Khoác Lên Châu Quan

Chương 33

Hoàng tổ phụ cũng cười, ông nheo mắt nhìn ta hồi lâu rồi nói:

- Vậy mà con đã lớn đến thế này rồi. Lúc mới sinh, con bé xíu như một nắm đất nặn. Quốc sư nói con sẽ g.i.ế.c ta, ta cũng từng thấp thỏm lo lắng. Hai mươi lăm năm rồi, không ngờ ngày này mãi đến giờ mới tới.

Ông khẽ thở dài:

- Giờ ngoảnh đầu nhìn lại, có điều tiếc nuối, cũng có điều may mắn nhưng rất nhiều chuyện đã không còn nhớ rõ, rất nhiều gương mặt cũng trở nên mờ nhạt. Hoàng tỷ của ta, tổ mẫu con, phụ thân con… ta đã chẳng còn nhớ nổi giọng nói của họ nữa. Ngày trước ta cũng sợ c.h.ế.t nhưng đến khoảnh khắc này, ta lại có chút mong chờ được gặp lại họ, có rất nhiều điều trước kia chưa kịp nói.

Ta cố gắng hết sức để không bật khóc, thế nhưng giọng nói đã run lên không kiểm soát được:

- Người đừng nói như vậy.

Lúc ấy, t.h.u.ố.c đã được đưa tới, t.h.u.ố.c đặt trong hộp giữ nhiệt.

Khâu công công trao bát t.h.u.ố.c cho ta.

Trên gương mặt ông là vẻ đau buồn mờ mịt, như thể vẫn chưa thể tin tất cả đang xảy ra.

Ta nhận lấy bát t.h.u.ố.c cảm giác như cả người mình đang run rẩy.

Nhưng bàn tay trước mắt lại vững vàng đến lạ, vững vàng đến mức dường như trong tay chỉ là một bát nước ô mai.

Thuốc được cô đặc lại, chỉ vỏn vẹn năm thìa.

Chiếc thìa sứ tròn nhẵn nơi đầu muỗng tựa như một con d.a.o cùn đang từ từ khoét thịt.

Sau khi đút hết t.h.u.ố.c, ông lại nằm xuống, ngửa mặt nhìn mặt trời.

Ánh sáng ch.ói đến mức đồng t.ử co nhỏ lại, thế nhưng ông vẫn không hề nheo mắt:

- Ta đã mất vị giác từ lâu rồi vậy mà vừa rồi lại cảm thấy bát t.h.u.ố.c này vừa đắng vừa chua.”

Động tác đặt bát t.h.u.ố.c của ta khựng lại, chiếc bát va vào khay, phát ra tiếng động khô khốc, chiếc thìa trong bát rung lên hai cái.

Người đã mất vị giác từ khi nào?

Ta vậy mà chẳng nhớ nổi dù chỉ một dấu hiệu nhỏ nhưng lúc này hỏi nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Mí mắt hoàng tổ phụ dần trĩu xuống, ông yếu ớt nói:

- Ta phải đi rồi, Giao Giao, những điều ta dặn con đều nhớ cả chứ?”

Ta gật đầu:

- Con nhớ hết rồi, nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người.

Ông khẽ gật đầu, trông ông mệt mỏi vô cùng thế nhưng lại chậm chạp không chịu nhắm mắt.

Một lát sau, ông đột nhiên run rẩy nâng một cánh tay lên như muốn với lấy thứ gì đó phía trên.

Quần thần xung quanh bắt đầu xao động.

Ta đứng dậy, nắm lấy bàn tay ấy.

Bàn tay khô gầy như cành cây mục bỗng lần cuối hồi sinh.

- Người cứ yên tâm mà đi.

Ta thậm chí không biết ông có nghe thấy hay không cũng không biết rốt cuộc ông đang muốn nắm lấy điều gì.

Đôi môi ông khẽ run, cuối cùng hiện lên một nụ cười rất nhạt rồi chậm rãi nhắm mắt lại.

Bàn tay ấy trong khoảnh khắc mất đi toàn bộ sức lực như thật sự đã biến thành một khúc gỗ khô.

Khâu công công bật khóc, giọng run rẩy cất cao: “Bệ hạ băng hà!”

Con đường nhỏ trong hoa viên chật kín các quan viên triều đình đang quỳ xuống.

Tiếng chuông tang trầm hùng vang vọng khắp kinh thành rồi theo gió lan xa đến tận chân trời vô tận.

Năm ấy, hoàng tổ phụ hưởng thọ bảy mươi bốn tuổi.

Người đã hoàn thành thiên mệnh của mình.

33

Trước lúc băng hà, hoàng tổ phụ đã hạ chiếu: tang lễ hết thảy giản lược, thời gian quốc tang cũng rút ngắn, để dân chúng không lỡ vụ mùa cày cấy.

Điều khiến ta ngạc nhiên là lần này, ta không còn đau đớn đến tê tâm liệt phế như mỗi khi người thân qua đời nữa.

Trước khi đại điển đăng cơ bắt đầu, viên minh châu trên mũ miện của thiên t.ử bất ngờ rơi xuống.

Toàn bộ người trong điện đều hoảng hốt quỳ rạp xuống đất, ai nấy sợ rằng điềm gở ấy sẽ khiến mình mất mạng.

Ta không nổi giận, chỉ sai người mang triều quan công chúa của ta tới.

So đi đối lại hồi lâu, chỉ có viên đỉnh châu trên mũ là vừa vặn nhất.

Ta đưa tay tháo xuống, đặt lên chỗ khuyết.

Không cần bất kỳ cách cố định nào, viên ngọc ấy lại khớp hoàn hảo, như thể vốn dĩ nó sinh ra là để nằm ở đó.

Từ đứa trẻ bị tiên đoán sẽ g.i.ế.c vua trong điện Hàm Chương năm nào, đến vị nữ quân chủ đầu tiên của Đại Chiếu hôm nay trên điện Thái Hòa.

Ta ngồi ngay ngắn trên long ỷ.

Sau những chuỗi ngọc lưu ly buông trước miện quan, văn võ bá quan đồng loạt quỳ lạy, tiếng hô “Vạn tuế” vang dậy như sóng trào.

Thư của trưởng tỷ cũng tới đúng hẹn.

Đầu thư, tỷ ấy kể rằng mọi việc ở Bạch Địch đều thuận lợi.

Sau đó nhắc tới tin hoàng tổ phụ tiên thệ, an ủi ta đôi câu, rồi gửi kèm một món quà mừng.

Chiếc yên ngựa trong hòm được chế tác vô cùng tinh xảo.

Thật khó mà tin nổi thứ này lại do chính tay trưởng tỷ, hình mẫu khuê nữ đoan trang, cầm b.úa rèn sắt làm ra.

Ta nhấc chiếc yên lên ngắm nghía, phía dưới có một mảnh giấy nhỏ.

Trên đó chỉ viết ba chữ Hán ngay ngắn: Muội thắng rồi.

Ngoài điện có người vào truyền báo, nói Tạ Thượng thư tới cầu kiến, hỏi ta có muốn gặp hay không.

Ta gật đầu, khép nắp hòm lại rồi trở về ngồi trước án thư.

Khâu công công rót một chén trà đặt bên tay ta.

Ta nhấp một ngụm, là loại Tuyết Nha ta yêu thích, mức độ đậm nhạt của trà ngâm lạnh cũng vừa khéo.

- Khâu công công, ông đã theo hoàng tổ phụ bao nhiêu năm rồi?

Ông hơi khom lưng, giữ đúng tư thế đáp lời không thể chê vào đâu được:

- Lão nô năm mười sáu tuổi được điều đến hầu hạ tiên hoàng, đến nay đã bốn mươi ba năm. Làm khó ông với bộ xương già này rồi. Chỉ là sang năm lão nô cũng đến tuổi hoa giáp, mắt mờ tai lãng, không còn dùng được nữa. Hầu hạ bệ hạ cũng chẳng được mấy năm. Chờ sắp xếp ổn thỏa mọi việc cho người xong, lão nô cũng nên xuất cung dưỡng lão thôi.

Đợi ông ấy rời đi, trong cung này sẽ không còn một người quen nào từ thuở thơ ấu của ta nữa.