Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 119: Em là ai?

Túc Miên còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ôm chặt lấy.

Hai tên lính canh lập tức chuẩn bị ra tay, nhưng Túc Miên phất tay bảo họ lui xuống.

Cô cúi mắt, khẽ hít ngửi một chút, biểu hiện có phần lạnh nhạt.

"Uống rượu rồi?"

Forty quan sát phản ứng của cô, đầu lưỡi chạm nhẹ vào hàm trên, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Nhưng hắn vẫn cong môi gật đầu, đôi mắt hơi híp lại, vành tai ửng đỏ.

"Ai đưa rượu?"

Túc Miên không đẩy Forty ra, mà quay đầu hỏi nữ hầu kia.

Nữ hầu không ngờ Túc Miên nhạy bén như vậy, lập tức hoảng hốt. Túc Miên thấy dáng vẻ chột dạ ấy liền thầm nghĩ quả nhiên có vấn đề.

"Không nói? Vậy ngươi đi chết được không?"

"Không không không!"

Máu trên mặt nữ hầu lập tức rút sạch, cô ta quỳ phịch xuống.

"Là hoàng hậu... là hoàng hậu đưa tới hu hu hu, xin điện hạ tha mạng."

Nghe xong, Túc Miên không hề quá kinh ngạc, ngược lại đáy mắt còn hiện lên tia hiểu rõ. Cô phất tay cho họ lui xuống.

Mấy người kia tưởng Elizabeth đang nổi giận, chẳng ai dám chạm vào vận xui, không dám nói thêm lời nào, lăn lê bò toài chạy mất.

Hành lang lập tức yên tĩnh hơn nhiều. Đã là mười hai giờ đêm, nơi này không hề thắp đèn, ngay cả phòng vẽ cũng chìm trong bóng tối.

Lúc này Túc Miên mới ý thức được rằng nơi đây không có ánh sáng, Forty mỗi đêm đều sống trong bóng đêm như vậy.

Cô còn chưa hoàn hồn thì bên tai đã truyền tới cảm giác ướt át, tê dại lan khắp cơ thể. Túc Miên mở to mắt, nhịp thở khựng lại.

Cô không thể tin nổi nhìn Forty đang mỉm cười trước mặt mình. Môi hắn vừa chạm vào tai cô.

"Ngươi..."

"Ta nhớ em."

Hắn dùng khẩu hình nói. Trong bóng tối, Túc Miên không nhìn rõ hắn nói gì, chỉ cảm nhận được một luồng xâm lược ập tới, như xé bỏ lớp ngụy trang, mang theo hơi thở dã thú hoang dại.

Đôi mắt hơi say ấy như hung hăng "l*t s*ch" Túc Miên từ trên xuống dưới. Không đợi cô mở miệng, hắn đã ôm lấy eo cô, ép cô lên tường.

"Ưm!"

Hai chân rời khỏi mặt đất, cô mới miễn cưỡng ngang tầm mắt với hắn.

Ở đấu trường, Forty từng thấy vô số nam nữ khác nhau. l**m tai dường như là cách tán tỉnh trực tiếp nhất.

Nhưng trong mắt cô gái trước mặt ngoài kinh ngạc ra chẳng còn thứ gì khác, khiến hắn cực kỳ khó chịu. Vì vậy hắn cúi xuống, muốn thử lại lần nữa.

Chính hắn cũng không ngờ có ngày mình lại dùng đến thủ đoạn mà bản thân khinh thường.

Đầu lưỡi vừa chạm vào vành tai mềm mại thì người trước mặt đột nhiên khựng lại.

Chát—

......

Không khí im lặng trong thoáng chốc.

Tay Túc Miên vẫn giơ giữa không trung, đôi chân lơ lửng mất thăng bằng, móc vào ống quần người đàn ông.

Nhìn gương mặt bị cô tát đỏ lên của Forty, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, không thấy rõ biểu cảm.

Túc Miên hít sâu một hơi, cố gắng nói lý với hắn.

"Ta ghét người khác chạm vào mình."

Không đáp lại cô.

Hắn chỉ im lặng ôm cô quay về phòng vẽ, xuyên qua từng giá tranh, đặt cô xuống giường.

Nhìn cô gái trước mặt sắc mặt căng cứng, ánh mắt đầy cảnh giác như một chú mèo nhỏ gặp đại địch, Forty không biết bản thân đang cảm thấy gì.

Thất bại?

Cũng không hẳn. Một công chúa nhỏ còn chưa đủ khả năng khiến hắn có loại cảm xúc ấy.

Sống quen trong "lò mổ", loại người nào hắn chưa từng gặp? Đám phụ nữ kia đa phần đều giống nhau, e thẹn nép vào ngực đàn ông, lên giường vài lần liền lấy vàng bạc châu báu ra, rồi bị lừa tới thân tàn tâm nát.

Mà phần lớn những người phụ nữ ấy đều là "tín đồ" trung thành của vị công chúa này. Họ chẳng hề thấy xấu hổ, bởi so với Elizabeth, chuyện đó chỉ là trò trẻ con.

Cho nên người trước mắt này... hoàn toàn khác xa lời đồn về công chúa.

"Coi như ngươi say rồi đi, Forty. Muộn rồi, ta phải đi nghỉ."

Túc Miên thấy hắn im lặng hồi lâu, chẳng biết trong đầu hắn đang nghĩ gì. Ý muốn thử đôi giày đỏ cũng tiêu tan hơn nửa, giờ cô chỉ muốn lập tức đi nghỉ ngơi.

Cô vừa ngồi dậy khỏi giường thì Forty kéo cô lại. Lần này, nhờ ánh trăng, Túc Miên nhìn thấy đôi môi mỏng của hắn khẽ hé mở. Ngay khoảnh khắc đó, cô mở to mắt.

Em là ai?

Forty muốn chất vấn cô, muốn nhìn lớp ngụy trang cô dày công xây dựng bị xé toạc, để lộ vẻ chột dạ tuyệt đẹp. Nhưng cô gái trước mặt lại đứng sững, ngay cả chân chuẩn bị bước xuống giường cũng rút về.

Forty nghiêng đầu, rồi thấy Túc Miên đột nhiên giữ lấy miệng hắn, ngón tay mảnh khảnh đưa vào trong. Cảm giác dị vật khiến đồng tử hắn co lại, yết hầu khẽ chuyển động.

"Ngươi có nanh?"

Forty gật đầu, không thấy có gì lạ. Dù sao hắn vốn cũng không phải con người.

Nhưng ngay sau đó Túc Miên bỗng cúi sát tới, hơi thở rối loạn.

"Ngươi là..."

【Miên Miên!】

Giọng 4399 đột ngột vang lên, cắt ngang lời cô.

【Đừng nói ra, thiết lập nhân vật của cô.】

Túc Miên nhắm mắt lại.

"Tôi biết."

Là Tỵ Thời.

Ở phó bản trước cô từng thấy nanh của hắn, chắc chắn không thể nhận nhầm. Vậy nên giờ chỉ còn một khả năng,Tỵ Thời đã bị "sửa chữa". Nhưng... tại sao chứ?

Trực giác nói với cô rằng là vì mình.

Không hiểu sao trong lòng Túc Miên nảy ra một ý nghĩ hoang đường: Hắn đã bảo vệ cô qua nhiều phó bản như vậy, liệu cô có thể bảo vệ hắn một lần hay không.

Forty đưa tay quơ quơ trước mặt cô, Túc Miên đột nhiên hoàn hồn. Nhưng lúc này cô đã vô thức buông lỏng cảnh giác, lớp "lông dựng đứng" cũng mềm xuống.

Forty không hiểu sự thay đổi đột ngột này từ đâu tới. Hắn ôm lấy Túc Miên, bàn tay lớn giữ lấy lưng cô, thử thăm dò đặt môi lên bờ vai tròn trịa ấy.

Ngoài dự liệu, Túc Miên chỉ co nhẹ người chứ không tránh ra.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, hơi thở của Forty thay đổi. Hắn cảm nhận được một tia dung túng, vậy thì tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

Chỉ là điều khiến hắn khó chịu nhất...

Là hắn cho rằng sự thay đổi ấy đến từ lời Melissa từng nói, người đàn ông kia, kẻ có khuôn mặt giống hắn.

Còn hắn chỉ là một thế thân được chấp nhận.

"Điện hạ..."

"Hửm?"

Túc Miên không chờ được động tác tiếp theo của hắn, mất kiên nhẫn mở mắt, nhưng ngay lập tức bị đè ngã. Hai tay bị giữ trên đỉnh đầu, không thể cử động, sống mũi cao thẳng của hắn áp lên xương quai xanh cô.

"Forty!"

Túc Miên nghiến răng. Đủ rồi đấy. Tại sao mất trí nhớ rồi mà hắn vẫn cực đoan như vậy, thậm chí còn chẳng biết nặng nhẹ hơn trước, luôn khiến cô không khống chế nổi cảm xúc.

"Em vẫn chưa trả lời ta."

"Em là ai?"

Trong mắt hắn không hề có nghi vấn, mà là chắc chắn. Túc Miên không hiểu hắn chưa từng gặp Elizabeth trước đây thì làm sao nhìn ra cô giả mạo.

Nhưng dù mất trí nhớ, cô vẫn tin Quản trò nhạy bén và thông minh vượt trội. Dù sao trong chuyện nhìn thấu ngụy trang, Quản trò luôn có thiên phú đáng sợ.

Nhưng giờ đây, Tỵ Thời không còn là Quản trò nữa.

"Gan lớn thật đấy. Ta là công chúa cao quý, một tên nô lệ thấp hèn như ngươi mà cũng dám suy đoán thân phận của ta."

Forty đè xuống vẻ tối tăm trong mắt. Không biết có phải vì uống chút rượu không mà động tác của hắn càng thêm táo bạo.

Đầu ngón tay hắn móc lấy găng tay ren của cô gái, trực tiếp luồn vào lòng bàn tay cô.

Người vẫn còn lải nhải trước mắt lập tức im bặt, đôi mắt ướt át mở lớn, không thể tin nổi nhìn hắn.

truyenfull,truyenfull vn