Khoác Lên Châu Quan

Chương 37

Trước

Phụ mẫu nàng yêu nàng đến mức sẵn sàng từ bỏ cơ hội bước lên vị trí cao nhất, chỉ mong nàng bình an khỏe mạnh, sống thuận lợi đến cuối đời.

Khi Lệnh Nghi rời kinh, nàng tặng ta một ít trâm cài và trang sức.

Ta cất chúng ở đáy hộp trang điểm, chưa từng dùng tới.

Ta ghen ghét nàng thậm chí có lúc gần như hận nàng.

Nhưng ta cũng hy vọng sẽ không bao giờ gặp lại nàng nữa, ít nhất điều đó chứng tỏ nàng đang sống rất tốt ở một nơi thật xa.

Thế nhưng chưa tới mười năm.

Nàng đã quay về.

4

Khi mới trở lại kinh thành, nàng bệnh rất nặng.

Ở trong cung dưỡng bệnh.

Mẫu thân bảo ta thường xuyên đến thăm, làm vậy sẽ có cơ hội ghi điểm trước mặt hoàng tổ phụ.

Ta chỉ đi một lần.

Nàng gầy đến đáng thương, sắc mặt trắng bệch.

Ta biết phụ thân đã làm gì, trong lòng áy náy vô cùng, từ đó không dám đến nữa.

Sau này nàng chuyển vào phủ của trưởng đại công chúa, theo quốc sư học tập.

Phụ thân thường mắng: "Cái mạng tai tinh ấy đúng là tốt thật."

Ta nhìn phụ mẫu và các đệ muội đang ăn mặc hoa lệ quanh bàn.

Lần đầu tiên trong đời thấy buồn nôn từ tận đáy lòng.

Mấy năm sau, đại bá được phong thái t.ử.

Phụ thân ở nhà nổi trận lôi đình, đập phá không ít đồ đạc nhưng chuyện ấy không hề truyền ra ngoài.

Ngày hôm sau ông vẫn cùng thái t.ử huynh hữu đệ cung.

Trong bóng tối lại âm thầm gom lương, khai khoáng, xây dựng quân đội riêng.

Họ chọn phu quân cho ta suốt nhiều năm.

Luôn cảm thấy với dung mạo và tài học của ta, có thể bán được cái giá cao hơn vì thế hôn sự cứ bị trì hoãn.

Ta âm thầm thở phào, chủ động xin tới phong địa, giúp phụ thân xử lý vài việc ngầm.

Ta quả thực đã giúp ông làm một số chuyện nhưng ông luôn cho rằng ta chỉ là một nữ nhân vô dụng nên chưa từng giao cho ta việc quan trọng.

Khi ấy ta lấy tài sản riêng cứu tế dân chúng cũng chẳng tổn thất gì nhờ vậy mà ở phong địa, danh tiếng của ta rất tốt.

Thậm chí ta từng nghĩ: nếu sau này phụ thân và đại bá đấu đến đầu rơi m.á.u chảy, có lẽ ta có thể giữ lấy vùng đất nhỏ này, tự trị làm vua một cõi.

Ý nghĩ ấy xuất hiện khi cơn mưa đã kéo dài suốt sáu ngày.

Năm nay mưa thật lớn, phải chuẩn bị nhiều hơn cho dân trồng trọt mới được.

5

Khi nghe tin đê vỡ, ta biết nàng sẽ không bỏ qua chuyện này.

Đến lúc nghe tin nàng mặc quan phục lên triều, lại được hoàng tổ phụ đích thân thừa nhận là do người ban cho

Ta thất thần đến mức đ.á.n.h rơi chén trà:

"Trọng Phủ chi đức, nhu gia duy tắc.

Lệnh nghi lệnh sắc, tiểu tâm dực dực.

Cổ huấn thị thức, uy nghi thị lực.

Thiên t.ử nhược thị, minh mệnh phú sử."

Ngay từ lúc đặt tên cho nàng, hoàng tổ phụ đã gửi gắm kỳ vọng lớn như vậy sao?

Ta không sợ nàng điều tra, ta làm rất sạch sẽ, cũng không gây ra tổn thất thực sự nào, không tra được gì đâu.

Hoàng tổ phụ nhân từ, những người con không tham dự vào vụ việc đều không bị liên lụy.

Sau tất cả, chỉ còn ta và đệ đệ không bị kéo xuống nước.

Phụ thân vẫn coi trọng đứa nhi t.ử ấy đến nước này vẫn hy vọng ngày sau nó có thể đông sơn tái khởi.

Điều bất ngờ là ta không còn đau lòng nữa, thậm chí còn rất vui.

Cuối cùng cũng không cần sống bên cạnh đôi phụ mẫu luôn xem ta như món hàng mang dòng m.á.u quý tộc để trao đổi lợi ích.

Nhưng những ngày tháng tốt đẹp ấy không kéo dài được lâu.

Bọn họ thất thế nhưng mạng lưới quan hệ của nhà ngoại mẫu thân vẫn còn đó.

Khi sứ giả Bạch Địch đề nghị cưới một vị công chúa Đại Chiếu.

Mẫu thân gửi thư cho ta bảo ta chủ động xin đi hòa thân thay Cố Lệnh Nghi.

Đổi lấy cơ hội để phu thê họ đông sơn tái khởi.

Ta bật cười.

Giữa họ là huyết hải thâm thù, Lệnh Nghi đang lúc quyền thế ngập trời.

Sao có thể cho họ cơ hội th* d*c?

6

Nhưng cuối cùng ta vẫn phải đi.

Ta tìm đến phủ trưởng đại công chúa.

Khi nghe ta nói muốn thay Lệnh Nghi hòa thân, cô tổ mẫu lập tức đưa thẻ bài cho người dẫn ta vào Hàm Chương điện.

Ta bày ra dáng vẻ nhận tội, không ngờ lại đúng ý nàng.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta đầy sự không cam tâm, ghen ghét và phẫn nộ.

Nhưng trên mặt không biểu lộ chút nào.

Nàng đưa cho ta một chén trà, ta nâng chén lên.

Đó là lần đầu tiên trong đời ta được uống trà ở Hàm Chương điện.

Nàng bình tĩnh, rõ ràng trình bày kế hoạch của mình: Phò tá tân vương, đồng minh liên bang.

Nha đầu năm nào trốn sau lưng ta khi bị ném bùn, giờ đây đang bàn chuyện quốc gia đại sự.

Không, nàng chưa từng trốn.

Nàng nói rằng nàng hiểu nỗi đau của ta, hiểu năng lực của ta không được nhìn nhận, hiểu tất cả những xem thường mà ta phải chịu chỉ vì là nữ nhân.

Nàng còn điều tra ra những việc ta từng làm chỉ vì biết ta thân bất do kỷ, lại đã cố gắng bù đắp hậu quả, nên mới không tâu lên thiên t.ử.

Nàng cho ta thứ mà cả đời ta luôn theo đuổi: được nhìn thấy, được công nhận.

Nàng hỏi: "Tỷ không muốn sống một lần cho chính mình sao?"

7

Ngày xuất phát đi hòa thân.

Nàng bẻ một cành ngân hạnh tặng ta.

Bạch Địch vương không cưới được vị công chúa nổi danh thiên hạ như Cố Lệnh Nghi nên muốn ra oai phủ đầu ngay đêm tân hôn cũng không xuất hiện.

Ta chẳng thèm để ý, thắp nến rồi đi ngủ.

Hắn muốn khinh thường, lạnh nhạt với ta, muốn ta hiểu sự lợi hại của hắn rồi như một oán phụ khuê phòng mà héo mòn c.h.ế.t đi.

Nhưng ta lại cầu còn không được, hắn mặc kệ ta càng tốt.

Ta có muối, trà cùng vô số của hồi môn, muốn lôi kéo thê nhi các thủ lĩnh bộ tộc dễ như trở bàn tay.

An Thái năm thứ mười hai.

Nàng gửi thư kể cho ta toàn bộ mọi chuyện từ lúc đại bá bức cung đến khi nàng đăng cơ.

Ta gửi lại cho nàng chiếc yên ngựa mình làm lúc rảnh rỗi để làm quà mừng.

Mai Lý Bố nói hắn cũng muốn viết một lá thư gửi cùng.

Mùa thu năm ấy, Bạch Địch vương muốn nhân lúc nền móng của nàng chưa vững để tấn công Đại Chiếu.

Ta và Mai Lý Bố lật đổ hắn, ta trở thành Hiền Hậu được dân Bạch Địch hết sức kính yêu.

Ta viết thư cho Lệnh Nghi, không, là cho bệ hạ.

Ta nói mình không định trở về nữa, ta thích cảm giác nắm giữ quyền lực, thích cảm giác được người đời tôn sùng.

Loan Khải năm thứ năm mùa thu, nàng thành hôn với Tạ tướng.

Ta viết thư trêu chọc nàng.

Nàng đáp: "Vốn định cứ âm thầm sống cùng nhau là được. Không ngờ lại có thai, cuối cùng vẫn phải cho phụ thân đứa bé một danh phận."

Nàng còn kể: “Tạ Gia Tụng vốn muốn nhân đó từ quan, ở lại hậu cung.”

Nhưng nàng nói: "Phong cốt của Kỷ tướng phải được lưu lại triều đình. Nếu hắn muốn lui xuống thì ít nhất cũng phải dạy ra một học trò đủ sức gánh vác."

Vì chuyện ấy mà Tạ Gia Tụng còn tủi thân một thời gian.

Nàng cũng nói: "Tỷ vẫn luôn có quyền tự do lựa chọn."

Nhưng ta vẫn thích làm người cầm quyền hơn.

Ta nhìn lá thư.

Nghĩ xem nên chuẩn bị quà gì cho đứa cháu nhỏ.

Một chiếc lá ngân hạnh vàng óng nhẹ nhàng rơi xuống trang giấy.

Cành ngân hạnh năm xưa nàng bẻ tặng ta, đã bén rễ nơi này, đ.â.m chồi nảy lộc, cành lá sum suê.

Đến nay đã cao lớn che rợp cả khoảng sân.

- Hết - 🌿