Bây giờ đúng lúc hồng mai vừa hé.
Ta bước về phía đám hoa đỏ rực như mây lửa ấy.
Lại thấy đã có một người đứng đó trước rồi.
Người ấy quay đầu lại, đường nét gương mặt vẫn xuất chúng như xưa, chỉ là đôi mắt đã trầm tĩnh hơn vài phần.
Áo bào tím, áo choàng đen, đứng giữa tuyết và mai.
Ta hỏi:
- Khi nào được điều về kinh?
Hắn đáp:
- Tháng thứ hai sau khi người xuống Giang Nam.
Ta bước tới bên cạnh, quan sát hắn một lúc, rồi cười nói:
- Màu sắc này rất hợp với ngươi, hai mươi bảy tuổi đã làm tới Tam phẩm. Đúng là tuổi trẻ tài cao.
Tạ Gia Tụng mỉm cười ôn hòa:
- Đều nhờ công chúa dìu dắt cùng sự bồi dưỡng của ân sư.
Sau vài câu xã giao ấy, không ai nói thêm gì nữa chỉ lặng lẽ đứng sóng vai trong tuyết ngắm mai.
Ba năm không gặp nhưng thư từ chưa từng gián đoạn.
Không phải vì xa cách đến mức chẳng còn gì để nói.
Mà là dù không nói gì, ở cạnh nhau như thế này cũng đã rất dễ chịu.
Ta lại nhớ đến chuyện của cô tổ mẫu và quốc sư, trong lòng vẫn còn đôi phần tiếc nuối.
Đúng lúc ấy, một đóa mai từ trên cành rơi xuống.
Người bên cạnh đưa tay đón lấy.
Ta mới bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn hắn.
Trên mũ quan đã đọng không ít tuyết ngay cả vài lọn tóc sau gáy không được che kín cũng phủ một lớp trắng mỏng.
Tạ Gia Tụng lại chẳng hề để ý, thấy ta nhìn còn tưởng ta thích bông hoa ấy, liền đưa tay tới, cứ như vậy chờ ta nhận lấy.
Ta nhìn thật lâu, đến cả tóc mình cũng đã phủ tuyết nhưng vẫn không động.
Tạ Gia Tụng khẽ mím môi, nhẹ giọng nhắc nhở:
- Công chúa nên đội mũ trùm lên, nếu nhiễm lạnh, tối đến lại đau đầu.
Ta khẽ đáp:
- Ừm.
Rồi lại cúi đầu nhìn đóa mai trong tay hắn thêm một lúc, sau đó bất chợt nói:
- Cài lên tóc cho ta, ngươi biết làm không?
Thần sắc hắn khựng lại nhưng vẫn gật đầu, cẩn thận đưa tay cài bông mai lên b.úi tóc ta.
Đến khi hắn rút tay về, Trần tổng quản vừa lúc bước ra gọi:
- Tạ đại nhân, đến lượt ngài rồi.
Rồi quay sang ta:
- Công chúa cũng vào trong đợi đi. Ngoài này lạnh lắm, mặt Tạ đại nhân còn bị đông đỏ cả lên rồi kìa.
Ta không nhịn được bật cười.
Mặt Tạ Gia Tụng lập tức đỏ hơn nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, lặng lẽ đi theo sau ta vào điện.
Tối hôm đó, khi trở về phủ công chúa tháo trang sức và b.úi tóc.
Ta giữ lại đóa mai ấy trên bàn, ngay cả bản thân ta cũng không rõ mình đang nghĩ gì.
Những ý niệm về biệt ly, về mái đầu bạc trắng, về những chuyện chưa thể gọi thành tên tựa như những bông tuyết rơi trên viền lông áo, tưởng rằng chỉ cần đưa tay phủi đi là được.
Nhưng dù phủi sạch rồi, chúng vẫn tan ra trong lòng bàn tay.
Để lại một cảm giác lạnh buốt, âm thầm mà dai dẳng.
27
Hoàng tổ phụ tuổi đã cao, thái y lệnh không cho người uống nhiều rượu nữa.
Ngoài dịp Tết được uống vài chén rượu Đồ Tô lấy lệ, ngày thường đều phải kiêng.
Sau khi gia yến kết thúc, trong cung chỉ còn lại ta và hoàng tổ phụ.
Tiếng pháo nổ vọng từ bên ngoài tường cung vào, nghe xa xôi, không thật rõ ràng.
Thỉnh thoảng có nhà quyền quý đốt pháo hoa, từ trong cung vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ giữa bầu trời đêm.
Ta và hoàng tổ phụ mỗi người cầm một chén rượu hoa tiêu, đứng dưới mái hiên ngắm pháo hoa một lúc.
Người bỗng nhiên lên tiếng:
- Qua năm nay, trẫm sẽ còn lớn tuổi hơn cả hoàng tỷ của mình rồi.
Người phát bệnh rất đột ngột.
Trong một buổi triều nghị sau Tết, đang nói về chuyện tế tổ của năm nay, người bỗng ngất lịm trên long ỷ, cả thân thể trượt xuống.
Thái y lệnh chẩn đoán, trong não người có một khối u.
Hiện giờ vẫn chưa quá lớn nhưng nếu tiếp tục phát triển sẽ ảnh hưởng đến việc đi lại và thần trí.
Đợi đến khi lớn hơn nữa, chèn ép vào vị trí quan trọng, khi ấy sẽ không còn cách nào cứu chữa.
Thái t.ử sốt ruột hỏi:
- Trước Tết còn nói phụ hoàng thân thể khỏe mạnh, không có gì bất thường cơ mà? Sao đột nhiên lại nghiêm trọng đến thế?
Ta dùng khuỷu tay huých nhẹ ông ấy, ra hiệu nói nhỏ một chút, đừng để các đại thần đang chờ ngoài điện Vị Ương nghe thấy:
- Điện hạ, ngài hãy ra ngoài trấn an các quan trước, cứ nói rằng bệ hạ không có gì đáng ngại, chỉ cần nằm tĩnh dưỡng một thời gian. Mọi việc cứ dâng tấu chương như thường, không cần hoảng loạn.
Thái t.ử rõ ràng không vui, nhíu mày định nói gì đó.
Ta lại tiếp lời:
- Đại bá, ngài là thái t.ử, những lời này phải do ngài nói mới đủ sức nặng. Con tuy được quan gia yêu thương nhưng ở ngoài kia vẫn là uy tín của ngài khiến mọi người yên tâm hơn.
Lời tâng bốc đ.á.n.h trúng chỗ, thái t.ử lập tức yên tâm hơn nhiều, mới chịu đi ra ngoài trấn an quần thần.
Thái y lệnh có chút giao tình với nhà ngoại của ta.
Ta lặng lẽ kéo ông ấy đến một góc tường, hạ thấp giọng hỏi:
- Thế bá, xin người nói thật với con. Bệnh của quan gia… còn được bao lâu nữa?
Ông cẩn thận nhìn quanh, giọng nói nhỏ đến mức ta gần như phải ghé sát mới nghe rõ:
- Nhiều nhất là tới cuối năm sau, có vượt qua được năm ấy hay không, cũng khó nói.
Ta c.ắ.n mạnh đầu lưỡi để giữ bình tĩnh, sau đó dặn ông:
- Bất kể là ai hỏi, từ giờ tuyệt đối không được nói những lời này nữa.
Buổi chiều, hoàng tổ phụ tỉnh lại.
Ta và thái t.ử đều túc trực bên giường.
Người nheo mắt nhìn một lúc, đến khi thần trí hoàn toàn tỉnh táo mới hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Ta chỉ nói, trong đầu người có một khối u, không nhắc đến những chuyện khác.
Người im lặng suy nghĩ một lúc rồi vô cùng bình thản nói:
- À, ra là vậy.
Ta bước về phía đám hoa đỏ rực như mây lửa ấy.
Lại thấy đã có một người đứng đó trước rồi.
Người ấy quay đầu lại, đường nét gương mặt vẫn xuất chúng như xưa, chỉ là đôi mắt đã trầm tĩnh hơn vài phần.
Áo bào tím, áo choàng đen, đứng giữa tuyết và mai.
Ta hỏi:
- Khi nào được điều về kinh?
Hắn đáp:
- Tháng thứ hai sau khi người xuống Giang Nam.
Ta bước tới bên cạnh, quan sát hắn một lúc, rồi cười nói:
- Màu sắc này rất hợp với ngươi, hai mươi bảy tuổi đã làm tới Tam phẩm. Đúng là tuổi trẻ tài cao.
Tạ Gia Tụng mỉm cười ôn hòa:
- Đều nhờ công chúa dìu dắt cùng sự bồi dưỡng của ân sư.
Sau vài câu xã giao ấy, không ai nói thêm gì nữa chỉ lặng lẽ đứng sóng vai trong tuyết ngắm mai.
Ba năm không gặp nhưng thư từ chưa từng gián đoạn.
Không phải vì xa cách đến mức chẳng còn gì để nói.
Mà là dù không nói gì, ở cạnh nhau như thế này cũng đã rất dễ chịu.
Ta lại nhớ đến chuyện của cô tổ mẫu và quốc sư, trong lòng vẫn còn đôi phần tiếc nuối.
Đúng lúc ấy, một đóa mai từ trên cành rơi xuống.
Người bên cạnh đưa tay đón lấy.
Ta mới bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn hắn.
Trên mũ quan đã đọng không ít tuyết ngay cả vài lọn tóc sau gáy không được che kín cũng phủ một lớp trắng mỏng.
Tạ Gia Tụng lại chẳng hề để ý, thấy ta nhìn còn tưởng ta thích bông hoa ấy, liền đưa tay tới, cứ như vậy chờ ta nhận lấy.
Ta nhìn thật lâu, đến cả tóc mình cũng đã phủ tuyết nhưng vẫn không động.
Tạ Gia Tụng khẽ mím môi, nhẹ giọng nhắc nhở:
- Công chúa nên đội mũ trùm lên, nếu nhiễm lạnh, tối đến lại đau đầu.
Ta khẽ đáp:
- Ừm.
Rồi lại cúi đầu nhìn đóa mai trong tay hắn thêm một lúc, sau đó bất chợt nói:
- Cài lên tóc cho ta, ngươi biết làm không?
Thần sắc hắn khựng lại nhưng vẫn gật đầu, cẩn thận đưa tay cài bông mai lên b.úi tóc ta.
Đến khi hắn rút tay về, Trần tổng quản vừa lúc bước ra gọi:
- Tạ đại nhân, đến lượt ngài rồi.
Rồi quay sang ta:
- Công chúa cũng vào trong đợi đi. Ngoài này lạnh lắm, mặt Tạ đại nhân còn bị đông đỏ cả lên rồi kìa.
Ta không nhịn được bật cười.
Mặt Tạ Gia Tụng lập tức đỏ hơn nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, lặng lẽ đi theo sau ta vào điện.
Tối hôm đó, khi trở về phủ công chúa tháo trang sức và b.úi tóc.
Ta giữ lại đóa mai ấy trên bàn, ngay cả bản thân ta cũng không rõ mình đang nghĩ gì.
Những ý niệm về biệt ly, về mái đầu bạc trắng, về những chuyện chưa thể gọi thành tên tựa như những bông tuyết rơi trên viền lông áo, tưởng rằng chỉ cần đưa tay phủi đi là được.
Nhưng dù phủi sạch rồi, chúng vẫn tan ra trong lòng bàn tay.
Để lại một cảm giác lạnh buốt, âm thầm mà dai dẳng.
27
Hoàng tổ phụ tuổi đã cao, thái y lệnh không cho người uống nhiều rượu nữa.
Ngoài dịp Tết được uống vài chén rượu Đồ Tô lấy lệ, ngày thường đều phải kiêng.
Sau khi gia yến kết thúc, trong cung chỉ còn lại ta và hoàng tổ phụ.
Tiếng pháo nổ vọng từ bên ngoài tường cung vào, nghe xa xôi, không thật rõ ràng.
Thỉnh thoảng có nhà quyền quý đốt pháo hoa, từ trong cung vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ giữa bầu trời đêm.
Ta và hoàng tổ phụ mỗi người cầm một chén rượu hoa tiêu, đứng dưới mái hiên ngắm pháo hoa một lúc.
Người bỗng nhiên lên tiếng:
- Qua năm nay, trẫm sẽ còn lớn tuổi hơn cả hoàng tỷ của mình rồi.
Người phát bệnh rất đột ngột.
Trong một buổi triều nghị sau Tết, đang nói về chuyện tế tổ của năm nay, người bỗng ngất lịm trên long ỷ, cả thân thể trượt xuống.
Thái y lệnh chẩn đoán, trong não người có một khối u.
Hiện giờ vẫn chưa quá lớn nhưng nếu tiếp tục phát triển sẽ ảnh hưởng đến việc đi lại và thần trí.
Đợi đến khi lớn hơn nữa, chèn ép vào vị trí quan trọng, khi ấy sẽ không còn cách nào cứu chữa.
Thái t.ử sốt ruột hỏi:
- Trước Tết còn nói phụ hoàng thân thể khỏe mạnh, không có gì bất thường cơ mà? Sao đột nhiên lại nghiêm trọng đến thế?
Ta dùng khuỷu tay huých nhẹ ông ấy, ra hiệu nói nhỏ một chút, đừng để các đại thần đang chờ ngoài điện Vị Ương nghe thấy:
- Điện hạ, ngài hãy ra ngoài trấn an các quan trước, cứ nói rằng bệ hạ không có gì đáng ngại, chỉ cần nằm tĩnh dưỡng một thời gian. Mọi việc cứ dâng tấu chương như thường, không cần hoảng loạn.
Thái t.ử rõ ràng không vui, nhíu mày định nói gì đó.
Ta lại tiếp lời:
- Đại bá, ngài là thái t.ử, những lời này phải do ngài nói mới đủ sức nặng. Con tuy được quan gia yêu thương nhưng ở ngoài kia vẫn là uy tín của ngài khiến mọi người yên tâm hơn.
Lời tâng bốc đ.á.n.h trúng chỗ, thái t.ử lập tức yên tâm hơn nhiều, mới chịu đi ra ngoài trấn an quần thần.
Thái y lệnh có chút giao tình với nhà ngoại của ta.
Ta lặng lẽ kéo ông ấy đến một góc tường, hạ thấp giọng hỏi:
- Thế bá, xin người nói thật với con. Bệnh của quan gia… còn được bao lâu nữa?
Ông cẩn thận nhìn quanh, giọng nói nhỏ đến mức ta gần như phải ghé sát mới nghe rõ:
- Nhiều nhất là tới cuối năm sau, có vượt qua được năm ấy hay không, cũng khó nói.
Ta c.ắ.n mạnh đầu lưỡi để giữ bình tĩnh, sau đó dặn ông:
- Bất kể là ai hỏi, từ giờ tuyệt đối không được nói những lời này nữa.
Buổi chiều, hoàng tổ phụ tỉnh lại.
Ta và thái t.ử đều túc trực bên giường.
Người nheo mắt nhìn một lúc, đến khi thần trí hoàn toàn tỉnh táo mới hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Ta chỉ nói, trong đầu người có một khối u, không nhắc đến những chuyện khác.
Người im lặng suy nghĩ một lúc rồi vô cùng bình thản nói:
- À, ra là vậy.