Một tháng này, chính vụ đưa đến tay ta ngày càng ít.
Tạ Gia Tụng gửi thư báo rằng: có mấy vị Tể tướng đứng ra chống lưng, thái t.ử không thể thật sự gạt bỏ ta khỏi triều chính vì thế chỉ đành tìm cách giảm bớt những việc tiền triều để ta không còn tiếp xúc nhiều.
Hiện giờ t.h.u.ố.c cũng vừa được đổi một đợt, ta định đợi hiệu quả ổn định rồi mới xử lý chuyện ấy.
Hôm đó hoàng tổ phụ nói nên để thái t.ử vào hầu bệnh.
Ta tranh thủ trở về phủ công chúa một chuyến, không ngờ lúc quay lại cung Vị Ương, còn cách hai lớp cửa đã nghe thấy tiếng hoàng tổ phụ đang quở trách thái t.ử.
Giọng rất lớn nhưng nội dung nghe không rõ.
Khâu công công đứng đợi ngoài điện, vừa thấy ta đã nói:
- Bệ hạ bảo công chúa cứ về thiên điện trước.
Ông ta ghé lại gần, hạ giọng:
- Bệ hạ bảo tất cả chúng nô tài đều lui ra, từ nãy đến giờ chỉ nghe tiếng người trách mắng thôi. Bây giờ còn đỡ đấy, lúc nãy giọng còn lớn hơn nhiều, thậm chí còn đập vỡ cả một chiếc chén.
Mi mắt ta giật mạnh:
- Tất cả đều ra ngoài? Trong phòng không còn ai sao?
Khâu công công hiểu ngay ý ta, khẽ gật đầu:
- Công chúa yên tâm. vẫn để lại người có võ nghệ ở trong.
Ta lúc này mới thở phào.
Trở về thiên điện chờ đợi, không biết từ lúc nào lại ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại, trong phòng tối đen như mực chỉ còn cây nến bên đầu giường tỏa ra chút ánh sáng leo lét.
Ta ngồi dậy rót nước uống, thị nữ nghe thấy động tĩnh, xác nhận ta thật sự đã tỉnh mới mang vào hai hộp thức ăn.
Nàng nói:
- Bệ hạ sai người truyền lời, đợi công chúa ngủ dậy, ăn xong thì qua đó một chuyến.
Ta tùy tiện ăn vài miếng, nhân lúc chưa đến giờ uống bát t.h.u.ố.c cuối cùng liền vội đi qua.
Mảnh sứ vỡ trên nền đã được dọn sạch nhưng dấu vết va đập vẫn còn lưu lại.
Hoàng tổ phụ gọi ta đến bên giường, giọng nói đã khàn đi nhiều:
- Đại bá của con ngoài mặt một đằng, sau lưng một nẻo. Nhiều việc triều chính không hề báo cho con cùng xử lý lại còn làm ra không ít chuyện ngu xuẩn, thậm chí còn tự ý dùng nghi trượng của thiên t.ử trái với quy chế!
Người càng nói càng tức:
- Hồ đồ đến cực điểm! Sau này nếu thật sự kế thừa đại thống làm sao khiến thiên hạ tâm phục khẩu phục? Ta đã trách phạt hắn bắt hắn đóng cửa suy ngẫm mấy ngày. Còn việc triều chính tạm thời con thay hắn xử lý.
Người cầm bát t.h.u.ố.c đen đặc, dùng thìa khuấy nhẹ, mùi đắng chát, hăng hắc lan khắp căn phòng.
Không biết vẻ u sầu trên mặt người là do t.h.u.ố.c quá đắng hay vì bị chọc tức.
Người lại hỏi:
- Hắn giấu con chuyện tiền triều đâu phải ngày một ngày hai, sao con không nói với ta?
Ta đáp:
- Tiền triều có các vị trọng thần chống đỡ, loạn không nổi đâu. Ngược lại là bên người, con thật sự không yên lòng.
Hoàng tổ phụ uống cạn bát t.h.u.ố.c.
Lần này ngay cả mứt mật dùng để át vị đắng cũng không động đến, chỉ lắc đầu:
- Ta đã gần đất xa trời, đại bá của con lại thành ra thế này bảo ta làm sao yên tâm được?
Ta vội khuyên:
- Người đừng nói những lời ấy, đại bá tuy hồ đồ nhưng cũng chưa từng có tâm tư đại nghịch bất đạo. Vẫn còn thời gian mà, người đừng quá lo lắng.
Người thở dài:
- Con không cần an ủi ta, nếu thật sự không được, giao giang sơn này cho con, ta mới có thể nhắm mắt.
Người nhìn ta thật lâu, rồi nói tiếp:
- Ngày mai con trở lại triều đi, lão Tứ và cả nhà hắn đều đang ở trong cung. Đối với hắn, con vẫn tin tưởng được.
Lời đã nói đến mức này, ta không muốn đi cũng phải đi.
Hoàng tổ phụ hạ lệnh: Thái t.ử bị cấm túc mười ngày để tự kiểm điểm. Từ nay về sau, do ta giám quốc, tạm thay mặt quản lý quốc chính và giữ ngọc tỷ.
May mà đống hỗn loạn thái t.ử để lại được ngăn chặn kịp thời. Nếu không chỉ riêng việc thu dọn hậu quả cũng đủ khiến người ta sứt đầu mẻ trán.
Ông ấy đã đợi hơn bốn mươi năm, đến lúc gần chạm tay vào ngôi vị lại quá nóng vội, cuối cùng tự đào hố chôn chính mình.
Đêm thứ tám thái t.ử bị cấm túc, phía Đông Cung bỗng bốc lên ánh lửa đỏ rực.
Ta lập tức sai người đi dò xét nguyên nhân.
Tên tiểu thái giám quay về bẩm báo:
- Không tra được ạ, rất nhiều cấm quân đang bao vây cổng cung. Họ nói kẻ phóng hỏa vẫn chưa bắt được, đồng thời cảnh cáo toàn bộ cung nữ và thái giám không được tùy tiện đi lại.
Ta và hoàng tổ phụ nhìn nhau, trong mắt đối phương đều hiện lên vẻ cảnh giác.
Cấm quân được huấn luyện nghiêm ngặt, Hổ Khiếu quân cũng luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Chỉ một tên phóng hỏa nho nhỏ, hà tất phải giới nghiêm đến mức ấy?
Chuyện này, tuyệt đối không chỉ đơn giản là một vụ cháy.
30
Trong điện, hơn nửa số người đã bị phái đi cầu viện.
Những người còn lại tuy ngoài mặt không nói gì nhưng nhìn sắc mặt cũng biết họ đang sợ hãi.
Ánh lửa đỏ rực chảy dài bên ngoài khung cửa, tiếng giáp trụ va chạm, mùi m.á.u tanh đều bị gió cuốn vào trong điện.
Tiếng bước chân ngoài điện dần dừng lại, bóng binh sĩ hiện lên trên lớp giấy dán cửa sổ.
Cửa cung Vị Ương bị đẩy mạnh mở ra.
Thái t.ử bị cấm túc nhiều ngày nay, giờ phút này mặc giáp chỉnh tề, bên hông đeo đao, sải bước tiến vào điện.
Ta cầm kiếm đứng chắn trước giường hoàng tổ phụ.
Hắn từng bước từng bước tiến lại gần, trên gương mặt là một thứ kh*** c*m méo mó đến gần như điên loạn.
- Đã nhiều ngày không gặp, phụ hoàng vẫn khỏe chứ?
Hoàng tổ phụ tức đến ho dữ dội, thậm chí còn phun ra một ngụm m.á.u bầm, người quát khẽ:
- Đồ nghịch t.ử, trẫm bảo ngươi đóng cửa suy ngẫm, vậy mà ngươi dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo thế này!