Khoác Lên Châu Quan

Chương 32

Hoàng tổ phụ gọi ông tiến lên.

Im lặng một lúc, rồi như đã hạ quyết tâm, ông cất tiếng:

- Trẫm bệnh nằm liệt giường đã hơn hai tháng. Gần đây nửa người không còn điều khiển được, bệnh đau khó chịu đựng. Hôm nay giao phó hậu sự trước mặt chư khanh, mong các khanh đồng tâm hiệp lực, phò tá Trữ quân, giúp Đại Chiếu quốc thái dân an, xuân thu hưng thịnh. Trẫm nay hành động đã không còn tự chủ, không muốn bị giam hãm mãi trong một góc nhỏ, chỉ có thể nhìn non sông từ xa. Đặc biệt gọi Thái y lệnh lên điện phối một thang t.h.u.ố.c, để trẫm ra đi nhẹ nhàng hơn.

Lời vừa dứt, quần thần dưới điện đồng loạt quỳ xuống, liên tục hô lớn:

- Bệ hạ không thể!

Ngay cả ta cũng kinh hãi đến mức quên cả phản ứng, chỉ biết nhìn ông mà không thốt nên lời.

Phía sau ta có người lên tiếng gọi:

- Bệ hạ.

Ta quay đầu nhìn lại, là Tạ Gia Tụng.

- Bệ hạ hiện nay đã khó tự mình uống t.h.u.ố.c. Nếu thứ độc d.ư.ợ.c ấy phải nhờ người khác đưa vào miệng, chẳng phải chẳng khác nào hành vi thí quân sao? Thần cùng chư vị đại nhân đều kính yêu bệ hạ. Dù c.h.ế.t cũng không muốn làm việc đại nghịch bất đạo như vậy.

Dưới điện lập tức vang lên từng tràng phụ họa:

- Đúng vậy! Tạ đại nhân nói rất có lý! Thần cũng không dám!

Ngay cả Khâu công công cũng quỳ xuống:

- Lão nô cũng không dám làm chuyện như thế.

Trên gương mặt bình thản của hoàng tổ phụ lại hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

Ông chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía ta, ánh mắt ấy như một đòn chí mạng.

Ta c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Số mệnh đã lặng im suốt hai mươi lăm năm bỗng bắt đầu chuyển động trở lại.

Thuở nhỏ, ta từng ngẩng đầu nhìn ông, hỏi về vận mệnh của hai chúng ta.

Còn hôm nay, ông lại ngẩng đầu nhìn ta, cầu xin ta thực hiện lời tiên tri năm ấy.

Trong đôi mắt già nua nhưng không hề đục ngầu ấy, có sự bình thản trước cái c.h.ế.t cũng có lời cầu khẩn đầy đau đớn.

Khi còn trẻ, ông từng dưới ánh đèn đêm bước lên Phàn Lâu, từng vung kiếm đổ m.á.u vì gia quốc.

Ông đã ngồi trên chiếc long ỷ phía sau suốt hơn bốn mươi năm.

Xét cho cùng, ông là một vị minh quân đủ để lưu danh thiên cổ.

Nhưng khi tuổi già kéo đến, các nhi t.ử kẻ thì nghịch phản, người thì tầm thường.

Bản thân lại bị bệnh tật giam cầm trong một khoảng không nhỏ hẹp.

Đêm đêm đau đầu không ngủ nổi, đến cả việc tìm một cái c.h.ế.t thanh thản cũng phải nhờ cậy người khác.

Điều ta kính phục nhất ở ông chính là biết mệnh mà không trốn tránh.

Thế nhưng vận mệnh lại ban cho ông một tuổi già chẳng hề thể diện.

Vì vậy ông không muốn tiếp tục chịu đựng nữa, ông muốn một kết cục xứng đáng, muốn ta trở thành đao phủ đã được định sẵn trong số mệnh.

Thân thể già nua ấy bị trói buộc tại chỗ nhưng nơi đáy mắt lại tràn đầy khát vọng được tự do.

Ta nghe thấy chính mình cất lời:

- Để con tiễn người.

Hoàng tổ phụ mỉm cười mãn nguyện, ông chậm rãi gật đầu.

Bách quan lại đồng loạt cất tiếng khuyên can, bảo ta suy nghĩ kỹ.

Da đầu ta vẫn tê dại nhưng lại bình tĩnh đến lạ thường.

Ta nhìn Thái y lệnh, nói:

- Đi sắc t.h.u.ố.c.

32

Thang t.h.u.ố.c giúp người ta ra đi trong vô tri vô giác phải được sắc ngay tại chỗ, hiệu quả tốt nhất trong vòng nửa canh giờ.

Thái y lệnh lui xuống chuẩn bị t.h.u.ố.c.

Trong mắt hoàng tổ phụ phản chiếu một màu xanh nhạt của bầu trời ngoài điện Thái Hòa. Ông nói:

“Giao Giao, đẩy ta ra ngự hoa viên ngồi một lát đi. Tổ mẫu con thích nhất mấy khóm mẫu đơn ấy, chắc chắn bà ấy sẽ hỏi ta.”

Ông lại gọi tên vài vị trọng thần, bảo họ cùng đi.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, mây nhạt gió êm, nắng xuân dịu dàng.

Ta đẩy xe lăn đi trên con đường nhỏ trong hoa viên, tựa như chỉ là hai ông cháu trong một gia đình bình thường.

Gia gia quay đầu ra hiệu cho ta dừng lại, bảo ta hái một đóa mẫu đơn đặt vào tay ông.

Đôi tay ông đã không còn linh hoạt, chỉ có thể hờ hững khép lại quanh cánh hoa, chẳng biết còn cảm nhận được sự mềm mại ấy hay không.

“Đóa hoa này hãy đem chôn cùng ta, mang đến cho tổ mẫu con. Bà ấy đợi ta lâu như vậy, nhất định sẽ trách ta.”

Trong hoa viên có đặt sẵn một chiếc ghế mây, hẳn là ông đã căn dặn người chuẩn bị từ trước.

Ta đỡ cánh tay ông, dìu ông sang ghế nằm.

Đến lúc ấy mới phát hiện, bệnh tật đã giày vò ông đến mức gầy guộc chỉ còn da bọc xương.

Ông ngửa mặt nằm xuống.

Ánh mặt trời chiếu lên gương mặt khiến sắc diện ông hồng hào hơn đôi chút.

Con rồng thêu chỉ vàng trên long bào trước n.g.ự.c vẫn lấp lánh rực rỡ.

Vẫn còn một khoảng thời gian nữa t.h.u.ố.c mới phát huy tác dụng.

Khâu công công cho người mang đến vài chiếc ghế đôn.

Ta ngồi bên cạnh, nắm lấy tay ông.

Trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng nhất thời lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Hoàng tổ phụ hít sâu vài hơi, như muốn thay hết bệnh khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Rồi ông nói với ta:

- Ta làm hoàng đế bốn mươi mốt năm, không có công lao gì đủ để lưu danh sử sách, cũng chưa từng phạm phải tội nghiệt khiến thiên hạ phỉ nhổ. Nếu nói việc đúng đắn nhất đời này ta từng làm chính là bồi dưỡng con. Chữ ‘Chiếu’ là do Võ Tắc Thiên sáng tạo. Khai quốc hoàng đế lấy nó làm quốc hiệu, là mong trời đất quang minh, nhật nguyệt trường chiếu. Con thông minh lanh lợi, đầu óc sáng suốt, lại rất biết dùng thủ đoạn. Ngày nay giang sơn giao vào tay con, cũng xem như nhân duyên tạo hóa. Các vị tổ tiên hẳn sẽ rất vui mừng.

Ta cúi đầu, chớp thật nhanh để giấu đi một giọt nước mắt rồi giả vờ như không có chuyện gì, mỉm cười nói:

- Là do người làm gương, dạy dỗ quá tốt.