Khoác Lên Châu Quan

Chương 9

Người trong triều tự nhiên sẽ hiểu ý của ta.

Hơn nữa, sau khi kế sách đối với Bạch Địch được thực thi, Gián Nghị Đình chắc chắn lại náo loạn một trận.

Lúc ấy rời kinh tránh đầu sóng ngọn gió cũng là chuyện tốt. Cô tổ mẫu hiểu ta, nên không hỏi thêm.

Ta lại cầm nửa bát tô lạc còn lại lên.

Không ngờ bà đột nhiên hỏi: “Con có để ý nhà ai chưa?”

Ta bị sặc ngay một ngụm, ho đến nửa ngày mới ngẩng đầu lên: 

- Cô tổ mẫu, con có qua lại với mấy vị công t.ử nào hay không, chẳng phải người đều biết hết sao?

Bà chớp mắt: 

- Ta biết chứ, ta chỉ sợ con thích ai rồi mà không dám nói với ta thôi. Chúng ta quyền thế có, dung mạo có, tài năng cũng có, cho dù con thích ai đến mức bắt trói người ta về đây… thì người ta cũng là bên được lợi thôi.

Ta suýt nữa nghẹn tiếp:

- Thật sự không có ai cả! Mấy vị công t.ử thế gia kia tránh con như tránh rắn rết. Loại mềm yếu như thế, con còn chẳng thèm để mắt tới.

Bà bật cười: 

- Có thì nhất định phải nói đấy nhé. Lúc thiếu niên rung động, cho dù sau này có hận người ấy đi nữa, trong lòng vẫn sẽ để lại một vết sẹo. Con người sống một đời, ít đi một chút tiếc nuối vẫn tốt hơn.

Nói đến đây, ánh mắt bà chợt trầm xuống.

Dường như nhớ lại chuyện gì đó, chiếc thìa sứ nhẹ nhàng khuấy phần tô lạc còn sót lại trong bát, tiếng va chạm vào thành bát vang lên lanh canh.

Cô tổ mẫu đã bảy mươi mốt tuổi, đã qua tuổi cổ lai hy từ lâu, nhưng bà vô cùng chú trọng việc dưỡng sinh.

Ngọc trai được nghiền thành cao để dưỡng da, phấn hoa đào dùng để điểm trang.

Những chén t.h.u.ố.c bổ nồng mùi đến mức khiến người khác muốn nôn, bà uống cạn không hề chớp mắt.

Điều bà quan tâm nhất, chính là mái tóc, bao năm nay vẫn luôn để ý. Hễ xuất hiện tóc bạc rõ rệt là lập tức nhuộm lại.

Ta nhìn bà, khẽ hỏi: “Người cũng có một vết sẹo như thế sao?”

Bà thoáng sững người, như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, khó mà phân biệt được đó là bất đắc dĩ hay đã thật sự buông bỏ.

Bà chỉ mỉm cười, rồi lắc đầu.

Ánh nến lay động trong đôi mắt ấy, tựa như có một giọt lệ, mãi không chịu rơi xuống.

Không có sao?

Vậy tại sao bà lại sợ tóc bạc đến thế?

Tại sao đồng ý để quốc sư đến phủ trưởng đại công chúa dạy ta suốt bảy năm.

Nhưng lại chưa từng chịu gặp ông ấy?

Năm xưa khi quốc sư giảng bài, bà luôn ở một nơi rất xa trong phủ, xa đến mức gần như cố ý tránh mặt, nhưng ta biết, bà từng đến.

Có lúc lặng lẽ đứng dưới tầng một, có lúc đứng từ xa nhìn lên cửa sổ của tiểu lâu.

Ta đặt bát xuống, dùng cả hai tay nắm lấy tay bà, lớp da trên mu bàn tay đã hơi nhăn lại, chiếc nhẫn đá quý và những đốt xương đều cấn vào lòng bàn tay ta:

- Người có điều gì tiếc nuối không? Chỉ cần người chịu nói với con… Con nhất định…

Bà khẽ vỗ lên tay ta, ngắt lời ta:

- Cả đời này ta làm công chúa, hưởng qua vinh hoa, cũng từng cầm quân đ.á.n.h trận, đã xem như sống rất vui vẻ rồi. Bây giờ con cũng lớn đến thế này, lại có chủ kiến của riêng mình. Ta nhắm mắt lúc nào cũng không còn gì phải tiếc nuối. Nhưng mà...

Bà vẫn mỉm cười như cũ, lắc đầu: 

- Con người sống một đời, làm gì có ai không mang theo tiếc nuối. Nếu đã đủ thuận lợi, đủ bình an, thì hà tất phải cố chấp với những thứ chưa từng có được? Ta bảo con đừng để mình tiếc nuối là bởi con còn trẻ. Ôm tiếc nuối càng sớm, những tháng ngày đau khổ sẽ càng dài.

Bà đã nói đến mức ấy, ta cũng không tiện hỏi thêm.

Trong mắt bà… rốt cuộc có giọt lệ kia hay không?

Ta không biết.

11

Đầu tháng Sáu, ta khởi hành đến Đàm Châu.

Trong phủ Đoan Vương vẫn còn bài vị hương án được cung phụng. Nơi này quanh năm có người trông nom chăm sóc.

Ta đã gửi thư từ trước, dặn người ta dọn dẹp lại tiểu viện của mình.

Xuyên qua màn sương của ký ức, mọi thứ vẫn mang dáng vẻ như thuở ấu thơ.

Chiếc giường trong phòng ngủ được làm từ gỗ hoàng hoa lê.

Năm ấy đã phải bỏ ra một khoản tiền lớn mới mua được.

Đến tận hôm nay vẫn không mục nát, không mối mọt, hoàn hảo như thuở ban đầu.

Nằm trên chiếc giường ấy, rất lâu rồi ta mới lại mơ thấy tuổi thơ.

Giấc mộng chân thực đến mức ta không còn phân biệt được đâu là mộng, đâu là thực nữa.

Ta ngồi trước mộ phụ mẫu suốt cả một ngày.

Ta mang theo loại rượu ngon nổi tiếng của kinh thành. Đó là thứ họ rất thích lúc sinh thời.

Một bầu được rưới xuống lớp đất dày, một bầu đi thẳng vào cổ họng ta.

Cay xé ruột gan, khiến hai hàng lệ lặng lẽ trượt xuống.

Trước lúc lên đường, Khâm Thiên Giám từng sai người báo cho ta biết: Đàm Châu sắp có một trận mưa lớn, dặn ta cố gắng trở về sớm.

Đừng để bị mưa lũ vây khốn, không thể hồi kinh.

Ngày khởi hành trở lại kinh thành, Thứ sử đích thân đến tiễn.

Ông nói những ngày trước quá bận rộn, không thể thu xếp thời gian đến gặp ta.

Ta chỉ cười đáp: “Vốn cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì. Đại nhân lấy công vụ làm trọng là điều nên làm.”

Vị Thứ sử ấy vẫn là người năm xưa.

Bao năm nay tận tâm tận lực quản lý đất phong của ta.

Chúng ta trò chuyện một lúc.

Hành lý cũng đã thu xếp xong xuôi.

Ta vừa định xoay người bước lên xe ngựa.

Bỗng có một tiểu lại phóng ngựa lao tới, vừa chạy vừa hô lớn:

- Khẩn báo! Khẩn báo! Đại nhân! Đêm qua mưa lớn khiến nước sông dâng cao! Đê sông Dương Tùng bị vỡ! Đã có thôn trấn bị lũ cuốn trôi!

Thứ sử vừa nghe xong liền tối sầm trước mắt, ngã vật xuống đất.

Nếu không có ta đỡ lấy một tay thì đã ngã hẳn rồi.

Tiểu đồng bên cạnh vội vàng đỡ ông, hoảng hốt bấm nhân trung.

Ta liếc nhìn tờ công văn khẩn trong tay tiểu lại, lập tức bảo thị nữ mang giấy b.út tới.