Khoác Lên Châu Quan

Chương 7

Ta tiếp tục:

- Sau khi nhận lô hàng đầu tiên, tân chủ Bạch Địch chắc chắn sẽ phải ưu tiên chiếu cố bộ tộc bên ngoại từng nâng đỡ hắn lên ngôi để ổn định lòng dân. Đến lúc ấy, vì phân chia không đều, nội bộ tất sinh mâu thuẫn. Chúng ta chỉ cần nhân cơ hội đó lôi kéo vài bộ tộc có thực lực. Ai có thể cung cấp ngựa, bò, dê đạt tiêu chuẩn… Đều có thể dùng tám phần giá để mua thêm d.ư.ợ.c liệu, trà và muối.

Tống đại nhân lại cao giọng:

- Hành động này thực sự trái với lễ pháp! Lôi kéo quý tộc và bộ tộc của nước khác về phe mình! Loại thủ đoạn âm hiểm xảo trá như vậy mà công chúa cũng nói ra được sao?

Ta nhìn thẳng vào ông, giọng điệu bình thản:

- Nếu vị tân chủ ấy là minh quân, vốn dĩ đã không làm ra chuyện khiêu khích như hôm nay. Hắn không biết tiến thoái, không hiểu thời thế. Vậy thì chúng ta dạy hắn. Đây là vì tương lai ngàn năm của Bạch Địch. Cũng là vì sinh dân của cả hai nước. Lấy chính trực để đáp lại oán thù. Có gì là không thể?

Ta dừng một chút rồi nói tiếp:

- Kẻ trộm cái móc áo thì bị xử t.ử. Kẻ đoạt cả quốc gia lại được phong hầu. Trong cửa nhà chư hầu, chẳng lẽ vẫn còn nhân nghĩa hay sao? Cách làm này quả thật không đủ quang minh lỗi lạc. Nhưng lợi ích đạt được là thật. Biên cương không nổi khói lửa. Quốc uy Đại Chiếu không tổn hại. Miễn cưỡng cũng xem như một kế sách vẹn toàn đôi bên. Chẳng lẽ trong mắt Tống đại nhân… Dân sinh và quốc bản còn không quan trọng bằng lễ pháp?

Tống đại nhân còn muốn phản bác, nhưng đã bị hai đồng liêu bên cạnh giữ lại.

Hoàng tổ phụ xem náo nhiệt hồi lâu, lúc này mới chậm rãi hỏi:

- Kỷ khanh cảm thấy kế sách này thế nào?

Kỷ Thừa tướng mỉm cười:

- Nhu Gia công chúa được quốc sư đích thân truyền dạy. Quả thật được dạy rất tốt.

Hoàng tổ phụ gật đầu, sắc mặt trở nên nghiêm túc:

- Tống khanh đã không hài lòng, vậy hãy về trước bình tâm lại. Trẫm sẽ cùng các ái khanh khác tiếp tục thương nghị.

Những chuyện còn lại đã không còn là thứ ta nên nghe nữa, ta bước ra khỏi Hàm Chương Điện.

Khâu công công phất cây phất trần trong tay, lập tức tiến lên đón:

- Công chúa, bệ hạ nói người chắc chắn có chuyện muốn hỏi. Dặn lão nô đưa người đi nghỉ ngơi trước rồi chờ người triệu kiến.

Ta đáp một câu: “Làm phiền công công.”

Rồi đi theo sau ông.

Lúc ấy, một cơn gió mát thổi qua, ta mới phát hiện...

Lưng áo mình từ lâu đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

9

Khâu công công đưa ta tới thiên điện của Vị Ương Cung. Đó là nơi phụ thân ta từng ở khi còn nhỏ.

Khi tinh thần căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng, ta mới cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Trên bàn vẫn đặt một bình trà và vài đĩa điểm tâm.

Bên cạnh còn có một quyển tạp đàm. Ta lật xem được vài trang nhưng chẳng có tâm trạng đọc tiếp.

Lại cúi xuống mở chiếc rương dưới gầm giường. Trong đó cất những món đồ chơi mà phụ thân để lại.

Lúc còn nhỏ, mỗi lần phụ thân đưa ta vào cung thỉnh an, người đều lôi chiếc rương này ra cho ta chơi.

Khi ấy ta còn ghét bỏ, chê đồ quá cũ không chịu động vào.

Người còn vì thế mà không vui một lúc lâu.

Rõ ràng đã hơn mười lăm, mười sáu năm trôi qua. Thế nhưng mọi chuyện vẫn rõ ràng như mới hôm qua, từng hình ảnh vẫn hiện lên trước mắt.

Chờ gần hai canh giờ.

Hoàng tổ phụ cuối cùng cũng kết thúc buổi nghị sự, người cho tất cả thị vệ và cung nhân lui ra, tự mình ngồi xuống trước.

Ta lập tức vén vạt áo quỳ xuống:

- Xin hoàng tổ phụ thứ tội.

Người không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ bình thản hỏi: 

- Con có tội gì?

- Ngày hôm qua khi uống trà trò chuyện cùng cô tổ mẫu, vô tình nói đến chuyện Bạch Địch tặng ngựa. Bà muốn khảo nghiệm con nên mới hỏi vài câu. Con nhất thời buông lời tùy tiện. Chứ không hề có ý can dự chính sự.

Hoàng tổ phụ bật cười:

- Nếu trẫm muốn trị tội con. Cần gì phải gọi con lên Hàm Chương Điện?

- Hoàng tổ phụ không truy cứu. Không có nghĩa là con không sai - Ta cúi đầu.

Vẫn cảm nhận được ánh mắt dò xét của người. Sau một hồi im lặng, hoàng tổ phụ chậm rãi nói:

- Vừa rồi bàn chính sự quá lâu, nói đến mức miệng lưỡi khô khốc.

Ta hiểu rất rõ đạo lý được cho bậc thang thì phải lập tức bước xuống, liền vội vàng đứng dậy rót trà.

Thấy người mệt mỏi day nhẹ giữa hai đầu lông mày. Ta lại đi vòng ra sau lưng, dùng lực vừa phải xoa bóp các huyệt đạo trên đầu cho người.

- Quan sát biểu hiện hôm nay của con. Khí độ, tâm tính, khả năng suy nghĩ, cách trình bày vấn đề, thứ nào cũng rất tốt.

Ta cúi đầu đáp:

- Lệnh Nghi từ nhỏ đã mất phụ mẫu. May mắn được hoàng tổ phụ yêu thương che chở, lại có cô tổ mẫu nuôi dưỡng, cùng với sự chỉ dạy không hề giữ lại của quốc sư, cho nên mới có được ngày hôm nay. Bản thân con vốn chẳng có chí hướng lớn lao gì. Các đường huynh, đường tỷ đều có cuộc sống riêng của mình. Không thể thường xuyên ở bên phụng dưỡng hai người. Nếu con có thể giúp người và cô tổ mẫu hưởng chút niềm vui gia đình thì cũng xem như không phụ công dưỡng d.ụ.c.

Hoàng tổ phụ nhắm mắt lại, không nhìn ra đang nghĩ gì.

Ta đang định nói thêm vài câu để thăm dò thái độ của người, thì người bỗng lên tiếng:

- Nhu Gia rèn khuôn phép, Lệnh Nghi tạo phong thái đoan trang. Đó là kỳ vọng của trẫm đối với con. Con cũng đã làm được.

Người mở mắt nhìn ta:

 - Nếu là thiên t.ử ban mệnh, giao phó trọng trách… Con cũng hoàn toàn xứng đáng.