Bên ngoài, tiếng pháo hoa vang trời, nhưng trong tai ta, tất cả đều trở nên xa xôi mơ hồ như thể bị ngăn cách sau một lớp lưu ly trong suốt.
Trong lòng ta, hoàng tổ phụ vẫn luôn là người hiền từ và khoan hậu nhất đến mức ta gần như quên mất rằng...
Ta chưa từng tận mắt nhìn thấy dáng vẻ sát phạt quyết đoán của người trên triều đình năm xưa.
Đột nhiên, ta hiểu ra.
Điều khó khăn nhất chưa bao giờ là làm thế nào để xử lý ta nhằm tránh khỏi kết cục bị g.i.ế.c.
Điều khó khăn nhất là người phải thản nhiên chấp nhận vận mệnh ấy.
Ta là kẻ cầm d.a.o trong lời tiên tri.
Vậy mà ta còn sợ hãi số mệnh. Còn muốn cố thủ trong tòa lầu này để trốn tránh thế gian.
Trong khi đó, người mới là kẻ được định sẵn sẽ nằm trên thớt, chờ ta giáng xuống nhát d.a.o cuối cùng.
Thế nhưng tâm cảnh của người lại siêu thoát đến như vậy.
Không phải vì có vô số cách để tránh khỏi số mệnh đã định.
Mà bởi vì người đủ mạnh mẽ, mạnh đến mức cho dù ngày mai có phải c.h.ế.t đi, người vẫn có thể kiên trì với bản tâm của mình.
Không bị số mệnh dọa nạt, không vì sợ hãi mà lùi bước, không sợ hãi, mới có thể vô ưu.
Một chùm pháo hoa bỗng nổ tung ngoài trời.
Ánh sáng chiếu vào trong phòng, khiến sắc màu không ngừng biến đổi.
Gương mặt phản chiếu trong chén trà của ta cũng liên tục đổi từ đỏ sang vàng, từ tím sang xanh.
Chỉ có đôi mắt là sáng đến kinh người.
Ta đứng dậy, cung kính hành lễ.
- Lệnh Nghi đã hiểu. Đa tạ hoàng tổ phụ chỉ dạy.
Người nhấp ngụm trà đầu tiên trong đêm hôm ấy, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy thâm ý.
Nhiều năm sau, ta mới dần hiểu được ý nghĩa của nụ cười ấy.
Người đang vui mừng, vui vì người biết rằng…
Ta nhất định sẽ trưởng thành thành một thanh bảo kiếm độc nhất vô nhị giữa thế gian.
7
Quốc sư giảng dạy cho ta suốt bảy năm.
Thật ra, vào những năm sau đó, những điều có thể dạy đã chẳng còn bao nhiêu, phần lớn thời gian đều là thảo luận.
Trong bảy năm ấy, các thúc bá của ta lần lượt được phong vương.
Ngôi vị Đông cung vẫn luôn bỏ trống.
Nhưng bệ hạ cũng đã gần bước sang tuổi thất thập.
Gián Nghị Đình tranh cãi đến long trời lở đất.
Cuối cùng, dưới áp lực của quần thần, năm ngoái người đã sắc phong Hoàng trưởng t.ử, Tần Vương, làm thái t.ử.
Các đường huynh, đường tỷ của ta hầu như đều đã thành thân.
Những người chưa thành thân cũng đã được đính ước.
Trong thế hệ này, chỉ còn mình ta vẫn chưa có nơi có chốn.
Ta chưa từng chủ động đi xem mắt.
Mà những gia tộc đủ tư cách kết thân với ta cũng đều kiêng dè lời tiên tri về kẻ g.i.ế.c vua.
Ai nấy đều sợ một ngày nào đó thánh chỉ tứ hôn bất ngờ giáng xuống đầu mình.
Sự sợ hãi của họ ngược lại lại thành toàn cho sự tự do của ta.
Sau khi kết thúc việc học với quốc sư, ta có thêm rất nhiều thời gian rảnh.
Nhưng ta vẫn giống như trước đây, phần lớn thời gian ở trong phủ.
Chỉ muốn ở bên cô tổ mẫu nhiều hơn một chút.
Nhờ sự chăm sóc gần như quá mức của bà, nay đã bảy mươi hai tuổi, thân thể vẫn vô cùng khỏe mạnh.
Chỉ là những thương tích năm xưa thỉnh thoảng lại tái phát.
Đôi khi còn phải ngồi xe lăn để di chuyển.
Ta học từ ngoại tổ phụ một ít thuật xoa bóp, châm cứu và nắn chỉnh gân cốt.
Thường xuyên giúp cô tổ mẫu xoa bóp phần thắt lưng và đôi chân mang bệnh cũ.
Hôm nay cũng như thường lệ.
Bà nằm sấp để mặc ta day ấn huyệt đạo.
Thế nhưng trong cung bỗng có người đến truyền chỉ, mời ta vào một chuyến.
Người đến đón là đồ đệ của Khâu công công, vị đại nội tổng quản thân cận bên cạnh hoàng tổ phụ.
Là một vị tổng quản họ Trần.
Ta vòng vo dò hỏi:
- Hôm trước ta vừa vào cung thỉnh an. Sức khỏe hoàng tổ phụ vẫn rất tốt, không có gì bất ổn. Nay Trần tổng quản đến vội như vậy, chẳng lẽ có chuyện lớn gì sao?
Ông ta mỉm cười:
- Công chúa cứ yên tâm. Bệ hạ chỉ muốn mời người vào cung trò chuyện mà thôi.
Xuống xe ngựa, đi qua cổng cung. Thế nhưng Trần tổng quản lại dẫn ta thẳng tới Hàm Chương Điện.
Đang là đầu mùa hạ, cửa điện mở rộng để thông gió.
Từ bên ngoài đã có thể nghe thấy tiếng các đại thần đang nghị sự.
Khâu công công đứng chờ trước cửa, vừa thấy ta, ông lập tức lùi sang một bên, đưa tay làm động tác mời, dẫn ta tiến vào trong điện.
Ta đành căng da đầu bước vào. Chỉ đi đến bên cạnh bức bình phong rồi dừng lại.
Trong điện có tổng cộng năm vị đại thần, hai người mặc triều phục màu tím, ba người mặc triều phục màu đỏ.
Ai nấy đều vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện của ta.
Ta khẽ cúi người hành lễ.
Hoàng tổ phụ ngồi trên long tọa, ôn hòa nói: “Lệnh Nghi, lại gần thêm một chút.”
Một vị đại thần để ria mép hình chữ bát lập tức bước ra:
- Bệ hạ! Công chúa vào Hàm Chương Điện nghe chính sự, e rằng không hợp lễ chế.
“Không sao.” Hoàng tổ phụ thản nhiên đáp: “Chính trẫm gọi con bé đến. Trẫm muốn các khanh nghe thử suy nghĩ của nó.”
Vị đại thần kia lập tức lúng túng:
- Chuyện này... thần xin bệ hạ cho dựng thêm một tấm bình phong ở giữa. Chúng thần đều là ngoại thần, như vậy sẽ không ổn.
Hoàng tổ phụ bật cười:
- Các khanh cũng đâu phải chưa từng gặp nó. Nó lớn thế này rồi, nhận mặt quan viên triều đình một chút cũng tốt. Nếu Tống khanh không muốn nghe, có thể tự mình rời đi.
Nhất thời, cả ta lẫn năm vị đại thần đều ngơ ngác.
Mọi người nhìn nhau, bầu không khí vô cùng khó xử.
“Kỷ khanh.” Hoàng tổ phụ lên tiếng: “Giải thích cho nó đi.”
Thừa tướng họ Kỷ khom người lĩnh mệnh.
Ông hơi nghiêng người về phía ta rồi kể lại nguyên do bọn họ có mặt ở đây.