Khoác Lên Châu Quan

Chương 10

Ngồi ngay trước khoang xe ngựa viết thư, vừa viết vừa dặn:

- Đợi ta viết xong, ngươi mang thư tay này của ta, dùng công văn tám trăm dặm khẩn cấp gửi thẳng về kinh. Chuyện trong châu phủ ta không quen thuộc, thứ sử phải ở lại đây trấn giữ.

Thứ sử lờ mờ tỉnh lại, yếu ớt hỏi: 

- Thần ở lại đây. Vậy điện hạ thì sao?

- Lập tức sai người thu mua lương thực, bột mì và d.ư.ợ.c liệu. Trong vòng một canh giờ phải đưa đến nha môn. Điều cho ta một nửa đội tinh nhuệ. Ta sẽ lập tức lên đường.

Ta lấy ra phần lớn ngân lượng mang theo bên người, nhét vào tay ông:

- Nếu có kẻ nào muốn lợi dụng thiên tai để đầu cơ tích trữ, nâng giá kiếm lời… cứ dùng quan uy ép xuống. Kẻ nào không phục thì tống vào đại lao vài ngày. Nếu sau này triều đình trách tội, ta sẽ gánh.

Tiểu lại mang thư đi.

Thứ sử cũng được người dìu về nha môn điều động nhân lực.

Ta ngồi trên xe ngựa suy nghĩ một lúc, rồi tháo b.úi tóc, vấn gọn ra phía sau đầu.

Thay bộ y phục bằng vải thô mới mua, lại quấn mấy vòng vải quanh lòng bàn tay.

Sau khi mọi thứ được kiểm kê đầy đủ, ta kéo vành nón lá xuống thấp.

Dẫn theo hơn ba mươi người cưỡi ngựa lao ra khỏi thành, thẳng hướng vùng thiên tai.

Phóng ngựa suốt một đêm, khi tới trấn Khê Vân thì trời vừa hửng sáng.

Mây đen dày đặc phủ kín bầu trời như mang theo vô số nước mưa chưa biết đến bao giờ mới trút hết.

Ngày và đêm gần như không còn phân biệt được nữa.

Nơi đây là khu vực chịu thiệt hại nặng nề nhất.

Nước ngập cao đến thắt lưng, một nửa số nhà cửa đã bị lũ cuốn sập.

Ta tìm người đầu tiên gặp được trong thôn.

Xuất trình lệnh bài của châu phủ, bảo ông ta đi gọi người đang phụ trách nơi này tới và nói rằng người của châu phủ đã đến.

Người tới là lý chính của địa phương.

Một nam nhân ngoài bốn mươi tuổi, hai chân dính đầy bùn đất, trông như hai củ khoai vừa bị đào lên.

Ông ta cung kính đến mức gần như run rẩy: “Xin hỏi đại nhân quý tính là gì?”

“Ta họ Lâm.” Đó là họ của mẫu thân ta.

Ta quay người chỉ lên sườn núi phía xa:

- Chúc Thứ sử của Đàm Châu sai ta mang tới một ít lương thực, t.h.u.ố.c men, cùng bao tải đựng cát.

Lý chính ngập ngừng:

- Nhưng hạ quan chưa từng nghe nói Đàm Châu phủ có vị nữ quan nào họ Lâm cả...

Ta bình thản mỉm cười: 

- Ta từ kinh thành tới. Chỉ là tình cờ gặp phải chuyện này thôi.

Nghe đến hai chữ kinh thành, ông ta lập tức trở nên kính cẩn hơn hẳn.

Ông vừa sai người tiếp nhận vật tư, vừa dẫn ta lội trong dòng nước sâu đến ngang lưng đi vào trấn:

- Người dân đã sơ tán gần hết rồi, nhưng vẫn phải chất thêm bao cát.

- Cứ cứu được một nhà thì hay một nhà. 

Ta không quen thuộc địa hình nơi này, không giúp được việc sơ tán dân chúng.

Thế là đi theo mọi người xúc cát đóng bao.

Suốt đêm cưỡi ngựa, lại thêm cả buổi sáng vung xẻng.

Những lớp vải quấn quanh lòng bàn tay đã rách tới hai tầng.

Gió ngày một lớn hơn.

Không thể ở lại thêm nữa, ta cùng dân làng rút lên núi tránh nạn.

Đi đến đầu thôn, ta ngoái đầu nhìn lại.

Bầu trời đen đặc, sóng dữ bị cuồng phong cuốn lên, cao hơn cả mái nhà.

Một con sóng đập xuống, một căn nhà lập tức hóa thành vô số mảnh vụn, lặng lẽ chìm xuống dòng nước lũ.

Có lẽ là có tiếng động, nhưng sấm chớp vang trời, mưa gió gào thét.

Không còn âm thanh nào truyền được tới tai người nữa.

Một thím nông phụ đi cùng vỗ nhẹ lên vai ta: “Đi thôi, đi nhanh lên.”

Ta giữ c.h.ặ.t chiếc nón lá, lặng lẽ theo bà bước tiếp, chỉ cảm thấy nước mưa men theo áo tơi chảy xuống, đè nặng trên hai bờ vai.

Như thể cả bầu trời đang ép xuống người mình.

12

Trở lại trên núi, ta bưng một bát canh nóng đi tìm Lý chính để hỏi chuyện, dò xét nguyên nhân của trận thiên tai này.

Ông thở dài, giọng đầy bức xúc:

- Hôm qua thấy trời sắp đổ mưa lớn, ta đã dặn mọi người chất thêm bao cát rồi. Trước khi trời tối còn đích thân đi kiểm tra một lượt, bao nào bao nấy đều xếp chắc chắn cả. Ai mà ngờ được nửa đêm nước lên dữ dội như vậy, lại có thể đ.á.n.h sập cả con đê chứ! Huyện nha mấy tháng lại cử người tới kiểm tra một lần, nào ai ngờ lại chẳng chịu nổi đến thế?

Nói đến kích động, ông ho khan mấy tiếng.

Thê t.ử ông vội rót cho ông một bát nước.

Thấy ta chỉ lặng lẽ uống canh, không nói lời nào, bà thấp thỏm hỏi: 

- Lâm đại nhân... trên triều có trách tội bọn ta không?

Ta nâng bát canh trong tay, dịu giọng an ủi:

- Sẽ không đâu. Quan gia là người thưởng phạt phân minh nhất thiên hạ, nhất định sẽ điều tra rõ ngọn ngành.

Nơi trú tạm thời hiện giờ vẫn còn an toàn.

Lương thực ta mang đến có thể giải quyết khó khăn trước mắt, nhưng cũng không chống đỡ được bao lâu.

Mưa lớn ngoài kia chặn kín đường sá, không ai biết viện binh bao giờ mới tới.

Ban ngày có vô số việc phải làm, chẳng còn thời gian nghĩ ngợi gì khác.

Đến tối, ngồi trong lều tính toán sổ sách.

Bên ngoài là tiếng trẻ con khóc nháo, tiếng người già ho khục khặc.

Nhìn những con chữ đen trắng trên sổ.

Dù cháo có pha loãng hơn nữa, số lương thực còn lại cũng chỉ đủ chống đỡ thêm hai ngày.

Tiếng mưa tí tách trên đỉnh đầu vang lên không ngớt như chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược sinh mạng.

Đến lúc cạn hết, tai họa sẽ lại giáng xuống.

Ta nhớ tới những căn nhà bị sóng lũ đ.á.n.h tan.

Đầu đau như b.úa bổ, cuối cùng chỉ đành gục xuống bàn.

Một luồng gió lạnh lùa vào.

Ta ngẩng đầu nhìn ra cửa.

Một thiếu niên đang xách chiếc ấm đồng nhỏ.

Không ngờ vừa bước vào đã chạm phải ánh mắt ta.

Hắn hơi lúng túng: “Ta tới đưa nước nóng.”

Nói rồi, hắn rót đầy chiếc chén trước mặt ta.

Sau đó mới đặt ấm xuống bàn.