36
An Thái năm thứ mười hai, Chiếu Đế băng hà, thụy hiệu Thành. Tân quân kế vị, đổi niên hiệu thành Loan Khải.
Tân quân là Lệnh Nghi, tôn nữ của Thành Đế.
Ngày nàng chào đời, trời sinh dị tượng, các vị tể tướng đều không thể lý giải.
Quốc sư nước Chiếu - người đời xưng là tiên nhân, cưỡi trăng mà đến, đưa ra lời tiên đoán: "Đứa trẻ này sau này tất sẽ thí vua."
Cả điện chấn động, quần thần đồng loạt xin Thành Đế xử trí.
Thế nhưng Thành Đế không nói một lời, vẫn nuôi dạy nàng như người bình thường.
Lệnh Nghi mưu lược hơn người, tâm tính kiên cường.
Trong bốn mươi ba năm trị vì, bên ngoài không có ngoại địch quấy nhiễu, bên trong chính sự ổn định, mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Năm Thăng Bình thứ sáu, bà truyền ngôi cho trưởng nữ Diệu Đồng, lui về rèm nghe chính sự, khi ấy sáu mươi tám tuổi.
Năm Cảnh Hy thứ mười lăm, hưởng thọ một trăm lẻ một tuổi, thọ chung chính tẩm, thụy hiệu Văn.
Ngoại truyện - Cành Hạnh Ngân
1
Trước khi ta ra đời, phụ mẫu đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào ta.
Khi ấy, mẫu thân và đại hoàng t.ử phi m.a.n.g t.h.a.i gần như cùng lúc. Hai người đều nín thở chờ đợi, muốn sinh ra hoàng trưởng tôn trước đối phương.
Ta sinh trước, nhưng lại là nữ nhi.
Đại hoàng t.ử phi trở dạ muộn hơn một ngày, như ý sinh được nhi t.ử.
Hoàng tổ phụ không hề tỏ ra thất vọng, trai hay gái đều là tôn t.ử ruột thịt của người. Để thể hiện sự coi trọng với trưởng tôn, ta vừa tròn một trăm ngày tuổi đã được phong làm Huyện chủ.
Nhưng phụ mẫu lại không hài lòng.
Họ cho rằng nếu ta là nhi t.ử, sẽ giúp phụ thân có thêm một phần lợi thế trong cuộc tranh đoạt ngôi vị.
Cho dù sau này ta có thêm một đệ đệ ruột, sự oán trách của họ đối với ta vẫn không hề giảm bớt.
2
Người kế vị mà hoàng tổ phụ vừa ý nhất là Tam thúc.
Nhưng năm ta tám tuổi, đứa con đầu lòng của Tam thúc bị tiên đoán rằng sau này sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t hoàng tổ phụ.
Phụ thân rất vui mừng.
Ông cho rằng như vậy sẽ bớt đi một đối thủ cạnh tranh.
Thế nhưng sự thiên vị của hoàng tổ phụ dành cho gia đình Tam thúc vẫn không hề thay đổi.
Thậm chí chính người còn tự tay đặt tên cho đứa trẻ được tiên đoán sẽ g.i.ế.c mình.
Lệnh Nghi.
Ta từng học qua:
"Trọng Phủ chi đức, nhu gia duy tắc.
Lệnh nghi lệnh sắc, tiểu tâm dực dực."
Một cái tên chứa đựng kỳ vọng và yêu thương của người thân, dẫn kinh trích điển, vô cùng đẹp đẽ.
Khi ấy ta rất ghen tị với nàng, nàng có một cái tên thật đẹp.
Còn ta tên là Cố Thiến Diểu.
Cái tên ấy chỉ đơn giản mang ý nghĩa: Hy vọng sau khi lớn lên, ta đủ xinh đẹp để đổi lấy lợi ích còn cao hơn cả thân phận hiện tại.
Về lời tiên tri kia, hoàng tổ phụ cố ý giấu đám hoàng tôn chúng ta.
Nhưng phụ mẫu chúng ta thì chưa từng tránh né khi nhắc tới chuyện ấy trước mặt con cái.
Đặc biệt là hai tên nhóc hỗn láo nhà đại bá.
Trong giờ học ở Sùng Văn quán, chúng cầm bùn ném vào Lệnh Nghi.
Ta đỡ giúp nàng cục bùn ấy, lấy uy nghiêm của trưởng tỷ mà dạy dỗ chúng.
Ai ngờ đường đệ lại vênh váo:
- Lớn hơn ta thì sao? Chẳng qua cũng chỉ là nữ nhân vô dụng! Ta mới là trưởng nam. Phụ thân ta là trưởng t.ử. Sau này ngai vàng đương nhiên là của nhà ta!
Ta nghẹn lại.
Bao năm tủi thân trong lòng cũng như bùn đất trên vạt áo, b.ắ.n tung tóe khắp người.
Đúng lúc ấy, Lệnh Nghi từ phía sau ta chui ra, muội ấy cầm mấy viên đá ném về phía chúng:
- Nữ t.ử thì sao? Nữ t.ử lấy đá ném ngươi vẫn đau như thường!
Người nàng nhỏ, tay nàng nhỏ nhưng ném rất nhanh.
Đập đến mức hai tên kia ôm đầu bỏ chạy.
Sau đó còn lấy khăn sạch đưa cho ta.
Tam thúc ngày nào cũng đến đón nàng, nàng ghé vào tai tam thúc nói gì đó, tam thúc liền dắt nàng đi tới trước mặt ta:
- A Diểu, cảm ơn con đã bảo vệ Lệnh Nghi.
Ta đáp:
- Con là trưởng tỷ, vốn nên che chở muội muội.
Tam thúc cười cười, vỗ nhẹ vai ta:
- Con cũng chỉ là một đứa trẻ thôi.
Ta cũng chỉ là một đứa trẻ.
Đó là lần đầu tiên trong đời ta nghe được câu nói ấy.
Phụ mẫu chỉ mong ta lớn nhanh một chút, để đổi lấy những cuộc hôn nhân có lợi cho phụ thân và đệ đệ.
Họ bắt ta học những quyển nữ tắc dày như gạch.
Bắt ta luyện lễ nghi đến mức chân đau nhức.
Nhưng chưa từng nghĩ xem độ tuổi của ta có chịu nổi hay không.
Hôm ấy trên đường về, có người mang đến cho ta một bộ y phục mới.
Tam thúc hiểu rõ.
Mẫu thân ta xuất thân danh môn, cực kỳ coi trọng thể diện.
Nếu ta cứ mặc bộ dạng lấm lem ấy trở về, nhất định sẽ bị mắng.
Nhưng ta không thay và quả nhiên bị mắng một trận.
Ta nói:
- Con bị như vậy là vì Lệnh Nghi.
Mẫu thân đầy vẻ khó hiểu:
- Vì sao?
Vì sao ư? Ta không trả lời được.
Ta chỉ muốn đối nghịch với đường đệ, ta chỉ cảm thấy thương Lệnh Nghi.
Nàng mới năm tuổi, còn quá nhỏ.
Nhưng những lời ấy mắc lại nơi cổ họng, không thể thốt ra.
Thật ra ta chẳng làm gì được đường đệ.
Phụ mẫu Lệnh Nghi, thậm chí cả hoàng tổ phụ, đều yêu thương nàng hết mực.
Người đáng thương hơn rõ ràng là ta.
Ta há miệng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói: "Nữ nhi biết sai rồi."
3
Sau đó Lệnh Nghi không còn đến Sùng Văn quán nữa.
Nghe nói tam thẩm đích thân dạy nàng ở nhà.
Không bao lâu sau, tam thúc chủ động xin phong vương, thề cả đời không bước chân vào kinh thành nữa.
Hoàng tổ phụ chấp thuận, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Ông là người có hy vọng trở thành người trong Đông cung nhất.
Cho dù nữ nhi vừa sinh ra đã mang lời tiên tri ấy chỉ cần đủ nhẫn tâm...
Đứa trẻ khác vẫn có thể sinh tiếp.
Thậm chí lúc ấy ngay cả ta cũng nghĩ như vậy.
Lần đầu tiên trong đời, ta ghen ghét một người đến thế.