Khoác Lên Châu Quan

Chương 30

Không ngờ thái t.ử lại bật cười vui sướng:

- Phụ hoàng, đừng tức giận quá. Nếu tức đến ngã bệnh, ai sẽ viết chiếu nhường ngôi đây? Nhi thần cũng không muốn mang tiếng đoạt ngôi bất chính đâu.

Dáng vẻ của hắn lúc này đã có chút điên cuồng.

Ta không khỏi nhíu mày:

- Đại bá, ngài đừng nhất thời hồ đồ...

- Đừng vội, tiểu chất nữ ngoan của ta, cũng sẽ đến lượt ngươi thôi - Hắn đột ngột quay đầu, cắt ngang lời ta.

- Đêm nay, là Nhu Gia công chúa mưu đồ soán vị. Trước sai người phóng hỏa Đông Cung, sau lại bao vây cung Vị Ương ép bệ hạ thoái vị. Trữ quân đại nạn không c.h.ế.t, dẫn quân vào cung cứu giá. Nhu Gia công chúa thấy đại thế đã mất, liền cùng bệ hạ đồng quy vu tận. Trước khi băng hà, bệ hạ lưu lại di chiếu, lệnh cho trữ quân đăng cơ trước linh cữu.

"Choang!" - Hoàng tổ phụ hung hăng ném chén trà trong tay xuống đất, chiếc chén vỡ tan ngay trước mũi giày thái t.ử.

Sắc mặt hắn lập tức âm trầm đáng sợ, hung lệ đến mức mấy tiểu cung nữ bên cạnh đều bật khóc.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại bật cười, tiếng cười gần như phát cuồng:

- Phụ hoàng, người ghét nhi thần đến vậy? Vì sao còn lập nhi thần làm thái t.ử? Nhi thần chăm chỉ học hành, mỗi câu dạy bảo của người đều xem như khuôn vàng thước ngọc. Vì ổn định triều đình, hôn sự của từng nhi t.ử, nhi nữ của nhi thần đều không thể tự quyết. Chúng nó đều oán hận nhi thầnn hưng nhi thần chưa từng oán người. Phụ hoàng, nhi thần là trưởng t.ử của người, là thái t.ử. Vì giang sơn xã tắc, nhi thần không một lời oán hận.

Giọng hắn bỗng trở nên dữ tợn:

- Nhưng người có ý gì? Vì sao lại để con ranh Cố Lệnh Nghi này ngang hàng với nhi thần?

Hắn đột ngột rút đao chĩa về phía ta.

Ta vẫn đứng chắn giữa hắn và hoàng tổ phụ.

Đối diện lưỡi đao lạnh lẽo, không lùi nửa bước.

 

- Người đón nó về kinh, bảo quốc sư đích thân dạy dỗ, ban quan phục cho nó lên triều nghị chính. Thậm chí còn để nó cùng nhi thần giám quốc! Nó dựa vào cái gì? Người quên rồi sao? Ngày nó sinh ra, quốc sư đã nói rồi, nó sẽ g.i.ế.c người!

Hắn càng nói càng kích động, tay run dữ dội, mấy lần lưỡi đao suýt c.h.é.m trúng người ta.

Hoàng tổ phụ ngồi trên giường nhìn hắn, bộ râu bạc run lên mấy lần, cuối cùng chỉ thở dài:

- Chính vì trẫm biết, người thích hợp kế vị nhất là ngươi cho nên mới nghiêm khắc với ngươi hơn người khác. Bồi dưỡng Lệnh Nghi là vì xét về mưu lược, tâm cơ quyền thuật cùng phẩm hạnh xử thế, ngươi đều không bằng nó. Nhưng ngươi là trưởng t.ử của Đại Chiếu, là Trữ quân danh chính ngôn thuận nhất thiên hạ. Nếu nó có thể ở lại giúp ngươi, trẫm mới có thể nhắm mắt.

Những cảm xúc nóng bỏng trên mặt thái t.ử như bị dội một gáo nước lạnh, đông cứng tại chỗ.

Hắn quay sang nhìn ta, trong mắt xuất hiện d.a.o động giống như đang cầu chứng điều gì đó.

Ta khẽ gật đầu.

Vết nứt trên gương mặt điên cuồng kia càng lúc càng lớn rồi bị một cảm xúc khác dữ dội hơn nuốt chửng:

- Giả dối! Bây giờ ta đã không còn đường lui, người mới nói cho ta biết những điều này?

Khuyên bằng tình cảm đã vô dụng, ta rút kiếm, đối mặt với hắn.

Đao kiếm va nhau, tiếng kim loại vang lên ch.ói tai nhưng kiếm trong cung chỉ là nghi trượng không thể chịu nổi lực đạo của binh khí chiến trường.

Hắn nhanh ch.óng nhận ra điều đó, đột nhiên dùng sức bổ mạnh xuống.

Cánh tay ta tê dại, miệng hổ đau nhói, thanh kiếm suýt nữa tuột khỏi tay.

Hắn cười lạnh:

- Một mụ đàn bà già từng trọng thương như cô tổ mẫu ngươi thì dạy được cho ngươi bao nhiêu bản lĩnh thật sự?

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi đao đã đặt lên cổ ta.

Hắn vòng ra phía sau, lấy đao ghì ngang cổ, ép ta giơ kiếm lên, chĩa thẳng về phía hoàng tổ phụ:

- Phụ hoàng, vậy thì người hãy tận mắt nhìn xem, đứa tôn nữ mà người coi trọng nhất sẽ g.i.ế.c người như thế nào. C.h.ế.t dưới tay nó là số mệnh của người, là do chính người tự chuốc lấy!

Mũi kiếm chỉ còn cách hoàng tổ phụ vài tấc, ánh kiếm phản chiếu trong đôi mắt già nua.

Đôi mắt ấy lặng như nước c.h.ế.t chỉ còn đầy thất vọng.

Người nói:

- Bây giờ dừng tay, ngươi vẫn còn cơ hội quay đầu.

Nhưng thái t.ử đã hoàn toàn không nghe lọt nữa:

- Đừng nhìn ta như thế nữa, phụ hoàng! Phụ t.ử chúng ta đến bước hôm nay đều là do người ép!

Lưỡi đao trên cổ càng siết c.h.ặ.t, hắn ép ta ra tay.

Ta nghiến c.h.ặ.t răng:

- Cho dù ta động thủ, ngươi không có chiếu nhường ngôi thì vẫn là đoạt vị bất chính.

Khoảng cách quá gần, chỉ cần hít thở hay mở miệng nói chuyện, da thịt cũng cọ vào lưỡi đao sắc bén.

- Ngươi g.i.ế.c vua, ta g.i.ế.c ngươi. Đó chẳng phải là một giai thoại sao? Cố Lệnh Nghi, đây là số mệnh của ngươi, ngươi còn muốn trốn thế nào?

Hắn như phát điên, liên tục gào lên bên tai ta, bảo ta ra tay.

Đúng lúc ấy, một tiếng chim kêu x.é to.ạc màn đêm.

Ta lập tức quyết đoán, vung kiếm đ.â.m ngược về phía sau bên trái, nhắm thẳng vào mặt hắn.

Cho dù mặc giáp toàn thân, hắn vẫn bị ánh kiếm sắc lạnh làm ch.ói mắt trong khoảnh khắc, theo bản năng mà nghiêng người sang phải né tránh.

Ta lập tức mượn thế bước sang trái, luồn ra khỏi khe hở vừa xuất hiện.

Lưỡi đao lướt qua cổ để lại một vết cắt nông, m.á.u nóng chảy xuống.

Vừa thoát thân, đắn đã đ.á.n.h văng thanh kiếm trong tay ta.

Ta lập tức kéo mạnh màn giường bên cạnh, tấm vải lớn tung lên, tạm thời che khuất tầm nhìn.

Hắn gầm lên giận dữ, vung đao c.h.é.m loạn.

Ngay lúc màn vải bị xé toạc, một mũi tên tay áo lao tới, cắm thẳng vào mắt phải của hắn.

Hắn rú lên đau đớn, buông tay.

"Keng!" - thanh đao rơi xuống nền gạch.

Trong lúc hoảng loạn lùi lại, hắn bị chính màn giường dưới chân làm vấp ngã.

Mấy cung nữ và hoạn quan trong điện lập tức nhào tới, đè c.h.ặ.t lên người hắn, không cho đứng dậy.