Sau khi tiễn hắn xuất cung, ta lại quay về điện Hàm Chương bẩm báo với hoàng tổ phụ, chỉ chọn những chuyện quan trọng để kể.
Hoàng tổ phụ nghe càng lúc càng vui.
- Lúc ta nói con đã xin ban thưởng cho hắn, hắn chẳng cần thứ g, chỉ hỏi ta một câu, người đi hòa thân có phải là con không. Ta giả vờ thừa nhận, kết quả hắn lập tức xin điều tới biên cương, trẫm dọa thế nào cũng không chịu đổi ý.
Ta cũng bất đắc dĩ bật cười.
Hoàng tổ phụ xem đủ náo nhiệt, liền trêu ghẹo hỏi:
- Một người trẻ tuổi vừa có năng lực vừa trung thành với con như vậy, trẫm rất hài lòng. Lệnh Nghi, con nghĩ thế nào?
Ta cúi đầu uống một ngụm trà, không trả lời.
Ít nhất vào lúc này, ta bằng lòng tin tưởng đôi mắt chân thành ấy.
25
Khi người được chọn đi hòa thân thực sự được công bố, phủ Sở Vương làm loạn mấy ngày liền nhưng đều bị ta thẳng tay dập xuống.
Thái t.ử có phần bất mãn:
- Ta là Trữ quân, vậy mà ngay cả đứa cháu gái nào được gả đi cũng không biết.
Cuối thu năm ấy, trưởng tỷ lên đường hòa thân, ta đích thân tiễn tỷ ấy ra khỏi kinh thành.
Trước khi chia tay, ta bẻ một cành ngân hạnh ngoài cổng thành tặng tỷ ấy làm vật lưu niệm.
Giữa tiếng pháo nổ giòn và hương rượu Đồ Tô ngày Tết, năm An Thái thứ tám bận rộn cuối cùng cũng khép lại.
Mùa xuân năm sau, Tạ Gia Tụng được điều đến Thục Trung nhậm chức.
Ta không đi tiễn hắn, chỉ đứng trên thành lâu nhìn bóng thanh sam bạch mã của hắn dần khuất nơi cuối chân trời.
Hoàng tổ phụ ngày càng có ý định giao quyền.
Những việc giao cho ta và thái t.ử cũng ngày một nhiều hơn.
Ta cũng đổi từ hồng bào sang t.ử bào.
Bốn mùa cứ thế lặng lẽ trôi qua trong những lá thư mà trưởng tỷ và Tạ Gia Tụng gửi về.
Đến khi ta thật sự có được chút thời gian nhàn rỗi, có tâm trạng ngắm cảnh thưởng hoa thì đã lại là một năm tuyết phủ hàn mai.
Cuối năm công việc ngập đầu, ta đứng ngoài điện Hàm Chương chờ vào nghị sự.
Vươn tay đón lấy những bông tuyết đang rơi.
Tổng quản Trần bỗng vội vã chạy tới:
- Người của phủ trưởng đại công chúa đến rồi."
Ta theo ông ấy ra ngoài, chỉ thấy Quỳ cô cô bên cạnh cô tổ mẫu mặt đầy nước mắt, hai má bị gió rét làm đỏ bừng.
Bà nghẹn ngào nói:
- Trưởng công chúa... không ổn rồi. Thái y nói... e là không qua nổi đêm nay.
Trước mắt ta chợt trắng xóa, đầu óc choáng váng như muốn ngã quỵ, Quỳ cô cô vội đỡ lấy ta.
Ta c.ắ.n mạnh đầu lưỡi để ép mình tỉnh táo, rồi dặn Trần tổng quản:
- Mau đi báo cho bệ hạ, ta đến đó trước.
Bất chấp quy củ trong cung không được chạy vội, ta kéo áo choàng lao đi.
Chạy khỏi cung môn, chạy qua phủ môn, một mạch xông qua căn phòng đầy thái y rồi quỳ sụp xuống bên giường cô tổ mẫu.
Ta nắm lấy tay bà, sống mũi cay xè đến mức không nói nên lời.
Lần này không còn những chiếc nhẫn bảo thạch cấn tay nữa, chỉ còn lớp da thịt già nua, nhăn nheo hoàn toàn khác với ta.
Bà muốn đưa tay lau nước mắt cho ta nhưng đã chẳng còn bao nhiêu sức lực, cuối cùng cũng không thử nữa.
Bà chỉ nhẹ giọng nói:
- Lệnh Nghi, sau này hãy sống tự do và vui vẻ hơn một chút. Đừng còn trẻ như vậy mà đã tự làm mình kiệt sức."
Ta gật đầu, nước mắt cũng theo đó lăn xuống.
Những lời cần nói, những năm qua bà đã nói với ta quá nhiều rồi.
Đến thời khắc này, ngoài sự không nỡ xa rời dường như cũng chẳng còn lời nào khác để nói nữa.
Ta luống cuống lau nước mắt, vỗ nhẹ lên tay bà, bảo bà chờ ta một lát.
Nhưng bà lại khẽ kéo tay áo ta, lắc đầu, lực kéo ấy rất nhẹ, nhẹ như một cánh hoa lướt qua tà váy nhưng lại khiến người ta hoàn toàn không thể vùng ra:
- Đừng đi, ta chỉ còn chút hơi tàn này thôi. Gặp hắn... cũng chẳng có ích gì.
Đúng lúc ấy, hoàng tổ phụ đến.
Mọi lời ta định nói đều mắc nghẹn trong cổ họng.
Nhân lúc hai người tạm biệt nhau, ta chạy thẳng tới tòa lầu các nơi quốc sư từng giảng bài cho ta thuở nhỏ.
Ta biết, ông nhất định đang ở đó:
- Bà ấy không ổn rồi. Thái y nói không qua nổi đêm nay, ngài thật sự không đi gặp bà ấy sao?
Hàng mi trắng như tuyết của quốc sư khẽ rủ xuống dưới ánh nến phản chiếu một tầng sáng nhàn nhạt như đang che giấu nước mắt nơi đáy mắt.
Ông thấp giọng:
- Bà ấy không muốn gặp ta.
Xem ra ông đã ở phủ công chúa từ sớm.
Ta nhìn về giá sách trong phòng.
Trên đó đặt một chiếc bình sứ trắng, trong bình cắm mấy bông sen bằng sứ - những đóa hoa vĩnh viễn không bao giờ tàn.
Ta chậm rãi nói:
- Trước đây con từng hỏi cô tổ mẫu: vì sao lại cắm hoa sứ vào bình sứ, người xuất thân hoàng tộc, từng học cắm hoa, sao lại bày một bình hoa trái quy củ như vậy. Người chỉ nói: thấy đẹp nên mua về, không trưng ra thì tiếc. Mấy hôm trước Lễ Bộ biên soạn sử sách, đưa cho ta xem rất nhiều tư liệu. Mấy trăm năm trước, ở vùng Trung Nguyên từng có một cổ quốc vô cùng sùng bái hoa sen. Từ y phục đến đồ dùng đều khắc hình sen."
Ta nhìn ông:
- Quốc sư, đó là quê hương của người, đúng không?"
Hàng mi của quốc sư run lên khẽ khàng nhưng ông vẫn không đáp.
Ta tiếp tục:
- Bà ấy không muốn gặp người không phải vì hận đến mức sống c.h.ế.t không gặp. Lần cuối cùng gặp nhau là ngày tuyệt giao năm ấy. Sau này nghĩ lại, cùng lắm chỉ thấy đôi chút tiếc nuối. Nhưng nếu trước lúc c.h.ế.t còn gặp người, người sẽ phải ôm nỗi tiếc hận ấy suốt ngàn năm vạn năm. Bà ấy chỉ không muốn người đau khổ.
Gương mặt lạnh như băng của quốc sư bỗng xuất hiện một vết nứt như thể vừa tỉnh lại khỏi một giấc mộng kéo dài vô tận.