Khoác Lên Châu Quan

Chương 35

Ông nhấp một ngụm trà, im lặng không nói.

Nhưng làm học trò của ông suốt bảy năm, ta biết sự im lặng ấy chính là một kiểu ngầm cho phép.

Ta hỏi:

- Với năng lực của ngài, hẳn phải biết cái gọi là lời tiên tri g.i.ế.c vua sẽ có kết cục như thế. Vậy tại sao ngay lúc ta vừa chào đời, trước mặt văn võ bá quan và hoàng thân quốc thích, ngài lại nói ra lời tiên tri đó?

Quốc sư nhìn ta, trong mắt thấp thoáng một tia vui mừng và an ủi:

- Ta từng nói với con rằng, số mệnh là một hạt giống. Con người dù có cầu nguyện thế nào, cuối cùng cũng chỉ kết ra trái quả đã được định sẵn. Khi ta nói ra lời tiên tri ấy, chính là lúc gieo xuống hạt giống đó. Chính bởi con và tiên đế đều là cùng một loại người, nên mới kết thành trái ngọt là thiên hạ thái bình thịnh trị như hôm nay. Đó chính là nhân quả báo ứng.

Ông dừng lại một chút rồi tiếp tục:

- Một hạt giống muốn lớn thành cây đại thụ che trời, cần được chăm sóc cẩn thận, bắt sâu bón phân, cắt tỉa cành lá. Bởi lời tiên tri của ta mà thuở nhỏ con phải chịu đựng lời đồn và ánh mắt lạnh nhạt. Ta dốc hết những gì mình biết để dạy dỗ con, coi như bù đắp. Như vậy cũng xem là viên mãn. Mệnh cách của con hội đủ thiên đức và nguyệt đức, lại thêm số mệnh đặc biệt. Con vốn dĩ nhất định phải đi trên con đường này. Trên chiếc lưu miện của đế vương, vừa hay còn thiếu một viên minh châu như con.

Nghi vấn đã đeo đẳng ta nửa đời người cuối cùng cũng được giải đáp.

Ta hít sâu một hơi, hương trà thanh khiết thấm vào phổi, khiến đầu óc sáng tỏ vô cùng.

Ta nhấp thêm một ngụm, ngay lập tức kinh ngạc như gặp thần vật:

- Những gì ta phải chịu vì lời tiên tri ấy đâu chỉ là vài lời đồn hay ánh mắt lạnh nhạt, không phải chỉ dạy ta mấy năm học là có thể bù đắp được. Huống hồ bảy năm ấy với ngài, e rằng cũng chỉ như cái chớp mắt thôi nhỉ?

Quốc sư bất lực bật cười:

- Ta đúng là mắc nợ cả nhà họ Cố các con.

Ta lập tức nói:

- Nữ nhi ta hiện giờ đang thiếu một vị lão sư giỏi. Ngài ở trên núi này bí bách quá lâu rồi, cũng nên xuống dưới đi dạo một chút. Loại trà này còn không? Lấy thêm cho ta ít nữa.

Trên gương mặt quanh năm chẳng mấy biểu cảm của quốc sư, hiếm hoi xuất hiện chút cạn lời.

Ta uống cạn chén trà, đứng dậy nói:

- Quốc sư, đây là thánh chỉ của trẫm.

35

Lúc hoàng hôn trở về cung, sau bữa tối ta xem qua những chính sự mà Tạ Gia Tụng đã xử lý sơ bộ.

Hắn theo ta nhiều năm, hiểu rõ tâm tư của ta, nên cũng chẳng khiến ta tốn bao công sức.

Xử lý xong công việc, ta đến thăm nữ nhi.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, nhìn bóng người hắt lên cửa sổ, có vẻ đang đọc sách.

Ta lặng lẽ đẩy cửa bước vào, nào ngờ con bé đang lau nước mắt.

Nó giật mình, vội vàng vùi mặt vào quyển sách.

Ta bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai nhỏ bé ấy:

- Muộn thế này rồi thì đừng đọc nữa, hại mắt lắm.

Nó ậm ừ đáp một tiếng:

- Vâng.

Nhưng vẫn không chịu ngẩng đầu lên.

Ta kéo nó ra khỏi quyển sách, dịu dàng hỏi:

- Nói cho mẫu thân nghe xem, vì sao lại khóc?

Nó mím môi, con người nhỏ xíu ấy cuối cùng cũng không chứa nổi tâm sự quá lớn trong lòng nữa, vừa khóc vừa cố gắng nói rõ:

- Con ngốc lắm, ai cũng nói mẫu thân rất thông minh, rất giỏi. Con không muốn làm mẫu thân mất mặt...

Nó còn lí nhí nói thêm gì đó nhưng đại khái cũng chỉ xoay quanh ý ấy.

Ta nhẹ nhàng vỗ lưng giúp nó bình tĩnh lại, rồi dùng khăn lau sạch nước mắt trên mặt:

- Khi mẫu thân bằng tuổi con bây giờ, mẫu thân đã biết một vài chuyện về tương lai mà vì biết những chuyện ấy nên sống chẳng vui vẻ chút nào. Cho nên mẫu thân không mong con phải thông minh đến đâu, giỏi giang đến mức nào, mẫu thân chỉ mong con được vui vẻ là đủ. Đầu óc con vẫn còn bé lắm, chứa không nổi nhiều kiến thức như vậy. Hôm nay học chưa được thì ngày mai học tiếp. Mẫu thân không dạy được thì còn có phụ thân. Phụ thân không dạy được, mẫu thân sẽ tìm cho con một lão sư giỏi hơn nữa.

Con bé sụt sịt, vừa nấc vừa hỏi:

- Nhưng... nếu đến ngày cần dùng đến con mà con vẫn chưa học được thì sao?

Ta hiểu rồi.

Chắc hẳn nó đã nghe được ai đó nói rằng nó là huyết mạch duy nhất của ta, là hy vọng tương lai của Đại Chiếu các loại.

Ta ôm nó vào lòng, vừa xoa bóp bàn tay nhỏ đã cứng lại vì cầm b.út viết quá nhiều chữ, vừa nói:

- Trước đây Thiếu phó từng dạy con điều gì nào? “Nước chảy đá mòn”, không phải công lao của một ngày, không ai chỉ bằng một hơi mà ăn thành người béo được. Chúng ta cứ từng chút một mà tiến lên, mẫu thân sẽ nắm tay con, dìu con từng bước, chậm rãi đi về phía trước.

Nó xoay người trong lòng ta, hai cánh tay nhỏ ôm lấy cổ ta, lưu luyến cọ cọ vào người ta như một chú mèo con.

Ta ôm lấy nó, cũng như đang ôm lấy chính mình năm xưa, ôm lấy đứa trẻ từng sợ hãi vì lời tiên tri ấy.

Phụ mẫu.

Cô tổ mẫu.

Hoàng tổ phụ.

Những bàn tay từng đỡ lấy ta, dìu dắt ta, cuối cùng đều lần lượt buông ra.

Nhưng ta sẽ luôn ghi nhớ tất cả những điều họ đã dạy và tiếp tục chạy về phía trước.

Giống như muôn vàn dòng sông rồi sẽ đổ về biển Đông, đến điểm cuối của hành trình.

Ta cũng sẽ lại nắm được tay họ.

- Hoàn chính văn -