Trong lúc trò chuyện, Tạ Gia Tụng đã tới điện.
Ta chỉ vừa đặt chén trà xuống, Khâu công công đã hiểu ý mà lặng lẽ lui ra ngoài.
Tạ Gia Tụng đến vì chính sự.
Sau khi xử lý xong mọi việc, hắn như thường lệ hỏi:
- Bệ hạ còn gì phân phó nữa không?
Theo lẽ thường, ta cũng nên đáp một câu “không có”.
Nhưng ta cúi xuống nhìn mặt bàn, rất lâu vẫn không mở miệng.
Hắn không hề sốt ruột, chỉ lặng lẽ đứng giữa điện chờ đợi.
- Tạ khanh, khanh không có gì muốn nói với trẫm sao?
- Lòng trung thành của thần đối với bệ hạ, trời đất đều có thể chứng giám. Thần biết gì nói nấy, tuyệt không giấu giếm.
Ta tức đến bật cười:
- Vậy nếu trẫm muốn trị khanh tội khi quân thì sao?
Hắn vén vạt áo quỳ xuống:
- Thần cũng xin lĩnh tội. Chỉ mong bệ hạ nể tình gia hạn đôi chút, cho thần sắp xếp ổn thỏa những việc trước mắt.
Tựa như tung một quyền vào đống bông, mọi bực tức trong lòng ta đều bị đ.á.n.h tan.
- Những lời đó, là người bảo ngươi nói phải không?
Hắn chẳng hề bất ngờ trước sự khẳng định trong giọng nói của ta, hàng mi khẽ hạ xuống:
- Tiên hoàng dụng tâm lương khổ.
- Khi nào?
- Sau khi lập người làm hoàng thái nữ, tiên hoàng đã bí mật triệu thần đến điện Vị Ương. Người nói: chuyện này không thể giao cho kẻ khác, người không tin ai khác, mà cũng chẳng ai dám nhận.
Những lời ấy như nắm bông đã bị nện c.h.ặ.t, nghẹn cứng nơi cổ họng.
Chúng chặn hết những câu vốn định nói ra, vừa nghẹn ngào vừa nhức nhối.
- Ngươi từng nói, vĩnh viễn sẽ không lừa dối ta.
- Đúng vậy, chỉ cần là việc thật sự có lợi cho người, thần dù tan xương nát thịt cũng cam lòng làm. Cho dù người sẽ vì thế mà hận thần.
Ta chỉ cảm thấy một hơi thở mắc kẹt nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, không lên không xuống.
Muốn cười mà không cười nổi, muốn khóc cũng chẳng khóc được.
Ta bảo hắn cút ra ngoài, hắn liền lặng lẽ lui đi.
Mãi đến hôm nay ta mới biết, chiếc ghế trong điện Hàm Chương lại lạnh đến vậy.
Ngồi ở nơi này nhìn xuống hoàng thành, mọi thứ đều rộng lớn vô cùng cũng cô quạnh, lạnh lẽo đến vô cùng.
34
Ngày đầu tiên phát hiện mình có tóc bạc, ta đã ba mươi lăm tuổi.
Trong gương đồng, dung mạo của ta vẫn còn xem như trẻ trung, chỉ là sợi tóc bạc kia đặc biệt ch.ói mắt.
Tạ Gia Tụng khẽ vuốt qua sợi tóc ấy, rồi bảo thị nữ chải đầu khéo léo giấu nó đi.
Hắn vẫn như thường ngày, cầm b.út vẽ mày cho ta, trong mắt thoáng vẻ đau lòng:
- Bệ hạ lao tâm quá mức rồi.
Ta hừ một tiếng:
- Nếu thật sự đau lòng cho ta, sau này việc học của nữ nhi đều giao cho chàng dạy. Hôm qua ta dạy nó suốt hai canh giờ, vậy mà nó vẫn khăng khăng cho rằng hai cộng hai bằng sáu!
Tạ Gia Tụng bật cười.
Ta trừng mắt nhìn hắn:
- Còn cười được à!
Hắn đặt b.út vẽ mày xuống, nhẹ nhàng vén những sợi tóc rơi bên tai ta:
- Vậy hôm nay nàng cứ ra ngoài thư giãn một chút đi, về muộn cũng không sao. Tấu chương và nữ nhi đều có ta lo liệu.
Đúng dịp Thanh Minh, hôm nay ta phải đến hoàng lăng tế bái cô tổ mẫu và tổ phụ.
Hoàng lăng Đại Chiếu nằm trên núi, khi leo lên đến nơi, ta đã thấy quốc sư áo trắng tóc bạc đứng đó từ lúc nào.
Nhìn thấy người đến là ta, ông khẽ gật đầu chào:
- Bệ hạ vạn an.
Lại thêm mười năm trôi qua.
Dung mạo ông vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Ta nghĩ, chẳng trách cô tổ mẫu ghét ông đến thế, bây giờ ngay cả ta nhìn cũng thấy bực mình.
Sau khi hoàn thành mọi nghi lễ, ta cùng ông xuống núi.
Ông hỏi:
- Bệ hạ có muốn đến Thiên Tuyền các uống một chén trà không?"
Làm gì có lý do để từ chối? Ta chưa từng đặt chân đến Thiên Tuyền các.
Tòa các này được xây trên ngọn núi ngoài kinh thành, thuận tiện cho việc quan sát tinh tượng.
Trên đường lên núi, ông hỏi:
- Công chúa dạo này thế nào?"
Ta theo phản xạ còn tưởng ông đang hỏi mình, mãi một lúc sau mới hiểu ông đang nói tới nữ nhi ta.
Ta bật cười:
- Tốt lắm, thông minh vô cùng. Đợi lớn thêm chút nữa cũng sẽ cho ngài làm lão sư của nó.
Con đường núi được sửa sang rất bằng phẳng, uốn lượn quanh sườn núi.
Xung quanh Thiên Tuyền các trồng đủ loại cây cối.
Trước đây ông từng nói, mỗi khi một người có ý nghĩa đặc biệt đối với mình qua đời, ông sẽ trồng trên núi một loại cây phù hợp với phẩm hạnh của người đó.
Đời người chỉ trăm năm nhưng cây có thể tồn tại hàng nghìn, hàng vạn năm.
Những cây ấy đều được trồng bên ngoài viện.
Chỉ có hai cây trong sân trông có vẻ tuổi đời chưa quá lâu.
Một cây hồng mai nở rộ trái mùa, một cây tùng bách xanh tốt quanh năm.
Ta chỉ vào khoảng đất trống bên cạnh hai cây ấy:
- Sau này khi ta c.h.ế.t, hãy trồng ở đây một cây đào.
Quốc sư đã chuẩn bị sẵn trà trong sân, nghe vậy chỉ cười:
- Bệ hạ có thể sống đến trăm tuổi, nói những lời này vẫn còn quá sớm.
Ta kinh ngạc:
- Ngài chẳng phải trước nay chưa từng nói về tuổi thọ sao?
- Đối với phàm nhân, đương nhiên không thể nói. Người thường nếu biết mình còn sống bao lâu, sẽ cho rằng đã nhìn trộm được thiên cơ, từ đó hành vi và tâm tính đều thay đổi. Nhưng bệ hạ không phải mệnh cách tầm thường. Cho dù biết điều gì, người cũng sẽ không thay đổi bản tâm hay mưu tính của mình cho nên biết cũng không sao.
Ông đưa cho ta một chén trà.
Hương trà thanh nhã u tĩnh, tuyệt đối không phải vật phàm.
Trong mặt nước trà, ta như nhìn thấy bầu trời hôm nay nhìn thấy cả đôi mắt của chính mình vào ngày quyết định không còn sợ hãi số mệnh nữa.
Ta đặt chén trà xuống:
- Từ sau khi ta đăng cơ, ngài cũng không còn xuất hiện trước thế gian nữa nhưng ta có một vấn đề đã muốn hỏi ngài từ rất lâu.