Khoác Lên Châu Quan

Chương 31

Ta nhặt thanh đao dưới đất, từng nhát một cắt đứt dây buộc giáp trụ trên người hắn, rồi giật phăng chiếc mũ giáp xuống.

Hắn bỗng chộp lấy mắt cá chân ta.

Theo phản xạ, ta vung đao c.h.é.m xuống, không ngờ một nhát ấy lại cắt đứt gân tay hắn.

Nhìn hắn toàn thân đầy m.á.u, vừa gào thét vừa lăn lộn, tim ta chợt trĩu xuống.

Nhưng lúc này không phải lúc nghĩ nhiều, ta xách chiếc mũ giáp, đẩy mạnh cửa điện.

Bên ngoài, lửa cháy còn dữ dội hơn lúc trước.

Hổ Khiếu quân đã nhận được lệnh, đang từ ngoài phá vòng vây tiến vào.

Máu từ vết thương trên cổ thấm đỏ nửa người ta, lại thêm m.á.u b.ắ.n ra khi mũi tên xuyên mắt hắn.

Gương mặt cũng nhuốm đầy đỏ tươi.

Một tay cầm đao, một tay giơ cao chiếc mũ giáp vẫn còn nhỏ m.á.u.

Ta vận nội lực quát lớn:

- Nghịch vương đã bị bắt! Kẻ buông v.ũ k.h.í đầu hàng sẽ được xét giảm tội! Kẻ cố chấp chống cự, lập tức c.h.é.m g.i.ế.c tại chỗ!

31

Những cấm quân ấy vốn dĩ không phải tư binh của thái t.ử. Nay đại thế đã mất, bọn họ cũng không còn ngoan cố chống cự nữa.

Tạ Gia Tụng cùng Kỷ Tướng dẫn người phá vòng vây tiến vào.

Vừa nhìn thấy tình cảnh trong điện Vị Ương, sắc mặt cả hai đều thay đổi.

Thấy nửa người ta nhuốm đầy m.á.u đỏ, Kỷ Tướng sợ đến mức suýt ngất tại chỗ.

Sau khi áp giải thái t.ử đã bị trói đi, Tạ Gia Tụng cẩn thận chạm nhẹ vào lớp băng trắng trên cổ ta.

- Vết thương thế nào? Còn đau không?

Ta đến lắc đầu cũng không dám, chỉ vỗ nhẹ lên tay hắn để trấn an.

Động tác ấy khiến hắn chạm phải thứ gì đó trong tay áo ta.

Lúc này ta mới nhớ ra chiếc tụ tiễn.

Tụ tiễn là thứ phụ thân để lại trong chiếc rương ở thiên điện cung Vị Ương năm xưa.

May mà vẫn còn dùng được. Ta phải dùng kiếm c.h.é.m đứt một cây trâm vàng mới nhét vừa vào đó.

Có lẽ trong cõi mịt mờ nào đó, phụ thân và mẫu thân cũng đang phù hộ cho ta.

Thái t.ử ép cung, mưu đồ soán vị.

Nhu Gia công chúa chế phục nghịch vương ngay trước mặt hoàng đế, có công hộ giá.

Đức tài song toàn, phẩm hạnh cao khiết, được lập làm Trữ quân.

Lần này, Gián Nghị Đình và Lễ bộ đều im lặng lạ thường, không còn ai nhắc đến tổ tông lễ pháp nữa.

Ta không tổ chức đại điển gì cả, chỉ đến Tổ miếu dâng một nén hương, báo với liệt tổ liệt tông.

Đêm hôm ấy, đại bá lặng lẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t trước bậc thềm Đông cung.

Trần tổng quản nói m.á.u đã thấm đỏ phiến đá xanh suốt một đêm, đến giờ vẫn không cọ sạch được.

Ta đáp rằng ta không đến ở đó là được rồi. Ở lại cung Vị Ương còn tiện chăm sóc hoàng tổ phụ hơn.

Theo dự tính của thái y viện, vốn dĩ ông còn khoảng một tháng nữa mới không xuống giường nổi.

Nhưng chuyện đại bá bức cung khiến ông tức giận quá mức, bệnh tình chuyển nặng, giờ đã không thể đi lại được nữa.

Hơn mười ngày sau, ta tan triều đến thăm ông, thấy trên nền đất lại có thêm một vết tích do chén trà bị ném vỡ.

Khâu công công lén nói với ta:

- Hôm nay bệ hạ bị mất tự chủ, nổi trận lôi đình một phen.

Hàng mi ta khẽ run lên, nhất thời không nói nổi lời nào.

Những năm cuối đời, cô tổ mẫu rất chú trọng dưỡng sinh, khi mất đi, bà trông cũng không già hơn là bao so với năm xưa nuôi dưỡng ta bên mình.

Đến hôm nay, tận mắt nhìn hoàng tổ phụ vật lộn trên giường bệnh, ta mới thực sự hiểu sự già nua của con người tàn nhẫn và đáng sợ đến nhường nào.

Khâu công công bỗng trở nên sốt ruột, vội bảo cung nữ bên cạnh lấy khăn tay cho ta.

Ta đưa tay lau mặt mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã đầy mặt.

Ông không muốn để ta biết sự khốn khó của mình, còn ta cũng giả vờ như chưa từng hay biết.

Chỉ là vì không muốn tiếp tục mất tự chủ, ông dứt khoát không chịu ăn uống.

Bất đắc dĩ, ta chỉ còn cách đích thân ngồi bên nhìn ông dùng bữa.

Đêm xuống, ông đau đầu đến mức không ngủ nổi. Ngay cả ở thiên điện, ta vẫn nghe thấy những tiếng r*n r* đè nén.

Ta lén đi hỏi thái y lệnh.

Ông ấy nói nếu cứ tiếp tục thế này, nhiều lắm cũng chỉ còn hai ba tháng nữa.

Nửa tháng sau, đôi tay của hoàng tổ phụ cũng không còn cầm nổi đồ vật, đến uống t.h.u.ố.c cũng phải để người khác đút.

Đại bá đã c.h.ế.t, nhị bá bị canh giữ nghiêm ngặt.

Mấy vị đường huynh của ta chẳng thể gây ra sóng gió gì.

Lúc này cũng không phải mùa dễ xảy ra thiên tai.

Ta không quá bận rộn, có thể dành rất nhiều thời gian ở bên chăm sóc ông.

Một ngày cuối tháng tư, trời xuân sáng rực.

Theo lệ thường, trước khi vào triều ta đến thăm ông nhưng hôm nay, ông đã ngồi sẵn trên xe lăn đợi ta.

Ông thường đau đầu mất ngủ, nên t.h.u.ố.c luôn có thêm thành phần an thần giảm đau. Giờ này bình thường ông vẫn đang ngủ.

Thế nhưng hôm nay, ông lại tinh thần sáng láng, ánh mắt trong trẻo minh mẫn.

Cung nữ mở cửa sổ, ánh ban mai chiếu lên long bào của ông, rực rỡ như ngọn đèn sáng trong căn phòng tối.

- Lệnh Nghi, đẩy trẫm lên triều.

Ta đẩy ông lên điện Thái Hòa, dừng lại trước long ỷ.

Bách quan dưới điện đồng loạt quỳ bái.

Nội thị định dìu ông lên ngai vàng, nhưng ông lắc đầu, cứ ngồi nguyên trên xe lăn.

Ông hỏi thăm chính sự gần đây, nhấn mạnh lại các cương thường phép tắc, giao phó trọng trách cho vài vị Đại tướng quốc.

Sau đó nhìn ta:

- Dân sinh xã tắc là điều quan trọng nhất. Việc bổ nhiệm quan lại phải nắm rõ trong lòng. Bang giao qua lại, thông thương trao đổi, đều phải giữ được thế cân bằng. Gặp đại sự nên ứng đối thế nào, trẫm đã nói với con rất nhiều lần rồi.

Tim ta khẽ thắt lại, ta cho rằng ông muốn nhường ngôi.

Nhưng sau khi nói hồi lâu, thái y lệnh lại được gọi lên điện.

Thái y chưa từng bước chân lên tiền triều. Lúc này nhìn quanh văn võ bá quan hai bên, ông ấy có phần luống cuống.