Sự bình yên mà năm ấy phụ thân từ bỏ cả quyền thế và phú quý để đổi lấy cho ta...
Ta cũng chỉ được hưởng vỏn vẹn tám năm.
Cuối cùng, ta vẫn phải trở về.
Trở về với bầu trời vuông vức bị bao quanh bởi những bức tường son đỏ ấy.
4
Đàm Châu bùng phát dịch bệnh.
Bệ hạ đau đớn mất đi người nhi t.ử yêu quý, đổi niên hiệu thành An Thái.
Ta cố gắng chống đỡ cho đến khi tang lễ của phụ mẫu hoàn tất, rồi bệnh tình ập đến như núi lở.
Thiên t.ử thậm chí còn đặc cách cho ngoại tổ phụ của ta, một vị ngự y đương chức, đến Đàm Châu thăm khám.
Ta liên tục gặp ác mộng, trong những giấc mơ lặp đi lặp lại ấy, ta không ngừng tự hỏi:
Nếu không có lời tiên tri kia, phụ mẫu có thể sẽ không vì ta mà đến Đàm Châu. Nếu không đến Đàm Châu, họ có thể sẽ không c.h.ế.t trong trận dịch này.
Có phải chính ta đã hại c.h.ế.t họ không?
Sau vài thang t.h.u.ố.c, những giấc mơ của ta dần trở nên trống rỗng.
Nhân lúc sức khỏe khá hơn đôi chút, đoàn người lập tức lên đường đưa ta trở về kinh thành.
Tám năm xa cách, hoàng thành vẫn giống hệt như trong ký ức của ta.
Chỉ có hoàng tổ phụ đã già đi đôi chút. Hai bên tóc mai và chòm râu đã thêm rất nhiều sợi bạc.
Ta quỳ xuống hành đại lễ.
Người đỡ ta dậy. Đôi môi run run như muốn nói điều gì đó. Bộ râu khẽ rung lên hồi lâu.
Thế rồi hai hàng nước mắt rơi xuống trước.
Người khóc, ta cũng bật khóc theo.
Người nói: “Đứa trẻ ngoan, con đã chịu khổ rồi.”
Ta cúi đầu, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.
Ta tạm thời ở lại trong cung.
Ngoại tổ phụ nói rằng ta vì ưu tư và kinh hãi quá độ, tổn hại tâm thần lẫn thể chất.
Mỗi ngày uống t.h.u.ố.c còn nhiều hơn ăn cơm.
Bệ hạ đặc biệt sắc phong ta làm Nhu Gia công chúa.
Cho phép ta kế thừa đất phong của phụ thân, hưởng bổng lộc ngang hàng thân vương.
Ngoài ra còn cắt thêm hai vùng đất phong của Nhị hoàng t.ử ban cho ta.
Triều đình vì thế mà náo loạn.
Các quan ở Gián Nghị Đình tranh cãi đến mức long trời lở đất.
Họ nói rằng: Ta là kẻ được tiên đoán sẽ g.i.ế.c vua. Sao có thể hưởng vinh sủng như vậy?
Sau khi sức khỏe ta khá hơn, hoàng tổ phụ đưa ta đến phủ trưởng đại công chúa.
Trưởng đại công chúa là tỷ tỷ ruột của hoàng tổ phụ.
Thuở trẻ, bà từng cầm soái ấn chinh chiến nơi sa trường. Về sau ngã ngựa, bị thương ở thắt lưng.
Khi ấy phụ hoàng của bà hỏi muốn ban thưởng điều gì. Bà chỉ xin một phủ đệ gần hoàng cung nhất và quyền tự do lựa chọn hôn nhân.
Nhưng đến tận hôm nay vẫn chưa từng thành thân.
Lúc nhỏ ta chỉ gặp bà một lần.
Trong ký ức, đó là một mỹ nhân phong hoa tuyệt đại.
Ta hoàn toàn không tưởng tượng nổi dáng vẻ bà khoác giáp cầm kiếm ngoài chiến trường.
Khi ấy bà từng véo má ta, cười hỏi đệ đệ mình: “Đây chính là tiểu tôn nữ được tiên đoán sẽ g.i.ế.c đệ sao?”
Bà lớn hơn bệ hạ hai tuổi. Nay đã sáu mươi tư.
Nhưng thời gian dường như vẫn rất ưu ái bà. Nếu không biết tuổi thật, chẳng ai đoán được bà đã ngoài năm mươi.
Bà không đứng dậy hành lễ. Hoàng tổ phụ cũng chẳng bận tâm.
Người tự nhiên gật đầu: “Hoàng tỷ.”
Lúc ấy trưởng đại công chúa đang cầm một chiếc gương nhỏ, chăm chú xem có sợi tóc bạc nào mới mọc hay không.
Hoàng tổ phụ nói: “Hoàng tỷ, trẫm muốn giao Lệnh Nghi cho tỷ nuôi dưỡng.”
Tất cả chúng ta đều hiểu ý của người.
Dù sao trên người ta vẫn mang lời tiên tri kia, không thích hợp ở lại trong cung quá lâu.
Trưởng đại công chúa đặt xuống chiếc gương sáng đến khó tin trong tay: “Nếu chỉ là chuyện đơn giản như vậy, đệ cần gì phải đích thân tới đây?”
Hoàng tổ phụ bật cười, ta thì chẳng hiểu gì cả, người vỗ nhẹ lên vai ta.
- Đứa trẻ này sẽ được quốc sư đích thân dạy dỗ. Nhưng dù sao cũng là nữ nhi, không tiện ở tại Thiên Toàn Các.
Ta sững người.
Trưởng đại công chúa cũng vô cùng bất ngờ.
Bà như bị chọc tức đến bật cười:
- Đệ cố ý phải không?
- Trẫm chỉ muốn tìm cho đứa trẻ này một tiền đồ tốt hơn.
Được trưởng đại công chúa nuôi dưỡng, được quốc sư đích thân dạy bảo, chỉ cần có chút đầu óc cũng biết đây là một thế cờ tốt đến mức không ai có thể phá hỏng.
Chỉ là...
Dường như giữa trưởng đại công chúa và quốc sư có khúc mắc gì đó.
Bà khẽ cụp mắt xuống, không biết đang nhớ lại chuyện thiếu niên năm nào.
Hoàng tổ phụ nói: “Nếu hoàng tỷ không muốn, trẫm cũng sẽ có cách khác, không cần miễn cưỡng.”
Bà mỉm cười, trông có vẻ rất thản nhiên nhưng trong đáy mắt vẫn như phủ một tầng sương mờ: “Không sao cả. Cứ để ông ta đến đây giảng dạy. Ta sẽ sắp xếp chỗ cho ông ta.”
5
Trưởng đại công chúa đối xử với ta vô cùng tốt.
Vốn dĩ ngay ngày thứ hai sau khi ta ổn định chỗ ở, quốc sư đã định đến phủ bắt đầu giảng dạy.
Nhưng cô tổ mẫu nói rằng ta vừa mới khỏi bệnh nặng, vẫn cần tĩnh dưỡng thêm, bảo ông trở về chờ tin.
Ta chỉ biết địa vị của bà rất cao, nhưng không ngờ bà lại có thể dùng thái độ như vậy với một quốc sư đã nửa bước thành tiên.
Điều càng khiến người ta bất ngờ là quốc sư cũng không nói lấy một lời.
Dưới sự phối hợp giữa t.h.u.ố.c men do ngoại tổ phụ kê đơn và chế độ bồi bổ chu đáo, sức khỏe của ta hồi phục rất nhanh.
Công lao lớn nhất phải kể đến những món thịt bò mà cô tổ mẫu sai người chuẩn bị hằng ngày, cùng một bát a giao không bao giờ thiếu.
Bà cho người thu dọn riêng một tòa tiểu lâu hai tầng, dành riêng làm nơi học tập của ta.
Quốc sư nói rằng bệ hạ đã bảo ông để ta tự lựa chọn những gì muốn học.
Kinh sử, sách lược.
Thiên văn, bói toán.
Thậm chí cả đạo trị quốc an dân.
Chỉ cần ta muốn học, ông đều có thể dạy.
Ta nói: “Con muốn học thuật đoán mệnh ạ.”