Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 120: Chủ nhân

Đôi tay ấy chậm rãi tháo găng tay của cô xuống, trong mắt là d*c v*ng không hề che giấu.

Không còn kinh nghiệm của một Quản trò tung hoành vô số thế giới, người trước mặt thẳng thắn hơn Tỵ Thời, cũng hoang dã hơn... điều đó lại khiến Túc Miên có chút chống đỡ không nổi.

So với tên bại hoại nhã nhặn trước kia luôn dịu dàng, biết kiềm chế và dụ dỗ, Tỵ Thời hiện tại giống như một con thú non đang đói khát, không biết giấu móng vuốt của mình.

"Forty, hôm nay ngươi dám động vào ta, ta sẽ giết ngươi."

Lời uy h**p trắng bệch vô lực. Forty cúi mắt nhìn cô vì khó chịu mà hơi ngẩng đầu lên, chóp mũi chạm vào mạch đập của hắn, hơi thở gấp gáp, ngay cả lời nói cũng chẳng còn chút uy h**p nào.

Hắn cúi người, đặt môi lên xương quai xanh cô. Cơn run rẩy càng dữ dội hơn, vòng eo cong lên, như một phản ứng khiến hắn hài lòng.

Xem ra người đàn ông có gương mặt giống hắn kia đã bảo vệ vị công chúa nhỏ này rất kỹ.

Chỉ đơn giản là tháo găng tay mà cô gái đã chẳng biết nghĩ tới điều gì, trở nên hoảng loạn, đồng tử ướt át, cơ thể căng cứng cũng mềm nhũn xuống, nhạy cảm đến mức khiến hắn hưng phấn.

Tỵ Thời mất ký ức đương nhiên không biết đó là "căn bệnh" của Túc Miên. Cô sẽ vì động tác từ bên ngoài mà tưởng tượng ra tất cả những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai.

Dù chỉ là dấu hiệu nhỏ cũng sẽ bị thần kinh của cô khuếch đại thành tai họa cận kề.

Nhưng lần tưởng tượng này... dường như không phải tai họa.

"Forty..."

Forty khựng lại. Hắn cảm thấy bàn tay đang nắm cổ tay cô chạm phải một chất lỏng lạnh buốt.

"Đừng nhìn ta."

Tiếng thì thầm rất khẽ. Forty ngẩn người, rút tay về rồi ôm cô gái lên. Túc Miên lập tức che mắt hắn lại.

......

Không ai nói gì. Forty nhẹ nhàng vỗ lưng cô. Dù rất vô sỉ, nhưng khi nhận ra cô khóc, d*c v*ng của hắn lại càng mãnh liệt hơn.

Hắn nhắm mắt, những ý nghĩ không đạo đức điên cuồng sinh sôi, gần như muốn nuốt chửng hắn. Đó là bản năng đến từ ý thức, như thể đã bị đè nén quá lâu.

Một cái tên xa lạ xuất hiện trong đầu hắn.

Túc Miên.

Ai là Túc Miên?

"Điện hạ."

"Là ta quá kích động."

Hắn viết chữ lên tay cô.

"Xin hãy trách phạt ta."

Người trong lòng hắn vẫn không nói gì.

Cô không hiểu, không hiểu tại sao mình lại rơi nước mắt.

Mọi chuyện vừa xảy ra khiến cô nảy sinh cảm xúc xa lạ, trong nháy mắt lan khắp tứ chi bách hài, thẳng tới trái tim.

Nhịp tim cuồng loạn làm không khí yên tĩnh trở nên ầm vang như sấm.

Không phải tức giận, cũng không phải chán ghét.

Mà là nỗi sợ hãi khi mất khống chế, xen lẫn chút tủi thân vì bị người khác thao túng.

Có lẽ chính cô cũng không biết, nguồn gốc của sự tủi thân ấy là không cam lòng để lộ yếu đuối trước người quen thuộc, là sự lệ thuộc được sinh ra sau bao ngày ở cạnh nhau.

Dựa vào cái gì mà d*c v*ng của cô có thể dễ dàng bị hắn nắm giữ như vậy? Dù hắn mất trí nhớ, cơ thể cô vẫn bị hắn "thuần phục" triệt để đến thế.

Cho dù Túc Miên biết hắn sẽ không làm quá đáng, bởi Tỵ Thời vẫn luôn là Tỵ Thời, kẻ vừa độc miệng vừa mềm lòng với cô. Vì vậy mà nước mắt cũng trở nên dễ dàng rơi xuống.

Cô biết, nước mắt nhất định sẽ khiến hắn dừng lại.

Túc Miên, rốt cuộc mày bị làm sao vậy?

Cô hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm nhưng đầy lo lắng ấy. Có lẽ sự hấp dẫn từ bản năng đã vượt qua cả ký ức.

Thu lại cảm xúc phức tạp, Túc Miên đột nhiên áp sát hắn, vắt chân lên hai bên eo hắn, dùng tay bóp cổ hắn rồi nâng mặt người đàn ông lên.

Uống chút rượu mà dám muốn làm gì thì làm, có phải quá ngông cuồng rồi không? Hành cô lâu như vậy, cũng đến lúc để cô xả giận rồi.

Khó khăn lắm mới có địa vị cao hơn hắn một lần, sao cô có thể bỏ lỡ cơ hội này?

"Hôm nay ngươi rất hỗn láo đấy, Forty."

Cô cảm nhận được yết hầu của Forty khẽ chuyển động trong lòng bàn tay. Lực tay Túc Miên không hề nhẹ, lòng bàn tay áp sát lên làn da nóng bỏng của hắn.

Forty không giãy giụa, chỉ thuận theo lực tay cô mà hơi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt mang theo men say, nhưng chưa từng rời khỏi cô. Bị bóp cổ lại lộ ra vẻ ngoan ngoãn phục tùng, nhưng ánh mắt hắn gần như đã bán đứng tất cả.

Túc Miên nheo mắt, lòng bàn tay càng lúc càng nóng, ngay cả hô hấp cũng mất khống chế.

Lạnh lùng như cô, trong chuyện này cũng chỉ là tờ giấy trắng. Làm sao để hành hạ người khác, Túc Miên chẳng có chút kinh nghiệm nào. Cô từng đóng vai kiểu nhân vật như vậy, nhưng thật sự tự mình thực hiện thì đây là lần đầu tiên.

Cô hy vọng cũng sẽ là lần cuối cùng.

Và cô xin thề mình thật sự không có sở thích này. Túc Miên hít sâu một hơi, lấy cây roi da Felix tặng ra, cố làm ra vẻ quấn quanh tay.

Nói thật, lúc đối diện Felix cô thực sự vừa sốc vừa ghét bỏ, không biết nếu chuyện này bị lộ ra thì sức ảnh hưởng sẽ lớn cỡ nào.

Nhưng nếu là Tỵ Thời...

Túc Miên khựng lại, không hiểu sao chân hơi mềm nhũn.

"Nàng thám tử, chút sức lực đó cũng muốn thuần phục ta?"

"Ha... được rồi, có lẽ em muốn nghe."

"Chủ nhân."

!!!

Túc Miên lập tức hoàn hồn. Forty nhướng mày, cảm thấy khó nhịn nổi.

Chỉ cầm cây roi mà đỏ mặt thành vậy, đúng là... muốn mạng.

Chát—

Túc Miên mạnh tay quất roi xuống đất. Forty lúc này mới miễn cưỡng dời mắt nhìn cây roi kia.

Hắn vốn chẳng hứng thú với thứ này, nhưng người cầm nó lại khiến mọi thứ thay đổi hẳn mùi vị.

"Nhìn ta."

Túc Miên vụng về ra lệnh. Tấm khăn choàng lông cọ qua đùi hắn như chiếc đuôi mèo.

"c** đ*."

Không chút do dự, Forty cong môi, từng nút áo trên áo gi-lê được tháo ra.

Khớp xương trên mu bàn tay đỏ ửng, dưới làn da lộ rõ mạch máu, căng tràn sức lực, nhưng ánh mắt chưa từng lệch khỏi cô nửa phần.

Lồng ngực săn chắc lộ ra, mang theo những vết sẹo chưa tan, ngược lại càng thêm bùng nổ và dẻo dai.

Đường nhân ngư kéo dài xuống bụng dưới căng chặt.

Túc Miên bị hắn nhìn đến mức không biết làm sao, chỉ có thể tượng trưng quất roi về phía eo hắn. Tuy lực không lớn nhưng chất liệu cây roi đặc biệt, vừa chạm đã để lại một vệt đỏ.

Chát—

"Kẻ dưới phạm thượng, đáng đánh."

Chát—

Roi này rơi lên vai.

"Tự ý gặp hoàng hậu, đáng phạt."

Chát—

Roi này rơi lên đùi.

"Chưa được ta cho phép mà dám uống rượu, đúng là gan lớn bằng trời."

Forty chỉ run lên thoáng chốc mỗi khi roi hạ xuống, đôi mắt ngoan ngoãn nhìn cô, quỳ ngay ngắn chỉnh tề.

Nhưng Túc Miên thì mệt rã rời, lòng bàn tay đỏ bừng vì quán tính. Cô qua loa nhìn "kiệt tác" của mình rồi ném thứ nóng bỏng tay kia đi.

"Kết thúc rồi sao?"

Forty dùng khẩu hình hỏi, cọ đầu vào cô. Mái tóc đỏ lướt qua cằm cô, mùi rượu mạnh ập tới.

Ngay sau đó cô cảm thấy thứ gì lạnh lẽo quấn quanh cơ thể mình, cả người lập tức cứng đờ.

Bóng người đàn ông trở nên cao lớn hơn, nanh càng rõ rệt, đồng tử từ màu xám đen biến thành màu hổ phách. Hắn dùng thân rắn quấn lấy cô.

Forty ghé sát bên tai Túc Miên.

"Đến... lượt... ta."

...

Sáng sớm, các người chơi bị đánh thức bởi một tiếng động cực lớn. Âm thanh thê lương sắc nhọn nhanh chóng thu hút đám khách trong lâu đài.

Túc Miên mang theo quầng thâm mắt cực đậm, cả người đầy oán khí.

Tên lính canh ngoài cửa chửi thề một tiếng. Hắn vậy mà không giữ nổi người phụ nữ kia, để cô ta giẫm đầy bùn đất xông thẳng vào đại sảnh, tiếp theo đó là tiếng gào khóc xé ruột xé gan.

truyenfull,truyenfull vn