Sau đó, người bắt đầu tính toán mọi việc.
Lễ tế tổ sắp tới được giao cho thái t.ử chủ trì, còn ta ở lại kinh thành giám sát triều chính.
Thái t.ử lĩnh mệnh rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai ông cháu.
Ta gọi Thái y lệnh tiến lên, bảo ông ấy trình bày lại toàn bộ tình hình bệnh trạng.
Nghe xong, hoàng tổ phụ vẫn bình tĩnh như cũ, không hề d.a.o động, chỉ hỏi:
- Bao lâu nữa thần trí của trẫm sẽ bắt đầu hỗn loạn?
Thái y lệnh sợ hãi, không dám trả lời.
Ta khẽ gật đầu ra hiệu.
Ông ấy mới cúi đầu nói:
- Nếu giữ được tâm trạng ổn định, t.h.u.ố.c cũng phát huy tác dụng bình thường thì hẳn vẫn còn khoảng nửa năm.
Hoàng tổ phụ khẽ thở phào nhẹ nhõm:
- Vậy thì tốt, vẫn còn đủ thời gian để trẫm sắp xếp hậu sự.
Tin Hoàng đế lâm bệnh vừa truyền ra.
Phủ Sở Vương cũng lập tức náo động, nhị bá mỗi ngày gửi đến vài bức thư, liên tục nói rằng mình đã biết sai chỉ mong được ở bên giường phụ hoàng để tận hiếu.
Hoàng tổ phụ đồng ý, cho phép ông ta mười ngày vào cung một lần để hầu bệnh, mỗi lần hai canh giờ.
Nhưng mỗi lần ông ta tới, trong điện đều có rất nhiều thị vệ canh giữ.
Lần đầu tiên vào cung, ông ta quỳ trước giường bệnh khóc đến t.h.ả.m thiết, thậm chí còn tự tát mình mấy cái.
Những lần sau cũng vậy, mỗi lần rời khỏi điện, ít nhiều đều phải để lại vài giọt nước mắt trước mặt mọi người.
Rốt cuộc ông ta có thật sự hối cải hay không?
Ai mà biết được.
Dù sao ta không tin.
Hoàng tổ phụ hiểu ông ta còn rõ hơn ta, chắc hẳn cũng chưa từng thật sự tin rằng ông ta đã biết hối lỗi.
28
Ta không yên lòng, bèn dứt khoát chuyển đến ở trong thiên điện của cung Vị Ương.
Ngay cả chính điện, ta cũng kê thêm một chiếc bàn làm việc.
Mỗi khi gặp việc triều chính khó quyết, ta sẽ cầm tấu chương đi vòng qua tấm bình phong để hỏi ý hoàng tổ phụ.
Mấy ngày nay có không ít đại thần vào cung thăm bệnh.
Người lớn dẫn theo người trẻ, mỗi lần đến là kéo theo cả một đoàn.
Ta cũng không tránh khỏi phải theo bên cạnh diễn đủ màn quân thần hòa thuận, hỏi han sức khỏe.
Lần lượt hết người này đến người khác.
Cuối cùng, Kỷ tướng dẫn theo Tạ Gia Tụng vào cung.
Kỷ tướng có chuyện quan trọng cần bàn riêng với hoàng tổ phụ.
Không phải chuyện ta và Tạ Gia Tụng có thể nghe vì thế hai người chúng ta ngồi đợi bên ngoài.
Ta thực sự đã mệt đến cực điểm, bưng chén trà đặc lên uống một ngụm để tỉnh táo.
Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Tạ Gia Tụng đang chăm chú nhìn mình.
Hai người nhìn nhau một lúc.
Cuối cùng vẫn là hắn cúi đầu trước, nhẹ giọng hỏi:
- Sắc mặt công chúa không được tốt. Có phải gần đây quá mức lao lực không?
Với hắn, ta chẳng cần phải giả vờ gì, liền ngả người ra sau ghế, gật đầu.
Hắn không nói thêm nữa, chỉ cầm chén trà, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Ta nhận ra điều đó, bèn nói:
- Ở đây đều là người của mình.
Có được câu khẳng định ấy, hắn mới đặt chén trà xuống, rồi lấy từ trong tay áo ra một phong thư mỏng:
- Hiện nay công chúa giám quốc nhưng không trực tiếp đứng trên triều. Thái t.ử âm thầm đưa ra không ít quyết định riêng chắc hẳn đều chưa từng báo cho người biết.
Ta mở thư ra xem, những chuyện ghi bên trong tuy không phải đại sự nhưng dụng ý lại vô cùng rõ ràng.
Thái t.ử đang từng bước từng bước gạt bỏ ảnh hưởng của ta.
Chờ đến ngày hoàng tổ phụ băng hà, ông ấy sẽ lấy ta ra làm đối tượng để lập uy, từ đó vững vàng ngồi lên ngai vàng.
Ta tức đến bật cười.
Đại bá không thể xem là hôn quân vô dụng nhưng lại luôn có cái tật nóng vội hỏng việc.
Đã chờ hơn nửa đời người rồi, chẳng lẽ còn thiếu vài ngày này nữa sao?
Tạ Gia Tụng hạ thấp giọng:
- Tiền triều sẽ luôn có thần làm đôi mắt cho người.
Ta gật đầu, dặn dò:
- Bất kể lớn nhỏ đều phải ghi chép đầy đủ.
Lúc ấy, Khâu công công từ phía sau bình phong bước ra, gọi cả hai chúng ta cùng vào trong.
Hoàng tổ phụ tựa nửa người vào đầu giường, quan sát Tạ Gia Tụng một lúc lâu, mới chậm rãi lên tiếng:
- Tạ khanh tuổi trẻ tài cao, Kỷ tướng cũng hết sức coi trọng khanh. Các quan viên trẻ tuổi nơi triều đình lần đầu gặp biến cố như thế này. Tạ khanh nên làm gương, giúp ổn định lòng người.
Tạ Gia Tụng cúi đầu đáp:
- Thần tuân chỉ.
Trước khi hai người chuẩn bị cáo lui, hoàng tổ phụ lại gọi lại:
- Tiền triều hiện nay mỗi người một tâm tư, muốn ổn định thiên hạ vẫn cần một vị tân đế chính thống.
Người dừng một chút, ánh mắt chậm rãi lướt qua ta và Tạ Gia Tụng:
- Nếu có biến động, hãy lấy ý kiến của Nhu Gia làm chuẩn. Hai vị ái khanh là cột trụ giữa dòng phải giúp trẫm chống đỡ vững vàng cây đại lương này.
Tạ Gia Tụng và Kỷ tướng đồng thời khom người hành lễ:
- Thần lĩnh chỉ.
Ta đứng bên giường, nhìn vị đế vương tóc đã bạc gần hết ấy.
Trong lòng bỗng hiểu rõ, những lời này không chỉ là dặn dò Kỷ tướng và Tạ Gia Tụng mà còn là một lời bảo đảm cuối cùng của hoàng tổ phụ dành cho ta.
Dù sau này người không còn nữa, ít nhất vẫn sẽ có người đứng ở giữa sóng gió triều đình, giữ lại cho ta một chỗ đứng.
29
Suốt một tháng qua, bệnh tình của hoàng tổ phụ nhìn chung vẫn ổn định, người đã có thể tự đi lại chỉ là bước chân run run, không còn nhanh nhẹn như trước.
Ta lừa được từ chỗ quốc sư một khúc gỗ tốt, tự tay đẽo cho người một cây gậy chống.
Hằng ngày, người chống gậy đi dạo vài vòng trong cung Vị Ương.
Chuyện này ta còn sai người báo cho quốc sư, cuối cùng ông cũng xuất quan thỉnh thoảng lại tới thăm người bạn tri kỷ của mình.
Tiểu thúc cũng dẫn theo cả gia quyến từ Giang Nam trở về, tạm ở trong cung điện trước kia mẫu phi của ông từng sống.