Đại Chiếu và nước Bạch Địch ở phương Bắc từ trước đến nay giao hảo rất tốt. Người Bạch Địch sống bằng nghề du mục.
Quan hệ đồng minh giữa hai nước được duy trì thông qua việc trao đổi ngựa, bò, dê với trà và các loại hoa quả.
Vị quân chủ mới của Bạch Địch vừa lên ngôi.
Để biểu thị thành ý, năm nay hắn còn gửi tặng thêm hơn mười con ngựa non.
Sau khi tiếp nhận, châu phủ phụ trách tạm thời gom những con ngựa ấy nuôi riêng một chỗ.
Không ngờ chỉ sau hai ngày.
Người ta phát hiện phần lớn số ngựa non đều mắc dịch bệnh.
May mà ngay từ đầu chúng đã được nuôi tách biệt.
Hiện tại số ngựa trưởng thành nhiễm bệnh chưa nhiều.
Nếu không, khoản tiền khổng lồ bỏ ra cho cả đàn chiến mã lần này coi như đổ sông đổ biển.
Tiết độ sứ lập tức cử người đến chất vấn.
Nhưng phía Bạch Địch lại một mực khẳng định những con ngựa đưa đi đều khỏe mạnh.
Tân vương Bạch Địch còn tuyên bố:
Việc tặng ngựa vốn là vì tình hữu nghị giữa hai nước. Nay lại bị nghi ngờ như vậy. Hay là Đại Chiếu đang cố ý kiếm cớ khai chiến?
Dù sao ngựa cũng đã được đưa sang một thời gian.
Tuy mọi người đều tin chắc bệnh xuất hiện từ trước khi vận chuyển.
Nhưng rốt cuộc vẫn thiếu bằng chứng xác thực.
Hiện giờ tuy đã xử lý xong mớ rắc rối này.
Nhưng rất nhiều tiểu quốc và phiên vương lân cận đều đang theo dõi động thái tiếp theo.
Triều đình nhất định phải đưa ra thái độ rõ ràng.
Ta trầm ngâm một lát rồi nói:
- Vị tân vương này ta cũng từng nghe qua. Hắn hiếu chiến, thích tranh đấu. Dựa vào thế lực bộ tộc bên ngoại, lại g.i.ế.c bốn người huynh trưởng mới có thể lên ngôi. Hiện giờ hắn hẳn là muốn gây chiến để lập uy. Nhưng lại không có lý do chính đáng. Cho nên mới dùng thủ đoạn này. Nếu không bị phát hiện, Đại Chiếu sẽ tổn thất không nhỏ. Nếu bị phát hiện, hắn cũng có thể quay ngược lại c.ắ.n chúng ta một miếng.
Hoàng tổ phụ nhấp một ngụm trà: “Lệnh Nghi, con có kiến giải gì?”
Ta suy nghĩ rồi đáp:
- Nếu lựa chọn nhún nhường cầu hòa, vừa tổn hại quốc uy, vừa mất lòng dân. Hơn nữa tuyệt đối không thể chiều theo ý của vị tân vương Bạch Địch kia. Việc này quá mức khó giải quyết. Còn phải dựa vào các vị đại tướng quân ở đây.
Ta chắp tay thi lễ.
Các vị đại thần đối diện cũng hoàn lễ.
Ai nấy đều nói vài câu kiểu như “đó là bổn phận của thần t.ử”.
Tiếng chén trà đặt xuống bàn cắt ngang màn khách sáo ấy.
Hoàng tổ phụ nhìn ta, hơi nheo mắt, dường như không quá hài lòng:
- Đem những gì hôm qua con nói… Nói lại cho các vị đại tướng quân nghe thử.
Trong lúc nói chuyện, tay người hờ hững cầm chén trà. Ngón trỏ khẽ gõ hai cái lên thành chén, phát ra tiếng “cốc, cốc” giòn tan.
Đó không phải động tác nhỏ mỗi khi suy nghĩ của người.
Mà là một tín hiệu rõ ràng
Một tín hiệu mà chỉ mình ta hiểu được.
8
Ta chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt, vội vàng cúi đầu xuống:
- Chẳng qua chỉ là vài lời nói đùa mà thôi, không đáng đem ra bàn luận nơi này.
“Cứ nói.” Hoàng tổ phụ thản nhiên đáp: “Trẫm gọi con tới đây, chính là muốn nghe những lời ấy.”
Mí mắt ta khẽ giật, chậm rãi ngẩng đầu nhìn người.
Trên gương mặt ấy tuy vẫn có vài phần ý cười, nhưng hoàn toàn không còn vẻ ôn hòa, thân thiết như ngày thường, thay vào đó là thiên uy khó dò.
Nơi đây là Hàm Chương Điện, chỉ có quân thần, không có tổ tôn.
Ta hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, trước tiên khom người hành lễ:
- Nếu chư vị cảm thấy lời ta quá mức hoang đường, vậy xin cứ xem như những lời mê sảng sau cơn say. Không cần để trong lòng.
- Cứ nói - hoàng tổ phụ nhắc lại.
- Bạch Địch tân chủ bày ra kế này, chẳng qua vì cho rằng hắn có thể khống chế được chúng ta. Cuộc mua bán này vốn là đôi bên cùng có lợi. Không phải Đại Chiếu nhất định phải dựa vào họ.
Vị đại thần ria mép chữ bát sửng sốt.
- Ý của công chúa là...?
Ta bình thản đáp:
- Lấy đạo của người, trả lại cho người.
Kỷ Thừa tướng dường như cảm thấy rất thú vị, ông nhướng mày:
- Xin được nghe rõ hơn.
Ta nhìn về phía hoàng tổ phụ, người khẽ gật đầu tán thưởng.
Ta bèn tiếp tục:
- Hiện nay sắp đến kỳ giao một lô trà mới. Đúng lúc chuẩn bị đến lượt chúng ta giao hàng. Trước tiên cứ nhận đủ tiền trà mà họ phải thanh toán. Sau đó lấy lý do sản lượng năm nay giảm sút, lại thiếu ngựa vận chuyển nên năng lực chuyên chở không đủ. Dược liệu, trà, muối cùng các mặt hàng khác đều chia thành nhiều đợt giao. Lần đầu tiên chỉ giao một phần năm số lượng đã định. Để chính họ nếm thử hậu quả mình gây ra. Đợi đến khi chịu cúi đầu nhận sai, chúng ta mới giao tiếp phần hàng còn lại.
Dược liệu, trà, muối.
Ba thứ ấy nếu thiếu trong thời gian dài, tất nhiên sẽ sinh ra vô số vấn đề.
Cũng chính vì vậy mà Bạch Địch và Đại Chiếu đã duy trì quan hệ trao đổi thương mại suốt trăm năm qua.
Vị đại thần họ Tống gần như c.h.ế.t lặng.
Ông thất thanh kêu lên: “Hoang đường!”
Nói được nửa câu mới chợt nhớ mình đang đứng ở đâu, vội vàng cúi đầu:
- Cách làm như vậy khác gì thổ phỉ sơn tặc? Đại Chiếu ta là quốc gia lễ nghi. Sao có thể hành xử như thế được?
Hai vị quan áo đỏ còn lại cũng phụ họa:
- Tống đại nhân nói rất đúng! Nếu ép quá mức, khiến họ liều mạng cá c.h.ế.t lưới rách thì sao?
Ta lắc đầu:
- Vị tân chủ này là kẻ g.i.ế.c anh em để đoạt ngôi. Bản thân hắn đã tiêu hao rất nhiều nguyên khí. Trong tình huống như vậy, nếu còn cố chấp phát động chiến tranh… Các bộ tộc dưới quyền cũng chưa chắc sẽ để mặc hắn làm càn.
Trong lòng ta thầm nghĩ: Quả nhiên không trách được vì sao hai người này mãi vẫn chưa bước vào hàng Tam phẩm.
Kỷ Thừa tướng hoàn toàn không hỏi vấn đề ấy. Bởi vì ngay khi nghe xong kế hoạch, ông đã tự nghĩ tới rồi.
Quan hệ đồng minh giữa hai nước được duy trì thông qua việc trao đổi ngựa, bò, dê với trà và các loại hoa quả.
Vị quân chủ mới của Bạch Địch vừa lên ngôi.
Để biểu thị thành ý, năm nay hắn còn gửi tặng thêm hơn mười con ngựa non.
Sau khi tiếp nhận, châu phủ phụ trách tạm thời gom những con ngựa ấy nuôi riêng một chỗ.
Không ngờ chỉ sau hai ngày.
Người ta phát hiện phần lớn số ngựa non đều mắc dịch bệnh.
May mà ngay từ đầu chúng đã được nuôi tách biệt.
Hiện tại số ngựa trưởng thành nhiễm bệnh chưa nhiều.
Nếu không, khoản tiền khổng lồ bỏ ra cho cả đàn chiến mã lần này coi như đổ sông đổ biển.
Tiết độ sứ lập tức cử người đến chất vấn.
Nhưng phía Bạch Địch lại một mực khẳng định những con ngựa đưa đi đều khỏe mạnh.
Tân vương Bạch Địch còn tuyên bố:
Việc tặng ngựa vốn là vì tình hữu nghị giữa hai nước. Nay lại bị nghi ngờ như vậy. Hay là Đại Chiếu đang cố ý kiếm cớ khai chiến?
Dù sao ngựa cũng đã được đưa sang một thời gian.
Tuy mọi người đều tin chắc bệnh xuất hiện từ trước khi vận chuyển.
Nhưng rốt cuộc vẫn thiếu bằng chứng xác thực.
Hiện giờ tuy đã xử lý xong mớ rắc rối này.
Nhưng rất nhiều tiểu quốc và phiên vương lân cận đều đang theo dõi động thái tiếp theo.
Triều đình nhất định phải đưa ra thái độ rõ ràng.
Ta trầm ngâm một lát rồi nói:
- Vị tân vương này ta cũng từng nghe qua. Hắn hiếu chiến, thích tranh đấu. Dựa vào thế lực bộ tộc bên ngoại, lại g.i.ế.c bốn người huynh trưởng mới có thể lên ngôi. Hiện giờ hắn hẳn là muốn gây chiến để lập uy. Nhưng lại không có lý do chính đáng. Cho nên mới dùng thủ đoạn này. Nếu không bị phát hiện, Đại Chiếu sẽ tổn thất không nhỏ. Nếu bị phát hiện, hắn cũng có thể quay ngược lại c.ắ.n chúng ta một miếng.
Hoàng tổ phụ nhấp một ngụm trà: “Lệnh Nghi, con có kiến giải gì?”
Ta suy nghĩ rồi đáp:
- Nếu lựa chọn nhún nhường cầu hòa, vừa tổn hại quốc uy, vừa mất lòng dân. Hơn nữa tuyệt đối không thể chiều theo ý của vị tân vương Bạch Địch kia. Việc này quá mức khó giải quyết. Còn phải dựa vào các vị đại tướng quân ở đây.
Ta chắp tay thi lễ.
Các vị đại thần đối diện cũng hoàn lễ.
Ai nấy đều nói vài câu kiểu như “đó là bổn phận của thần t.ử”.
Tiếng chén trà đặt xuống bàn cắt ngang màn khách sáo ấy.
Hoàng tổ phụ nhìn ta, hơi nheo mắt, dường như không quá hài lòng:
- Đem những gì hôm qua con nói… Nói lại cho các vị đại tướng quân nghe thử.
Trong lúc nói chuyện, tay người hờ hững cầm chén trà. Ngón trỏ khẽ gõ hai cái lên thành chén, phát ra tiếng “cốc, cốc” giòn tan.
Đó không phải động tác nhỏ mỗi khi suy nghĩ của người.
Mà là một tín hiệu rõ ràng
Một tín hiệu mà chỉ mình ta hiểu được.
8
Ta chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt, vội vàng cúi đầu xuống:
- Chẳng qua chỉ là vài lời nói đùa mà thôi, không đáng đem ra bàn luận nơi này.
“Cứ nói.” Hoàng tổ phụ thản nhiên đáp: “Trẫm gọi con tới đây, chính là muốn nghe những lời ấy.”
Mí mắt ta khẽ giật, chậm rãi ngẩng đầu nhìn người.
Trên gương mặt ấy tuy vẫn có vài phần ý cười, nhưng hoàn toàn không còn vẻ ôn hòa, thân thiết như ngày thường, thay vào đó là thiên uy khó dò.
Nơi đây là Hàm Chương Điện, chỉ có quân thần, không có tổ tôn.
Ta hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, trước tiên khom người hành lễ:
- Nếu chư vị cảm thấy lời ta quá mức hoang đường, vậy xin cứ xem như những lời mê sảng sau cơn say. Không cần để trong lòng.
- Cứ nói - hoàng tổ phụ nhắc lại.
- Bạch Địch tân chủ bày ra kế này, chẳng qua vì cho rằng hắn có thể khống chế được chúng ta. Cuộc mua bán này vốn là đôi bên cùng có lợi. Không phải Đại Chiếu nhất định phải dựa vào họ.
Vị đại thần ria mép chữ bát sửng sốt.
- Ý của công chúa là...?
Ta bình thản đáp:
- Lấy đạo của người, trả lại cho người.
Kỷ Thừa tướng dường như cảm thấy rất thú vị, ông nhướng mày:
- Xin được nghe rõ hơn.
Ta nhìn về phía hoàng tổ phụ, người khẽ gật đầu tán thưởng.
Ta bèn tiếp tục:
- Hiện nay sắp đến kỳ giao một lô trà mới. Đúng lúc chuẩn bị đến lượt chúng ta giao hàng. Trước tiên cứ nhận đủ tiền trà mà họ phải thanh toán. Sau đó lấy lý do sản lượng năm nay giảm sút, lại thiếu ngựa vận chuyển nên năng lực chuyên chở không đủ. Dược liệu, trà, muối cùng các mặt hàng khác đều chia thành nhiều đợt giao. Lần đầu tiên chỉ giao một phần năm số lượng đã định. Để chính họ nếm thử hậu quả mình gây ra. Đợi đến khi chịu cúi đầu nhận sai, chúng ta mới giao tiếp phần hàng còn lại.
Dược liệu, trà, muối.
Ba thứ ấy nếu thiếu trong thời gian dài, tất nhiên sẽ sinh ra vô số vấn đề.
Cũng chính vì vậy mà Bạch Địch và Đại Chiếu đã duy trì quan hệ trao đổi thương mại suốt trăm năm qua.
Vị đại thần họ Tống gần như c.h.ế.t lặng.
Ông thất thanh kêu lên: “Hoang đường!”
Nói được nửa câu mới chợt nhớ mình đang đứng ở đâu, vội vàng cúi đầu:
- Cách làm như vậy khác gì thổ phỉ sơn tặc? Đại Chiếu ta là quốc gia lễ nghi. Sao có thể hành xử như thế được?
Hai vị quan áo đỏ còn lại cũng phụ họa:
- Tống đại nhân nói rất đúng! Nếu ép quá mức, khiến họ liều mạng cá c.h.ế.t lưới rách thì sao?
Ta lắc đầu:
- Vị tân chủ này là kẻ g.i.ế.c anh em để đoạt ngôi. Bản thân hắn đã tiêu hao rất nhiều nguyên khí. Trong tình huống như vậy, nếu còn cố chấp phát động chiến tranh… Các bộ tộc dưới quyền cũng chưa chắc sẽ để mặc hắn làm càn.
Trong lòng ta thầm nghĩ: Quả nhiên không trách được vì sao hai người này mãi vẫn chưa bước vào hàng Tam phẩm.
Kỷ Thừa tướng hoàn toàn không hỏi vấn đề ấy. Bởi vì ngay khi nghe xong kế hoạch, ông đã tự nghĩ tới rồi.