắn "hành hạ" lật tới lật lui. Thân rắn, hai tay, liên tục v**t v*, x** n*n, khiến cô không ngừng phát ra tiếng rên nhỏ. Cuối cùng cô hoàn toàn bại trận, dùng tay giúp hắn giải quyết thì mọi chuyện mới chấm dứt.
Dạng rắn hiển nhiên khoa trương hơn dạng người rất nhiều, hơn nữa còn là hai cái...
Hôm qua cô bị hắn mê hoặc, nhưng hôm nay nhất định không thể tiếp tục như vậy nữa. Vì thế mặc cho Forty trêu chọc thế nào, cô vẫn dồn toàn bộ tâm trí vào manh mối.
Lúc nãy cô đã dùng một thẻ manh mối liên quan đến Luna.
【Nhà máy của Luna nằm sát nhà máy đồ hộp của Vero. Luna thường xuyên cung cấp sữa tươi cho nhà máy.】
Cô trải bản đồ ra. Nông trại Sương Sớm, nhà máy đồ hộp, ở giữa bị ngăn bởi một con suối — chính là "suối Phong Ngữ" mà người phụ nữ sáng nay nhắc tới.
Sáng nay tất cả mọi người đều tới Nông trại Sương Sớm, vậy thì cô sẽ làm ngược lại, tới nhà máy đồ hộp.
Hai nơi này chắc chắn có liên quan, có lẽ đây chính là chìa khóa dẫn tới sự thật.
Luna và Vero, cả hai đều có cỡ chân phù hợp, cực kỳ có khả năng là chủ nhân đôi giày đỏ. Nơi họ sinh sống cũng liên quan mật thiết tới đôi giày ấy, chứng tỏ mức độ khả nghi rất lớn.
Nhưng Luna nói mình tới đây vì con gái, vậy sao lại có thể là chủ nhân đôi giày đỏ được?
Hay là cô ấy đã nói dối.
Tóm lại hiện tại logic vẫn không thông. Ngược lại, Vero càng đáng nghi hơn.
Điều cô cần làm bây giờ là tạo ra giả tượng rằng mình vẫn luôn ở trong phòng cùng Forty "quấn quýt", sau đó lén rời đi tới nhà máy đồ hộp.
Vì vậy cô đã cho người chuẩn bị sẵn một bộ quần áo nam.